Arsenal, đã đến lúc chia tay Wenger

bởi Dũng Phan ·

Ông là một người muôn năm cũ, một người đã thuộc về một thời đã xa, thời mà bóng đá chưa thực dụng đến mức tàn bạo như của ngày hôm nay. Những nếp nhăn của ông là biểu trưng của một cái gì đó cũ kỹ. Ông là “Giáo sư” Wenger của Arsenal.

Khi Arsenal của ông thua một Manchester United điêu tàn, ông đã than thở với báo chí rằng:

Các học trò của tôi quá ngây thơ.

Nhưng ông nhầm rồi, thật ra cái sự khờ khạo ngày hôm đó không phải là một cái gì đó mới mẻ, mà đã 5 năm nay, đội bóng ấy luôn ngây thơ như thế. Như chính tâm sự chua chát của Fabregas cách đây 4 năm:

Chúng tôi tấn công liên tục, và Drogba ghi bàn, trận đấu kết thúc.

Đó vốn là một cái gì đó quen thuộc của Arsenal.

Cái ngày mà ông phát hiện ra những Fabregas, van Persie, Narsi…, đội bóng của ông được gọi bằng cái tên “Những đứa trẻ của Wenger”. Và năm này qua năm khác, những đứa trẻ lớn dần, chúng đi khỏi mái nhà Emirates của người cha già đó. Còn lại chỉ là những đứa trẻ. Vẫn là những đứa trẻ, luôn luôn là những đứa trẻ.

Van Persie, Wenger

Có mâu thuẫn gì đang xảy ra hay không? Khi ông càng lúc càng già nhưng tư duy chiến thuật thì chưa bao giờ theo kịp cái mới. Và những cầu thủ của ông cứ ngây thơ mãi, như chính chiến thuật của ông. Cái sự chậm thích ứng đó được thể hiện ngay từ cách xây dựng đội hình. Chẳng hạn như chúng ta biết về vị trí tiền vệ phòng ngự, sản phẩm được sinh ra trong bóng đá hiện đại, người bơm máu cho cả tuyến tiền vệ hoạt động, một nút cổ chai của đội bóng lại chưa bao giờ được Wenger coi trọng quá mức. Ông có những cầu thủ kỹ thuật và mềm mại, nhưng chưa bao giờ có một người đủ khỏe để càn quét cho cả tuyến tiền vệ ấy hoạt động. Và Arsenal mãi sống trong cái bóng của Patrick Vieira năm nào. Như đã sống bằng hào quang của 49 trận bất bại của mùa giải 2003-2004.

Sự chậm chạp và cổ điển đó còn nằm ở cách vận động của ông trong trận đấu. Chưa bao giờ người ta nhìn thấy một dấu ấn chiến thuật nằm ở một sự thay đổi người “xoay chuyển càn khôn” ở người đàn ông già nua này. Đa số chỉ là những sự thay đổi người trong bế tắc. Cách sử dụng cầu thủ cũng có vấn đề. Cùng một cầu thủ có trong tay (ta đang nói tới Oezil), Mourinho đưa Oezil lên hàng ngôi sao hạng A của thế giới. Về tay Wenger, người ta không còn nhận ra Oezil nữa. Đến cả sử dụng người còn như thế, thì ta còn hy vọng gì ở một phát kiến “kinh thiên động địa” nào đó về vị trí cầu thủ của Wenger? Như cái cách mà Ancelotti làm với Pirlo, Mourinho làm với Ramos…

Vậy điều gì đã giữ Wenger lại trong những giai đoạn bi kịch này của đội bóng? Vì tài kinh doanh có lãi của ông. Chưa bao giờ có một đội bóng hạng A nào sở hữu một vị Huấn luyện viên thất bại trong các trận cầu lớn nhiều đến như thế, chưa bao giờ có một đội bóng hạng A nào trắng tay lâu đến như vậy mà Huấn luyện viên vẫn tại vị. Chưa bao giờ. Chỉ có Arsenal. Tại sao? Tại vì những ông chủ người Mỹ thích vậy. Một người quản lý bóng đá làm ăn có lãi, đảm bảo hình ảnh, top 4 luôn sẵn có, tứ kết Champions League có thể đạt được, tiền vẫn chảy vào túi. Với các ông chủ người Mỹ, thế là đủ. Wenger chẳng lẽ lại không hiểu điều đó, nhưng ông lại im lặng.

Wenger looks down

Gần 20 năm trước, người đàn ông này là một bầu máu nóng, với những ý tưởng về chính sách đào tạo trẻ, mua cầu thủ, huấn luyện cầu thủ, tất cả đều đi trước thời đại. Nhưng 20 năm sau, khi ở trên đỉnh cao quyền lực của đội bóng ông xây dựng cả một đời, ông lại để mọi thứ dậm chân tại chỗ. Người đàn ông trung niên Arsene năm nào đã không còn nữa. Chỉ có một mái tóc bạc là bạc dần, khi mỗi mùa hè lại chứng kiến những đứa trẻ do mình nhào nặn cất bước quay lưng ra đi.

Cuộc sống nếu là công bằng thì ta biết ông xứng đáng hơn nhiều những năm trắng tay. Nhưng không. Và ông khiến nhiều người yêu Arsenal rơi nước mắt. Một anh hùng sa cơ trong thời thế này. Ông khiến họ đau lòng, yêu thì yêu mà giận thì giận, “bỏ thì thương, mà vương thì tội”.

Wenger, lối thoát nào cho ông đây?

Ai thay thế được Wenger trên cả gầm trời này? Không ai cả. Ông đã nắm Arsenal gần 2 thập kỉ để có thể biết được mọi ngóc ngách của đội bóng. Mà giả dụ như ông ra đi, con tàu này đã chòng chành sẽ đắm hẳn. Do đó, vẫn phải giữ ông lại.

Nhưng vậy thì có gì khác với 7000 ngày qua đâu?

Ta biết rằng thời của ông và của Sir Alex Ferguson đã và đang đi qua. Thời của những “Manager” trong bóng đá. Nơi họ quản lý tất cả mọi khâu của đội bóng, kể cả gọi điện cho bố mẹ cầu thủ. Không sớm thì muộn, “Giáo sư” cũng sẽ ra đi. Nhưng nếu để cái ra đi đột ngột kiểu như Ferguson khiến Manchester United bị trả giá thì Arsenal cần tránh đi vết xe đổ ấy.

Asene Wenger

Chỉ có một cách để giữ được mọi thứ yên ổn cho một sự đổi ngôi, kinh doanh vẫn làm hài lòng các ông chủ người Mỹ, thành tích sân cỏ có cơ may được cải thiện, và vẫn đảm bảo cho con tàu Arsenal không lạc hướng: đó là đưa về một huấn luyện viên trẻ trung, hiện đại và giàu nhiệt huyết mới (chẳng hạn như Simeone của Atletico Madrid), và đồng thời với việc đó chuyển Wenger lên vị trí quản lý. Đó có lẽ là một giải pháp khả dĩ cho Arsenal vậy.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^