Những chàng trai mạnh mẽ đến từ đâu?

bởi Tommy Thai Vu ·

Ngày xưa khi học cấp ba, tôi là học sinh cá biệt.

Có hàng tá những loại học sinh cá biệt, và không đơn giản như người thường nghĩ, học sinh cá biệt của chúng tôi chia ra làm hai loại, loại sạch và loại bẩn. Sạch là bọn con nhà nghèo cha mẹ ít có điều kiện quan tâm, thích đánh nhau và học dốt. Bẩn là bọn nhà giàu, cha mẹ không quan tâm, thích đánh nhau và kết bè cô lập những thằng khác. 

Tôi cá biệt theo kiểu riêng, học hành không nằm trong top 5 thì cũng top 10 (tất nhiên là chả ai có quyền xem thường tôi về mặt học vấn), nhưng đầu óc nghịch ngợm, đủ chiêu trò và tất nhiên là nếu buộc phải đánh nhau, tôi chả ngán.

Văn Toàn

Lên lớp 10, hai điều duy nhất mà tôi dốc toàn lực theo đuổi là mối tình đầu và quả bóng. Quả bóng, sweet mother of god, nó có một ma lực kỳ lạ, nó khiến tôi lao đầu vào như một con thiêu thân, dành hàng tháng trời tiền quà vặt chỉ để mua trọn hai bộ áo đấu sân nhà và sân khách, dính hàng tá những chấn thương đến mức tay lúc nào cũng có băng và chân lúc nào cũng có thẹo, nhưng không ngăn cản được tôi trong việc lao đầu vào những trận đấu, cả ở trong trường lẫn bên ngoài sân cát ở gần khu nhà ở.

Vào lớp 10, tôi được tiếp xúc với ‘Premier League’. Để cho các bạn dễ hình dung, lớp 12 lúc đó họ tổ chức những trận đấu chui trong giờ nghỉ giải lao trả tiền nước, giữa hai lớp 12B và 12F thì phải, các trận đấu đó ở đẳng cấp cao nhất (trong trường), quy tựu những ‘ngôi sao’ hàng đầu, những ‘tài năng trẻ’ mới vào trường hay những cầu thủ đang trong độ chín. May mắn tôi được 12B chiêu mộ, nhưng sau lại chuyển sang 12F. Những cuộc chiến của chúng tôi thật sự rất cam go, và tôi học được những bài học đầu tiên về tình đồng đội trên sân bóng.

‘Premier League’ không tan rã khi lớp 12 ra trường. Bọn lớp 11 chúng tôi được chuyển xuống buổi chiều và chúng tôi chỉ học một mình giờ đó. Thế là ‘giải đấu’ trở lại với những trận cầu sôi động, tất nhiên tôi cũng không còn là một tài năng trẻ, mà giờ đây sát cánh cùng các đồng đội trong một đội bóng cạnh tranh vinh quang.

Chúng tôi miệt mài thi đấu. Thắng nhiều hơn thua, và tất nhiên hệ quả của nó là n+1 tờ giấy kiểm điểm vì tội đá bóng chui trong giờ nghỉ. Mỗi lần quả bóng nhựa màu da cam lăn trên sân, bất chấp có hay không có tôi, tiếng loa thông báo vẫn vang lên rộn rã sau mỗi giờ tựu trường:

Đề nghị học sinh Vũ Hoàng Thái, lớp trưởng lớp 11c6 số hiệu 36 lên văn phòng trình diện.

Một tiếng cười ồ chế nhạo bật lên trên khắp tất cả các dãy phòng học, tôi nhăn nhở xé giấy vác cặp lên liệt kê “danh sách thi đấu” của những thằng bất chấp lệnh giới nghiêm, cháy hết mình vì quả bóng.

Để có được niềm vui 15 phút mỗi ngày, chúng tôi nhận hàng trăm cái nhìn ghê tởm của đám con gái tiểu thư mưa ko đến mặt, nắng ko đến đầu. Trong mắt chúng nó, chúng tôi là những sinh vật kỳ dị, đầu trần đít trụi các-tút bê tông, nửa đồng không dính dái. So với các anh zai đi xì-po cool ngầu lúc đó của chúng nó, chúng tôi như là bãi rác 3 ngày chưa đổ.

Để có được niềm vui ghi bàn rồi ăn mừng dưới trời nắng chang chang, đôi khi tôi vẫn phải chịu những đoạn hội thoại kiểu thế này giữa bạn gái và bạn thân của nó:

-Bạn của gái: Thằng kia quen mày hả?
-Gái: Không, nó quen con da đen răng vẩu lớp nó chứ liên quan gì tao.

Bất chấp mọi thành kiến cũng như ý thức được rằng trong mắt thằng bê đê duy nhất trong lớp, chúng tôi chỉ là những thằng rảnh rỗi làm trò rảnh rang, nhưng những ngày tháng được lao vào quả bóng một cách vô tư như thế đã tôi luyện cho mỗi chúng tôi những sự gan lỳ và thay đổi cuộc đời chúng tôi mãi mãi.

Trong khi các bạn vẫn hàng ngày gửi ask muốn tôi trả lời về sự khác biệt giữa ĐTQG và ĐT U19, tôi chỉ có duy nhất một mong muốn đó là trả lời cho các bạn về sự tương đồng giữa họ: Họ – những người bất chấp dị nghị chê bai, bước lên từ giông bão để tôi luyện mình trở thành những người sống vì đam mê mà không ngoảnh bước. Họ – những người cháy hết mình cống hiến vinh quang cho đam mê các bạn theo đuổi. Và chính họ – những người ném cả tương lai cả sự nghiệp của mình vào một trò chơi các bạn yêu thích, chỉ để nhận được sự cổ vũ mạnh mẽ nhất từ trong tim. Ẩn sâu trong họ luôn là những câu hỏi mình là ai và mình là cái gì, nhưng họ đều tạm nhấn nó xuống để làm tất cả mang đến sự giàu đẹp cho bóng đá Việt Nam.

Tuan-dop

Khi người ta bất chấp tất cả để có được một niềm đam mê nhưng không màng đến việc trở thành người vĩ đại nhất, người ta gọi đó là tình yêu. Và khi vì tình yêu để phấn đấu thay đổi cuộc đời của mình mãi mãi, tôi gọi đó là sự ra đời của những chàng trai dũng cảm đáng tin yêu.

Tôi không nói về sự khác biệt giữa hai ĐTQG. Tôi chỉ bâng quơ nghĩ quẩn, liệu có cơ hội nào chăng, những chàng trai bóng loáng xì-po hồi xưa bây giờ trở thành người có ích?!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^