Việt Nam 2-2 Indonesia: Chưa đúng sức

bởi Dũng Lê ·

Vâng, tôi phải thừa nhận một thực tế là trận đấu này, chỉ có may mắn mới cứu chúng tôi khỏi một trận thua. Việt Nam đã làm tôi kinh ngạc bởi các cầu thủ đã tiến bộ rất nhanh. Có lối đá tương đồng nhau nhưng so với Indonesia, đội tuyển VN đã chơi rất hay, rất nhanh, rất tốc độ, tranh chấp quyết liệt mà không hề bị rối đội hình.

– Alfred Riedl, HLV trưởng Indonesia trả lời họp báo sau trận đấu.

Việt Nam đã có trận mở màn AFF Suzuki Cup 2014 không như ý, chủ yếu vì kết quả. Tuy nhiên cần khẳng định rằng, chúng ta đã chơi gần như vượt trội so với đối thủ – những người đang khao khát lần đầu đăng quang tại giải đấu lớn nhất Đông Nam Á. Nhưng liệu đây có phải hình ảnh thực sự của Những Ngôi Sao Vàng?

HLV Toshiya Miura bất ngờ để đội trưởng Lê Tấn Tài ngồi ngoài, thay vào đó là cái tên trẻ trung Nguyễn Huy Hùng. Trong khi đó, đúng như dự đoán trước trận đấu, Lê Công Vinh phải ngồi ngoài, nhường suất đá chính cho Nguyễn Hải Anh và Nguyễn Văn Quyết – hai cái tên thể hiện tốt hơn (nhiều) trong giai đoạn chuẩn bị trước giải đấu.

Việt Nam vẫn giữ nguyên phong cách tấn công nhanh, trực diện và xu hướng phòng thủ khá cơ bản như đã thể hiện suốt từ đầu triều đại Miura tới nay. Kết quả hòa 2-2 chỉ xảy ra do một sai lầm chết người của thủ thành Trần Nguyên Mạnh.

Kiểm soát

Vietnam vs Indonesia

Mô hình chiến thuật của hai đội trong trận đấu này. Ảnh: Dũng Lê – 4231.

Indonesia vào trận với sơ đồ 4-2-3-1 (đích thân HLV Riedl đã xác nhận sau trận đấu) và co về thành 4-4-2 khi phòng thủ. Tuyến hậu vệ của họ dàn ngang ở cự ly trung bình, khoảng 40-50 mét so với khung thành. Việc lùi sâu, cộng thêm tốc độ và khả năng giữ bóng không thực sự tốt của tiền đạo cao to Serginho van Dijk khiến đội tuyển xứ Vạn đảo gặp khá nhiều khó khăn trong việc triển khai tấn công. Họ chủ yếu phải dựa vào khả năng đột phá cá nhân của những cái tên như Boas Solossa hay hai tiền vệ cánh.

Việt Nam tiếp tục ra quân với sơ đồ 4-4-2 cơ bản, hàng thủ dâng lên rất cao và bắt đầu phòng ngự ngay từ khi đối thủ bước vào khu vực giữa sân. Dù đây đã là một điểm yếu chí mạng trong trận gặp Palestine, nhưng với việc tiền đạo đối phương khá chậm chạp, cách làm này lại trở nên hợp lý. Tuyến tiền vệ giữ khoảng cách rất chặt với hàng thủ, nhờ vậy công tác pressing tranh chấp trở nên dễ dàng hơn. Solossa gần như không thực hiện được nhiều pha đột pha khi liên tục bị Huy Hùng và Hoàng Thịnh vào bóng quyết liệt. Hai tiền vệ trụ của đội khách, trong khi đó, lại có quá ít sự hỗ trợ. Hậu vệ biên của Indo cũng không dâng cao thường xuyên, đặt các đồng đội tuyến trên vào thế khó khi xử lý bóng.

Đội chủ nhà nhờ vậy kiểm soát toàn bộ thế trận trong thời gian đầu trận. Tuy nhiên, thời điểm này, sự vắng mặt của thủ quân Tấn Tài hiển hiện: cả Hoàng Thịnh và đặc biệt là Huy Hùng không thực sự có khả năng phân phối bóng tốt. Nói về quyết định dùng người này, ông Miura cho biết:

(Về việc Tấn Tài không được ra sân), tôi chọn 2 tiền vệ trẻ vì trận trước (gặp Malaysia) chúng tôi đã gặp vấn đề về phòng ngự, vì thế tôi đã chọn những gương mặt có lối đá mạnh mẽ hơn

Trên góc độ phòng thủ, quả thực Việt Nam đã chắc chắn hơn ở trung tuyến, nhưng thiếu Tấn Tài là thiếu một nhạc trưởng ở giữa sân, thiếu một người phân phối và triển khai tấn công. Điều này dẫn đến việc Những Ngôi Sao Vàng buộc phải sử dụng rất nhiều pha phất bóng dài từ tuyến dưới lên thẳng phía trên. Nhìn chung, cách chơi này không khiến cho phong cách tấn công nhanh, trực diện của đội tuyển thay đổi, nhưng cũng có nhiều khó khăn khi đối thủ có thể hình trội hơn.

