Những số phận song hành trên đỉnh thương đau

bởi Du Đãng ·

Con trai!

Lần đầu tiên ta phát hiện ra chân lý vĩ đại rằng chúng ta hoàn toàn có thể lên đỉnh hai lần liên tiếp là vào năm 2008, khi mà hết Manchester United đến tuyển Việt Nam thay nhau làm cho ta rã rời trong khoái lạc. Tất cả đều bắt đầu bằng những khúc dạo đầu lê thê, ta trân mình chịu đựng, cổ họng muốn gào lên “đóng đi, đóng đi”, nhưng họ thử thách ta, bắt ta ngồi yên khi sự kích thích tăng dần, để rồi vỡ òa và lênh láng niềm sung sướng trong những phút cuối cùng.

aff1

Có những số phận song hành con trai ạ, giống như cuối tháng ta hỏi mượn tiền một người bạn, chú ấy trả lời ta bằng cách thọc tay vào quần và kéo cái túi trống rỗng ra ngoài. Bọn ta nhún vai, nhe răng cười và cùng nhau đi nấu mì. Trên đỉnh cao năm 2008, cả United và The Golden Stars đều được đánh giá cao hơn phần còn lại trong năm tiếp theo, 2009.

Năm đó, họ cùng nhau băng băng vào chung kết Champions League và SEA Games, ra sân trong tư thế bề trên để sau đó vấp ngã mà không hiểu tại sao. Ta ê chề, như thể thiếu nữ nằm đang nhắm mắt rỉ rên hưởng thụ thì bạn tình bỏ đi không lời từ giã, để lại cô ta lõa lồ trên chiếc giường cô độc.

Đối thủ là Barcelona, nhưng United nhập cuộc đầy kiêu hãnh, Ronaldo tìm cách tiếp cận khung thành ngay từ những phút đầu tiên. Đội hình United dâng cao đầy khí thế, nhưng rồi họ quay lưng về phía đối thủ và cúi xuống nhặt cục xà bông, Barcelona “phang” 2 phát rất nhẹ nhàng, trơn mượt đúng tiêu chuẩn tỉ lệ vàng. Ta không nhớ nổi điều gì xảy ra sau trận đấu đó, ta đã cố quên, nhưng chắc chắn chí ít ta không mò mẫm vào bất kỳ trang bóng đá nào cho đến khi mùa giải mới bắt đầu.

mufail

Tuyển U23 Việt Nam thậm chí đã thắng đậm đối thủ trong trận chung kết là Malaysia ở vòng bảng. Bọn ta đã nghĩ không gì dễ dàng hơn để đo ván họ một lần nữa. Không ai để ý đến khát vọng được nằm trên trong cuộc giao hoan của Malaysia, bọn ta tập trung ở quán nhậu, cờ quạt có đủ, định khi men bia và men chiến thắng hòa quyện thì sẽ xuống đường. Bọn ta muốn đi bão, nhưng họ nghe nhầm thành một gáo nước lạnh, đến giờ ta vẫn chưa hiểu được đi bão và nước lạnh thì giống nhau chỗ quái nào mà lại nhầm lẫn như thế.

Ta lủi thủi đi về, trên đường về ta bắt gặp những số phận song hành với mình. Bọn ta trao nhau ánh mắt “I know that feel” và gượng cười bước qua nhau. Đau đớn lắm con trai ạ, khi United thất bại đó là nỗi buồn, nhưng khi Việt Nam không thể đăng quang đó là nỗi đau. Ta đã đấm vào ngực phải không biết bao nhiêu lần “đừng rấm rức nữa, đồ khó bảo”, ta ước gì trái tim có tai, đáng tiếc là nó còn không có cả nón bảo hiểm. Ta càng đấm càng đau.

Trò đùa của số phận không dừng lại khi mà bóng đá Việt Nam chạm đáy tuyệt vọng vào năm 2012, còn United có một mùa giải 2013-14 không thể đáng quên hơn với David Moyes. Những kẻ thưởng ngoạn quay lưng bỏ đi, họ coi đó là quyền hiển nhiên, ta không có thời gian để trách cứ, ta biết mình phải yêu nhiều hơn nữa.

Bạn đã đưa tôi đến thành công, tôi sẽ giúp bạn vượt qua cuộc khủng hoảng này.

