Marcello Lippi, “Gã đầu bạc” lạnh lùng

bởi Dũng Phan ·

Admin cho nhận định của mình về HLV Marcello Lippi ? Về phong cách huấn luyện của ông,tình cảm của cầu thủ dành cho ông,…?

Tôi rất thích câu hỏi này.

Năm 2006, trước khi giải đấu World Cup tại Đức bắt đầu. Sự chịu đựng của các tifosi đã lên tới đỉnh điểm, 24 năm đi qua, 3 lần chết trên chấm phạt đền, những thất bại tức tưởi, những nỗi đau không thể liền sẹo, cái quỳ gối của Demetrio Albertini, khuôn mặt đau khổ của Roberto Baggio, cái vuốt tóc của Alessandro Nesta, và nụ cười nước mắt của Antonio Cassano. Đó là một Squadra Azzurra nhức nhối và nhiều nỗi đau trước đêm hè Berlin lịch sử. Đó là một Italia của những khuôn mặt đẹp như tượng La Mã, nhưng cũng là những ngôi sao thất bại. Họ đẹp đến nao lòng.

Trong cái sa mạc khô cằn đó, Marcello Lippi tới. Tôi vẫn nhớ đó là một buổi sáng mùa hè cầm lên tờ bóng đá, bình luận về Ý trước giải đấu. Nhà báo viết những câu thế này:

Việc mời một HLV như Lippi dẫn dắt, cho thấy FIGC đã không thể chịu đựng thêm một lần nào nữa thất bại của Italia.

Câu hỏi được đặt ra. Lippi là người thế nào mà khiến người ta tin tưởng đến thế?

Marcello Lippi

Đó là vào một mùa hè năm 1994, Juventus có một sự thay đổi lớn về thượng tầng của đội bóng này. Umberto Agnelli của dòng tộc Agnelli huyền thoại đã đưa về ba cái tên để quản lý đội bóng, những người đó sau này trở thành “bộ ba quyền lực nhất Calcio”. Người thứ nhất là cựu tiền đạo nổi tiếng Roberto Bettega nhận chức phó chủ tịch; người thứ hai là Antonio Giraudo, giám đốc tài chính cho đội bóng; và người thứ 3, người đàn ông có khuôn mặt “cú vọ”: Luciano Moggi nhận chức tổng giám đốc. Năng lực của họ lập tức được chứng minh bằng cách thay thế một Giovanni Trapattoni đã gần như mất hết sức sáng tạo bằng một huấn luyện viên người Toscana trẻ tuổi và đầy tiềm năng có tên là Marcello Lippi. Marcello Lippi đến Juventus không phải một mình, đi theo ông là trung vệ xuất sắc hàng đầu Serie A thời điểm ấy: Ciro Ferrara.

Lúc đó, Marcello Lippi 46 tuổi!

Một thời kỳ hoàng kim nhất của Juventus mở ra từ cái tên ông. 3 lần liên tiếp lọt vào chung kết Cup C1 từ năm 1996 đến 1998 trong đó có một lần vô địch, 5 Scudetto, 1 C2, 4 Super Cup, và vô số các danh hiệu lớn nhỏ khác. Juve của Lippi là Juve oai hùng nhất và lì lợm nhất. Trong cuộc bình chọn “CLB vĩ đại nhất thế kỷ XX”, Bianconerri chỉ đứng thứ 2 sau Real Madrid. Thành công đó có sự đóng góp rất lớn của những chiến quả mà Lippi đem tới cho Juventus những năm tháng ấy.

Phong cách gì ông đã đưa tới cho Juve? Đó là sự thực dụng đến lạnh lùng. Câu miêu tả “Juve mở tỉ số từ phút thứ 5 và 85 phút còn lại người ta vỗ tay xem Juve phòng ngự” mà Arrigo Sacchi miêu tả lại sau này đã nói lên cái tính khô khan mà Lippi đem đến cho Juve. Lippi không cần lãng mạn, bởi thế các cầu thủ mà ông huyến luyện phải là những chiến binh, phải lì lợm, phải cần cù, và phải giết chết con mồi bằng một móng vuốt sau những sự ẩn núp chờ thời. Juve đáng sợ. Cái khí chất đó của Lippi truyền đến cho cầu thủ được thể hiện như chính cái cách mà Italia vô địch bằng việc thay thế những mái tóc dài hào hoa bằng những chiếc đầu cạo trọc và hình xăm rắn rết. Nhưng không thiếu sự lãng mạn, ở Juve là Baggio, Zinedine Zidane còn ở Italia là Andrea Pirlo.

Marcello Lippi cigar

Ngầu.

