Fabio Grosso – Phút huy hoàng 2006

bởi Dũng Phan ·

Trong bài phân tích về đội tuyển Ý vô địch WC 2006 của ad Dũng Phan.ad có nói đến hv trái Grosso,nhận tiện đây ad Dũng Phan có thể review vài dòng về cầu thủ này đc k ạ.Tks.

 

Chúng ta sẽ nhớ về một kỳ WC của 8 năm về trước, trên đất Đức, có một cầu thủ bám biên trái của nước Ý. Người ta gọi anh là “Người hùng”, là “Gà son”, là “Thần tài”. Còn riêng tôi, tôi chỉ muốn nói: anh là “Điều kiện đủ” cuối cùng cho chức vô địch năm ấy của người Ý. Anh là Fabio Grosso, thêm một câu thơ Xuân Diệu nữa của bóng đá “Thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt / Còn hơn buồn le lói cả trăm năm”.

Và vì là câu thơ ấy, nên bạn hãy nhớ mãi anh ở kỳ WC năm đó, nhớ đôi mắt như say của anh ở trận bán kết gặp Đức sau cú cứa lòng tuyệt hảo (ảnh), hãy nhớ cái bặm môi trước khi kết liễu người Pháp ở loạt sút thứ 5 ở trận chung kết, và cũng đừng quên nụ cười láu lỉnh trong cú ngã kiếm penalty phút 92 với Australia khi ác mộng với các tifosi tưởng như đã đến rất gần. Người kế thừa chiếc áo số 3 huyền thoại trong màu áo thiên thanh từ một cái tên tưởng rằng bất tử mà chỉ đưa đến niềm đau trong giấc mộng không bao giờ thực ở Azzurra: Paolo Maldini. Và Grosso đã kế thừa số áo đó, như một định mệnh khi anh đã giành vinh quang với nước Ý, điều duy nhất Maldini thiếu trong suốt sự nghiệp lẫy lừng của anh.

grosso WC06

Chàng trai đẹp tóc xoăn này đến với Azzurri từ những thảm cỏ xấu xí của Serie C2 (mà các CLB tôi kể cho bạn nghe giờ cũng chỉ mới lần đầu được nghe), từ một đôi chân vô danh ở Serie B, để rồi xuất hiện tại Serie A trong vòng 4 năm và được Lippi gọi vào đội tuyển chinh chiến ở WC, anh thành người hùng từ con số 0, từ kẻ vô danh và được cả thế giới gọi tên sau 1 đêm. Anh – một người hùng tỉnh lẻ. Nhưng rồi như số phận, sau khi thành người hùng, Grosso lại quay trở lại con số 0, anh diệt vong ở Inter Milan 1 năm sau những tháng ngày tươi đẹp ở Berlin, phải lưu lạc qua đất Pháp trong màu áo Lyon, và rồi trôi dần vào trong quên lãng cùng những năm tháng điêu tàn với Juventus những năm tháng trước khi “Bộ ba 3A” tới .

Chúng ta nói về Grosso còn là chuyên môn. Khi xuất thân vốn ở vị trí hậu vệ công nên khả năng ghi bàn và tấn công của anh rất tốt. Như ta thấy cách lên công về thủ bên hành lang trái của Italia năm ấy và cú cứa lòng đẹp hoang dại của anh ở trận bán kết với Đức (đương nhiên nhiều người cũng mê đắm cả đường chuyền như rót thuốc độc của Pirlo). Grosso sút phạt rất được, có thể nói một điều là 5 cầu thủ đá penalty cho Italia trận chung kết ấy đều là những chuyên gia đá phạt ở CLB chứ không đơn thuần là chút mê tín của Lippi khi xếp anh đá quả quyết định. Cái ánh mắt như mê đó của Grosso đi vào trong bảo tàng bóng đá nước Ý, và được ví với cái nắm chặt tay của Marco Tardelli ở Espanhoy 1982. Sau này, Grosso đã kể lại cảm nhận của mình: “Khi tôi nhìn thấy bóng bay vào lưới, đó là một khoảnh khắc vô cùng xúc động và tôi thật hạnh phúc khi chia sẻ niềm vui với tất cả đồng đội. Tôi không thể tìm ra từ nào đủ để miêu tả khoảnh khắc này. Tôi rất hạnh phúc, và tất cả chúng tôi cũng thế. Đó là một giấc mơ, từng chút, từng chút đã trở thành sự thật”.

Các tifosi có thể buồn vì những gì diễn ra với Grosso sau này. Nhưng có quá khắt khe? Với tôi thì anh đúng là sinh ra để dành cho Azzurri, bằng chứng là tuy đá không tốt ở CLB mà khoác lên màu áo thiên thanh, Grosso vẫn khuấy đảo cả cánh trái của tuyển Ý (ví dụ ở Euro2008 và Confed Cup 2009, khi ấy anh đều chơi rất tốt). Và chúng ta đừng quên một điều, Grosso tới World Cup từ…Palermo – thủ phủ của Sicily, của mafia. Trong nền bóng đá hình chiếc ủng, nơi vinh quang và bóng tôi đan xen nhau. Một người như Grosso ở kỳ World Cup năm đó rõ ràng là người được số phận lựa chọn. Và anh hiện thực cho số phận ấy bằng phong độ hoàn hảo cùng 2 chữ “thần tài”. Thần tài của hàng triệu triệu tifosi.

grosso WC06(2)

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^