Dĩ nhiên ta chẳng giúp được gì cả, nhưng ta không đi đâu hết, ta ở đó, nhìn họ đau và đau cùng họ. Rất khó khăn khi để một người yêu bóng đá phải chứng kiến một trận đấu tẻ nhạt. Những thất vọng, chán nản, nhưng đó là câu lạc bộ ta yêu và đội tuyển của ta. Suy cho cùng, con trai, giữa người bị gãy tay và người nhìn thấy sự việc đó, ai đau hơn? Nỗi đau của chúng ta luôn bé nhỏ hơn chúng ta tưởng. Sau nỗi đau, điều quan trọng là niềm tin và tình yêu, yêu chính là chấp nhận cả những ngày u tối nhất và khi con tin, con biết ngày mai sẽ tươi sáng như thế nào.

2014 là một năm bản lề, United mang về Van Gaal và 6 cầu thủ đắt giá, họ chật vật lúc ban đầu, nhưng cuối cùng trong cơn bão chấn thương, họ vẫn kịp giành vị trí thứ 4 sau mười 13 vòng đấu. Còn nhiều vấn đề nhưng Quỷ Đỏ đang trên đường trở lại, lúc ấy người ta đã rậm rịch đi báo cảnh sát, số còn lại trùm chăn kín mặt.

Cũng năm đó, The Golden Stars dưới sự dẫn dắt của vị HLV người Nhật Miura âm thầm bước vào AFF Cup mà không có được sự kỳ vọng lẫn sự quan tâm. VTV thậm chí còn chẳng thèm chiếu chương trình đồng hành vào giờ vàng như mọi năm. Câu trả lời hùng hồn nhất không bao giờ là bằng lời con trai ạ, hãy nhớ lấy điều đó.

Công Vinh Việt Nam

Ảnh: Thế Ngọc.

Sau trận thắng Philippines giòn giã ở vòng bảng, chú Tommy hưng phấn đến nỗi ngồi dò lại lịch, ta đoán chú ấy cởi truồng và nhảy cẫng lên như Archimedes khi phát hiện ra lịch tháng 12 của năm 2014 là em sinh đôi của tháng 12 năm 2008 huyền diệu, chú ấy có lẽ không biết lịch năm 2003 cũng thế. Đơn giản lắm con trai, 365 nhân với 6 cộng với 1 ngày nhuần thì chia hết cho 7, nên mồng một tháng này thứ mấy thì 6 năm sau lại đúng y như vậy, nếu là 2 ngày nhuần thì chỉ cần 5 năm. Dĩ nhiên ta biết chú ấy muốn lịch sử lặp lại.

Đó là niềm vui nho nhỏ của chú ấy, ta thây kệ. Bây giờ con đã biết năm đó ngai vàng thuộc về ai, nhưng ta nhắc cho con nhớ về một điều quan trọng hơn, nó là những màn trình diễn rực lửa của đội tuyển nước nhà. Đừng chỉ xem ảnh tự sướng của một nhà leo núi khi anh ta ở trên đỉnh, con yêu, hãy nhìn vào con đường, khi con xem lại những gì các chàng trai đã làm năm ấy có lẽ con sẽ trách ta sao không gặp mẹ sớm hơn.

Lối chơi tốc độ và quyết liệt, các đợt tấn công như sóng vỗ bờ, ta không thể ngồi yên. Thăng hoa tới nỗi Tạ Biên Cương, người đàn ông được tạc tượng bên bờ sông Hàn, đã không hề nói một câu nào quá lố trong suốt 90 phút. Họ đá vì màu cờ, chứ không phải cho vừa cái áo được ông chủ đất nào đó vẽ lên như-ai-kia, những người mà những kẻ thưởng ngoạn đang xưng tụng, họ đá vì lòng tự trọng bị tổn thương. Và ta tự hào vì họ đá cho cả bọn ta nữa, những-người-chưa-bao-giờ-rời-đi.

Đau thương sẽ khiến con người mạnh mẽ hơn trong ngày trở lại, ta luôn tin vào điều đó. Khi con đã yêu, hãy yêu thật nhiều, đồng hành và chia sớt, đừng chỉ chứng kiến, phấn khích, bĩu môi rồi quay lưng.

Con trai. Nhớ lấy!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^