Cũng như Capello, như Sacchi. Một HLV kiểu Ý phải sở hữu tính bảo thủ trong người, Lippi cũng vậy, bất chấp hàng ngàn tifosi biểu tình đòi gọi Cassano vào tuyển ở World Cup 2010, Lippi vẫn ngẩng đầu làm ngơ. Ngoài việc Cassano dám đấm cả con trai mình, còn vì tính vô kỷ luật của “Peter Pan” không hợp với phong cách huấn luyện của Lippi. Cái cách mà Lippi đưa tới Didier Deschamps và đẩy đi Dino Baggio cũng vậy. “Trước khi thắng, phải không được thua”, tư tưởng đó quán triệt ở Lippi. Ở World Cup 2006, Italia chỉ thua đúng 2 bàn. Một cú penalty của Zidane và một cú phản lưới nhà “kinh điển” của Cristian Zaccardo. Sự toàn diện trong lối chơi mà ông xây dựng ở cách ghi bàn cho Italia trong cả 3 tuyến. Đầu năm 2013, khi được hỏi về Antonio Conte, Lippi có nhắc tới “văn hóa Juve”. Phải, cụm từ “văn hóa Juve” là nói về cái tố chất Juve: lạnh lùng và chiến thắng. Cùng lối chơi chặt chẽ và khoa học được nâng lên tầm nghệ thuật dưới bàn tay của những Lippi, Trap, Fabio Capello.

Lippi cũng là một tay cáo già, biệt danh “Gã đầu bạc” đủ nói lên cái lão luyện của người đàn ông này. Ví dụ như chuyện luôn miệng lên báo nói “Totti là linh hồn, là sinh mệnh của chúng tôi”. Tất cả chỉ để che giấu cho “quân bài úp” Maestro21 Andrea Pirlo.

Và đó chính là điều tôi muốn nói tới phần hai của bài viết này, về phong cách chiến thuật của Marcelo Lippi.

Một mùa hè trên đất Đức, những tinh hoa lớn nhất trong đời của ông thể hiện rõ ràng, một trái tim dũng cảm, những chiến thuật biến đổi, những cách sử dụng con người hoàn hảo. Lippi dùng Pirlo như Ancelotti dùng anh ở Milan, cùng phía trên là “lá bài ngửa” Francesco Totti, Lippi dùng Fabio Grosso như là thần tài của Italia năm ấy. Dưới bàn tay nhào nặn của ông, Italia như một con tắc kè thay đổi màu da tùy theo hoàn cảnh. Italia đá 4-3-3, 4-2-3-1, 4-4-2 dựa theo sự thay đổi thế trận và tỉ số trên sân. Không ai có thể tin được người Italia này đã chơi với 3 tiền đạo trong 15 phút cuối của Hiệp phụ thứ 2 bán kết với Đức nếu không được chứng kiến trận đấu hôm đó, ấy là một sự dũng cảm và một chất… liều hiếm thấy của vị HLV nổi tiếng phòng ngự giỏi. “Gã đầu bạc” không chỉ đem đến cho Italia một sự tự tin, mà còn là sự dũng cảm. Như cái cách ông nói lạnh lùng với Pirlo “Cậu đá quả đầu tiên” ở trận chung kết với Pháp. Không chỉ đem đến cho Italia tinh thần, mà còn cả bộ óc chiến thuật đại tài. Lippi gieo niềm tin cho cầu thủ, và gieo hy vọng cho các tifosi.Lippi Italia

Tóm lại, Lippi sở hữu vẻ ngoài của một quý ông người Ý, nhưng cũng mang đúng chất “bố già” của Ý. Lì lợm, thực dụng, thành công và đầy kiêu hãnh. Tình cảm của học trò dành cho ông ư? Nếu Zlatan Ibrahimovic từng so sánh Mourinho như “đại ca”, Capello như “vị tướng” thì Lippi có lẽ cũng như “Bố Già”. Các học trò kính và nghe lời ông. Tôi nghĩ cầu thủ trung thành nhất với Lippi là Ciro Ferrara, anh là cầu thủ theo chân Lippi lâu nhất, và sau này giải nghệ thì làm trợ lý HLV cho ông.

Năm 2006, “Gã đầu bạc” vô địch World Cup với những án phạt lơ lửng trên đầu. Nhưng ông đã đi qua áp lực để giành chiến thắng. Vinh quang và bóng tối đi liền nhau. Ông là điểm tựa chiến thắng của các tifosi. Những tifosi luôn nhìn về ông với những gì đẹp nhất có thể. Họ tha thứ cho ông ở World Cup 2010, vì hơn cả, ông là người đã đưa họ đến những cảm xúc hạnh phúc cháy bỏng nhất của 4 năm về trước trên đất Đức.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^