Những cơ hội đã được tạo ra, chủ yếu cho Việt Nam, nhưng thật tiếc khi chúng lần lượt trôi đi. Hai bàn thắng trong hiệp một đều đến từ những sai sót trong hàng phòng ngự của hai bên. Quế Ngọc Hải có mặt ở đúng vị trí, đúng lúc để dứt điểm sau pha phá bóng không dứt khoát của đối phương từ quả phạt góc. Trong khi đó, một lỗi phán đoán điểm rơi của các hậu vệ đã khiến Việt Nam vào lưới nhặt bóng.

Khoảng không số 10

Nếu có một điều đáng chú ý, khiến Việt Nam triển khai tấn công hiệu quả hơn trong hiệp hai, thì đó chính là việc Lê Công Vinh được đưa vào sân. Tuyển thủ quốc gia người Nghệ An tuy vẫn chưa thể hiện được đầy đủ những phẩm chất tốt nhất, nhưng sự có mặt của anh cũng tạo nên một điểm nhấn mới trong cách tấn công của Việt Nam: khai thác “khoảng không số 10”.

Cả Vinh và Quyết đều là những cầu thủ có khả năng lùi sân nhận bóng. Họ liên tục xuất hiện trong khu vực giữa hai tuyến phòng thủ (vốn có khoảng cách khá rộng) của Indonesia, khiến đối thủ rơi vào hoàn cảnh buộc phải xáo trộn hệ thống:

  • Nếu các tiền vệ trụ lùi lại bắt người, đội hình sẽ bị đẩy sâu xuống, cơ hội dứt điểm cho Việt Nam ở ngoài vòng cấm sẽ hiện ra nhiều hơn.
  • Nếu các trung vệ băng lên kèm, khoảng trống sẽ lộ ra sau lưng.

Thực chất, Văn Quyết đã thầm lặng thực hiện việc này khá tốt trong hiệp một. Minh Tuấn cũng khá chủ động trong việc tiến vào khu vực này từ cánh phải. Tuy nhiên với sự có mặt của Công Vinh trong hiệp hai, các phương án tiến đánh đã trở nên đa dạng hơn. Hoàng Thịnh và Huy Hùng liên tục có những phương án chuyền bóng đơn giản nhưng trực diện, Việt Nam cũng vì vậy dần dần bỏ qua cách phất dài từ tuyến dưới để tập trung chơi bóng dưới chân nhiều hơn. Indo bị đẩy sâu vào vòng cấm địa, và cú đặt lòng của chân sút số một trong lịch sử V-League đã thổi bừng các khán đài Mỹ Đình.

Công Vinh Việt Nam

CV9 chưa đạt phong độ cao nhất, nhưng đã để lại dấu ấn quan trọng cả về lối chơi lẫn kết quả. Ảnh: Thế Ngọc.

Lào – “Mồi ngon”?

Trong trận đấu trước đó, Philippines đã “đồ sát” Lào với chiến thắng cách biệt 4-1. Tỷ số ấy không phải là luận cứ phù hợp để cho rằng Việt Nam sẽ chiến thắng trong trận đấu gặp hàng xóm ở lượt tiếp theo, mà chủ yếu là ở màn trình diễn.

Cũng giống như Indonesia, Lào chủ động phòng ngự ở gần vòng cấm địa và dựa nhiều vào một tiền đạo phía trên để triển khai tấn công nhanh. Ở mặt này, họ thậm chí còn nguy hiểm hơn Indonesia khi hiện đang có Khampheng Sayavutth trong đội hình. Sayavutth là một tiền đạo cao lớn, nhưng có kỹ thuật tốt hơn so với Van Dijk của Indo, khả năng độc lập tác chiến cũng trội hơn. Lào sẽ chủ yếu sử dụng nhưng pha phất bóng dài nhắm vào Sayavutth để tấn công.

Tuy nhiên, ở tuyến sau, đội tuyển đến từ phía Tây biên giới Việt Nam khá non nớt. Họ thiếu sự tổ chức xuyên suốt, tâm lý khá kém (gần như mất lửa hoàn toàn trong hiệp hai trận gặp Philippines) và hàng tiền vệ không có khả năng cầm bóng.

Không khó để khẳng định rằng, Lào sẽ dễ dàng bị các tuyển thủ của chúng ta “ăn tươi nuốt sống” trong ít ngày tới. Khởi đầu tuy không như ý, nhưng Việt Nam đã khiến một kẻ địch đầy tham vọng như Indonesia phải chống đỡ vất vả. Liệu chúng ta có thể chơi đúng sức trong thời gian tiếp theo của giải đấu?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^