Xế chiều Etihad

bởi Dũng Lê ·

“Cái cảm giác đấy…”

Vincent Kompany, Yaya Toure

“Dat feel bro, do you know it?”

Nói về Manchester City ở thời điểm hiện tại, khó có thể tránh khỏi cảm giác rằng đội bóng này đang trở nên trì trệ. Có một vấn đề mà những con số chưa thể nói hết. City nằm trong top 3 đội ghi bàn nhiều nhất Premier League, top 4 đội để thủng lưới ít nhất. Hiện tại họ đã giành được 21 điểm, chỉ kém hiện tượng Southampton – 25 điểm và Chelsea bất khả chiến bại – 29 điểm. So với mùa trước, ở cùng thời điểm, sau 11 vòng đấu họ đã để thua tới 4 trận và bước vào chặng đường sau kỳ tập trung ĐTQG cuối cùng của năm từ vị trí thứ  8 (hiện tại mới chỉ thua 2 trận). Nhưng dường như các nhà đương kim vô địch vẫn không thể thuyết phục nổi các khán giả.

Một giả thuyết có thể đặt ra là trong tình trạng suy yếu chung của các đội bóng top 7 mùa trước như Liverpool, Manchester United, Everton cộng hưởng với sự đi lên mạnh mẽ của Chelsea (trong khi 2 đội bóng Bắc London vẫn đâu hoàn đấy) đã khiến cho kỳ vọng của người theo dõi Premier League đặt vào Manchester City trở nên cao hơn. Dẫu sao, họ vẫn là đội gần như duy nhất bảo toàn lực lượng khá thành công (chỉ mất một cầu thủ đáng chú ý là Alvaro Negredo) và cũng đã có những sự bổ sung chất lượng cho những phần thiếu sót (Fernando Reges cho hàng tiền vệ, Eliaquim Mangala cho hàng hậu vệ, Willy Caballero gây áp lực cho Joe Hart).

Một loạt trận giao hữu không mấy đáng chú ý đã mở ra cơ hội để ban huấn luyện City ngồi lại và điểm ra những điều cần làm. Dù sao, họ cũng đang chuẩn bị bước vào một chặng đường tương đối bằng phẳng trong tối thiểu 2 tháng tới (18/1/2015 mới gặp Arsenal). Cùng kỳ năm ngoái, họ đã vượt qua 12 vòng bất bại, cũng bắt đầu từ sau loạt triệu tập nghĩa vụ quốc gia giữa tháng 11, để leo lên ngôi đầu bảng xếp hạng Premier League tại vòng 23.

Khi động cơ hết đát

Sự kiện đáng chú ý nhất với Manchester City mùa giải qua là gì? Có lẽ còn không phải chức vô địch Premier League nữa – người ta thường bàn đến thất bại của Liverpool nhiều hơn. Cũng chưa chắc đã là câu trả lời phỏng vấn có một không hai của Manuel Pellegrini khi ông nói lộn City thành United. Mà đó chính là màn… dỗi vì không được chúc mừng sinh nhật của Yaya Toure.

Có rất nhiều cá nhân xuất sắc trong tập thể áo xanh. Không ai có thể phủ nhận rằng Joe Hart đang là một trong những thủ môn hay nhất châu Âu. Vincent Kompany là một lá chắn quan trọng tới nỗi cứ thiếu anh là City hắt hơi xổ mũi. David Silva đang đi trong những năm tháng đỉnh cao của sự nghiệp, khi khả năng nhận diện khoảng trống và khai thác triệt để những lỗ hổng nhỏ nhất của đối phương của anh luôn khiến các hàng thủ run rẩy. Còn Sergio Aguero là một thanh bảo kiếm sắc bén mà chỉ một đường vung có thể khiến mọi mảnh lưới đứt ngọt như bánh chè.

Nhưng sau cùng, cả 4 cái tên ấy vẫn gặp một vấn đề: họ không đảm bảo sự ổn định xuyên suốt mùa giải. Hart thi thoảng lại thất thường, lại thích làm nền cho siêu phẩm. Kompany, Silva, Aguero đều thường xuyên phải nghỉ từ 1 đến 3 tháng mỗi mùa giải vì các chấn thương dai dẳng.

Thế nên, nếu bạn là một cầu thủ nào đó bất kỳ, lớn tiếng muốn ra đi vì đội bóng của bạn vui vô địch quên… chúc mừng sinh nhật thì có lẽ bạn cũng sẽ được tặng cho một bó hoa nhân dịp chia tay CLB. Còn Yaya thì khác.

Yaya Toure

Quái vật: 2013-14 vs 2014-15.

Chỉ vắng mặt hai trận trong mùa giải trước, nhưng Toure vẫn có mặt trong 49 trận. Trung bình trong 4 mùa giải cống hiến cho màu áo xanh, anh ra sân trung bình 44.75 trận/mùa – khó có thể đòi hỏi một sự ổn định “dã man” đến thế. Mùa giải 2013-14 chứng kiến phong độ thăng hoa nhất trong sự nghiệp thi đấu của Toure khi anh ghi 20 bàn cho City tại Premier League (là chân sút tốt nhất của đội bóng tại giải này), và 24 bàn tính trên mọi mặt trận. Sẽ có ai đó nói về việc anh ta chơi ngang bằng Frank Lampard hay Steven Gerrard ở đỉnh cao – hãy suy nghĩ kỹ lại, vì cả hai “số 8” nói trên đều ghi bàn đều đặn chủ yếu từ vị trí tiền vệ tấn công, trong khi Toure là một tiền vệ trung tâm trong các sơ đồ 4-4-2, 4-2-3-1.

Rõ ràng Toure đang sa sút ở mùa giải hiện tại. Anh dứt điểm nhiều hơn, nhưng lại kém hiệu quả hơn. Anh qua người nhiều hơn một chút, nhưng lại đánh chặn tệ đi rất nhiều. Người ta đang nói nhiều tới sụ sơ hở của hàng thủ áo xanh trong mùa giải này mà quên rằng, năm ngoái, trước mặt cặp trung vệ là đôi sen đầm cứng rắn Toure – Fernandinho.

Có hai lý giải phù hợp cho câu chuyện này. Thứ nhất, Toure cũng như rất nhiều hảo thủ khác, đang có một sự trì trạc hậu World Cup. Đây không phải trường hợp đầu tiên và sẽ không phải trường hợp cuối cùng gặp vấn đề về phong độ và thể lực sau một mùa hè cày ải. Thứ hai, bản thân anh cũng đang bước vào tuổi 32 – độ tuổi mà các tiền đạo, các tiền vệ bắt đầu “đổ dốc” sự nghiệp. Dễ nhận ra những bước chạy nặng nề hơn, tốc độ giảm bớt, sức rướn hao hụt của quái thú Bờ Biển Ngà.

Hình ảnh của Toure cũng chính là hình ảnh đại diện cho lứa cầu thủ đang có tại sân Etihad. Sau 4-5 năm gắn bó để nâng tầm đội bóng này từ hạng trung, hạng “thiếu gia” lên hạng thượng, hạng “đại gia”, họ đang dần cần có những người lớp sau đứng dậy thay thế.

Sẽ không quá bất ngờ khi City bước vào giai đoạn chuyển giao trong mùa giải tới.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^