Van Persie & The Broken Promise

bởi Tommy Thai Vu ·

van persie

Lọt thỏm trong những quả tạt vu vơ của đồng đội, đuối sức trong những tình huống chạy chỗ miệt mài, vung chân thực hiện những pha dứt điểm không còn đủ lực khi chân trụ đã chới với, và lặng lẽ rời khỏi đường biên một mình không ngoái lại phía sau. Robin van Persie bây giờ đã là một người không còn chơi được cho Manchester United.

Alex Ferguson gọi điện cho Arsene Wenger hỏi giá của Van Persie vào một ngày đầu tháng Sáu năm 2012, khi người đại diện của cầu thủ này đánh tiếng cho báo chí rằng anh muốn ra đi. Wenger đáp gọn lỏn ông sẽ không giữ Van Persie, và cần ít nhất 20 triệu bảng để có thể sang tay cầu thủ xuất sắc nhất Premier League. Ferguson không chần chừ gật đầu ngay, thậm chí cho thêm điều khoản 2 triệu bảng nếu Man Utd vô địch Premier League. HLV người Scot nhấc máy hỏi thăm Robin, và ông muốn có sự phục vụ của anh ít nhất trong 3 năm vì ông hứa với Robin, ông sẽ ở lại Man Utd trong ba năm tới, làm mọi thứ có thể để mang về những vinh quang anh xứng đáng trong độ tuổi xế chiều của một tiền đạo tài năng. Robin tin lời hứa đó.

Dưới sự chỉ đạo của Fergie, Man Utd thực hiện một lối chơi đơn giản nhưng áp đảo, dành tặng mọi khoảng trống cho cầu thủ người Hà Lan tung hoành. Ông ép Wayne Rooney phải quan sát bất cứ một pha chạy chỗ nào của Robin để xử lý cho chính xác, ông ép các cầu thủ phải lựa thời điểm quan sát và mớm bóng cho Robin sút cận chân, ông cấm các cầu thủ thực hiện những quả tạt vu vơ nếu không ở vào vị trí thuận lợi nhất. Bài tủ là Rooney chồng biên để Evra băng vào căng ngang giúp Robin đá nối không biết bao nhiêu lần thành công, để rồi Man Utd đánh bại hết từ Man City tới Liverpool, từ Arsenal tới Chelsea, từ Tottenham cho tới Everton. Không một đội bóng nào không phải chịu những cơn mưa gôn đến từ chân sút xứ Tulip.

Nhưng một ngày tháng Một khác, chị gái của bà Cathy qua đời. Ở độ tuổi của một người già, bà Cathy chỉ có thể đi thăm con cháu và bầu bạn với người chị của mình cho vơi bớt thời gian. Đùng một cái, người chị, người tri kỷ của bà qua đời, và điều đó tạo thành một bước ngoặt cho Fergie. Bà Cathy cảm thấy cô đơn vô cùng, trong khi Fergie phải làm việc từ 7h sáng cho tới 7h tối. Biết không thể chia sẻ nhiều với chồng, bà Cathy lặng lẽ ôm nỗi đau và nỗi nhớ vào tim. Fergie biết điều đó.

Ông đã chọn hi sinh vài năm cuối trong sự nghiệp của mình để ở cạnh bà Cathy, người hi sinh cả đời lặng lẽ cổ vũ người chồng của mình một cách tận tụy. Về tình mà xét ra, việc tận hưởng tuổi già quá trễ cũng đã là quá không công bằng với bà Cathy rồi. Fergie không thể ích kỷ thêm nữa.

Và Robin khóc. Fergie chỉ giải thích và xin lỗi, chứ không làm được gì hơn. Robin suy sụp trong mùa giải tiếp theo, thậm chí còn không có được trạng thái tốt nhất để tập trung cho mùa giải mới. Những mối tơ vò đó tưởng như sẽ được đặt dấu chấm hết khi kỷ nguyên của Fergie đi qua, nhường chỗ cho thời kỳ hậu Fergie với Louis van Gaal là hạt nhân của công cuộc tái thiết đó. Nhưng mọi chuyện cũng không thể thay đổi được nữa.

Ferguson Van Persie

Robin lạc lõng trong hệ thống chiến thuật của bóng đá hiện đại. Những kế hoạch lên bóng, những kế hoạch tấn công, những kế hoạch vận hành hệ thống không có cầu thủ tấn công biên thực thụ không chỉ lấy đi của Robin nguồn tiếp đạn quen thuộc nhất, mà còn khiến cho anh càng cảm thấy lạc lõng hơn. Anh là một số chín cổ điển, và một số chín cổ điển luôn đuổi theo bóng để sút bóng chứ không phải là một địa chỉ luân chuyển rồi trả về cho tuyến sau. Các tiền vệ không ai chịu va chạm, để anh lọt thỏm giữa một rừng hậu vệ để đua sức và đua tốc độ một mình. Khi mọi hoạt động thể chất vắt kiệt sức lực của Robin, đòi hỏi anh hoàn tất luôn những pha dứt điểm là điều quá khó. Sức sáng tạo trong đôi chân của anh tắt dần. Sự liên kết giữa anh và người đá cặp gần nhất cũng khép lại giữa những bức tường phòng ngự dù kiên cố dù lỏng lẻo của đối phương. Anh chui vào vỏ bọc của mình rồi lẩn thẩn theo đuổi chính những pha ăn mừng dọc khán đài Stretford.

Những tiếng ca ngợi “Oh Robin van Persie!” ngày càng trống vắng trên khán đài. Một lời hứa không bao giờ được thực hiện cũng đã định đoạt xong số phận của Robin. Mùa đông nước Anh lạnh lẽo cũng vừa chớm tới. Sự rời rạc và mất chất của Man Utd đang hủy diệt niềm đam mê của những cổ động viên trung thành và cả những cầu thủ yêu màu áo đỏ nhất. Mười một cầu thủ trên sân không còn là một đội bóng, mà chỉ là mười một người riêng lẻ chạy theo những giấc mơ riêng.

Đây là Manchester Separated, không còn là Manchester United.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^