Owen Hargreaves và câu chuyện về chiếc băng tay

bởi Tommy Thai Vu ·

Ngày 10 tháng 2 năm 2008, Manchester United tổ chức trận derby với The Blue Moon trên sân nhà. Năm đó, cả hai đội ra sân với trang phục của năm 1958, không phù hiệu, không tên, không nhà tài trợ, chỉ có số áo được đánh dấu cổ điển từ 1 tới 11. Khi chứng kiến Scholes mang chiếc áo số 10 ra sân, hay Tevez khoác chiếc áo số 9, lúc đó thật sự tôi cảm thấy rất háo hức và… sung sướng dù đó là một trận đấu khó khăn, giữa trưa nắng và mặt sân hốc nước.

United thúc thủ, Giggs cúi gằm mặt, Scholes đi thẳng vào đường hầm, Rio còn mải nhăn nhó với Van der Sar về pha để Darius Vasell dễ dàng ghi bàn thắng. Nhưng từ hôm đó và mãi mãi về sau, in đậm trong tâm trí tôi là chiếc băng tay phải của Owen Hargreaves, một hình tượng và cũng là một lý do khiến anh trở thành tiền vệ tôi thần tượng nhất.

hargro1

Đàn ông, thành đạt hay không thành đạt, đều chỉ có thể đeo một thứ trang sức duy nhất, đó là chiếc đồng hồ. Đồng hồ là biểu tượng của trách nhiệm, sự mạnh mẽ, nó cho thấy chủ nhân tôn trọng giờ giấc, đảm bảo uy tín, và mức độ sành sỏi trong việc chọn một chiếc đồng hồ càng cao, bản thân người đó có một gu thẩm mỹ càng lớn. Việc gắn bó với một món trang sức như vậy trong một thời gian dài, sẽ khiến các vận động viên cảm thấy “thiếu thiếu” cái gì đó khi ra sân, và nhiệm vụ đầu tiên của những chiếc băng tay, là làm lấp đi khoảng trống đó (chứ không phải để lau mồ hôi, hay băng bó cố định cổ tay).

Kể từ khi cập bến Old Trafford, Owen Hargreaves đã ngay lập tức chiếm được chỗ đứng vững chãi trước những Scholes, Carrick (cầu thủ chủ chốt mang về chức vô địch ngay năm trước) cùng Fletcher. Sự có mặt của Hargo trong những trận cầu lớn gặp Arsenal hay Liverpool đầu giải đã mang đến những trận cầu tuyệt vời cho United, và không chỉ làm yên tâm trên mặt trận tấn công, Hargo cặp với Anderson tạo ra một cặp tiền vệ trung tâm đánh đập tơi bời Gerrard – Mascherano và Flamini – Fabregas. Man Utd chưa bao giờ được cho là giỏi trong việc kiểm soát khu trung tuyến từ khi Roy Keane ra đi, nhưng với một mình Hargo ở khu trung tuyến, đôi cánh và hàng công của United có dịp tỏ rõ sự vượt trội của mình so với phần còn lại của United.

Mùa giải năm đó, trước mỗi trận đấu lớn, việc đầu tiên tôi làm không phải là xem Rooney có chấn thương hay không, Tevez có chơi đúng phong độ hay không, Nani có thoải mái không, hay Anderson đã hòa nhập tốt hay chưa. Điều tôi trông đợi duy nhất đó là cái tên Hargreaves xuất hiện trong đội hình thi đấu. Nếu thấy cái tên này trên sân, đội bóng đã nắm chắc 50% cơ hội có điểm. Nhiều người sẽ hỏi tôi rằng liệu nó có tuyệt vời được như vậy chăng? Tôi xin khẳng định nó tuyệt vời như vậy đó!

Thói quen của Hargo là đeo một chiếc băng tay bên phải. Không ai rõ tại sao anh lại đeo bên tay phải, vì thường người thuận chân phải/tay phải sẽ đeo băng bên tay trái vì tay trái cũng là tay đeo đồng hồ của họ. Sự trái ngược đó không làm cho tôi khó chịu, ngược lại nó cho tôi những suy nghĩ thú vị. Hargo thường chuyền bóng bằng chân phải, sút bóng bằng chân phải, khống chế bóng cũng bằng chân phải, nhưng khi tắc bóng, chuồi bóng, tranh chấp bóng hay sử dụng một động tác phòng ngự, anh hoàn toàn sử dụng chân trái. Điều đó cho thấy một thói quen vô tình nhưng rất hợp lý của Hargo, anh đeo băng tay phải là để nhấn mạnh sức chiến đấu của cái chân trái, sự cân bằng giữa tấn công và phòng thủ, khả năng linh động trong mọi vị trí cả tiền vệ phải, hậu vệ phải và tiền vệ phòng ngự hai bên, dòng máu Anh trong người và tinh thần Đức trong tư tưởng.

Chiếc băng tay của anh luôn làm tôi ám ảnh và cả những tiếc nuối vô bờ bến mỗi khi nhớ đến anh, một cầu thủ tưởng chừng như quá bình thường mà lại quá đặc biệt. Kể từ ngày anh không còn tìm lại được mình nữa, kể từ ngày tôi luôn mong chờ một lý do gì đó để tự lừa bản thân tin vào việc anh sẽ không sao đâu, chỉ là một lần trị liệu nữa thôi, đó là những ngày tôi biết anh sẽ không còn trở lại được nữa.

hargro3
Trận derby thứ 168, trận derby không có anh. Tôi vẫn tìm kiếm một cầu thủ thuận chân phải, đeo một chiếc băng tay phải. Nhưng vô vọng.

Tôi thử nhiều lần ra sân với chiếc băng tay phải, nhưng tôi thi đấu không thành công.

Và tôi biết, để đạt được sự cân bằng và toàn diện, người ta sẽ phải trả giá với nhiều sự nuối tiếc.

Tôi không mong muốn Man Utd lại một lần nữa trở về sự toàn diện họ đã từng. Tôi chỉ mong họ luôn lệch một chút, để luôn hướng đến sự toàn diện, để một lần nữa đưa gã hàng xóm về với vị trí quen thuộc với họ hơn.

Còn tôi, sẽ ở đây và đi tìm một chàng trai đeo băng tay bên phải khác.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^