Đội tuyển Việt Nam: Những người nuôi dưỡng ý chí được kế thừa

bởi Du Đãng ·

Tại sao Đội tuyển quốc gia Việt Nam lại có biệt danh là Những Ngôi Sao Vàng ư?! Đó là một câu chuyện dài, con trai ạ, và là một câu chuyện lớn.

“Một chàng công tử xuất thân giàu có, đẹp trai và tốt tính yêu một cô gái nghèo, họ cùng nhau vượt qua mọi rào cản để đến bên nhau nhưng rồi cô gái lại mắc bệnh máu trắng” đó là câu chuyện của 100 bộ phim Hàn Quốc, “anh yêu em, sao em nỡ bỏ anh đi. Đồ chó chết!” đó là nội dung của hơn 1000 bài hát Việt Nam. Tuy nhiên có những thứ tuyệt đối lại không thể tóm gọn, một trong số đó là việc giải thích những cái tên. Quách là họ, Thị là lót, Phụng là tên, nhưng không đơn giản như vậy.

Năm ta lên 10, đủ lớn để mơ hồ thẩm thấu những lớn lao như Tổ Quốc, Dân Tộc qua những cuộc chơi trận giả với lũ bạn, bọn ta giành nhau để được về “phe ta” bằng cách oẳn tù tì, những đứa thua mặt nhăn như đít khỉ vì phải về “phe quân Mỹ”, trong suy nghĩ của trẻ thơ, không bao giờ chúng ta muốn chọn cho mình điều xấu xa. Rồi bắt đầu từ những mơ hồ đó, ta đón xem các trận đấu của Đội Tuyển Quốc Gia Việt Nam, đơn giản chỉ là thói quen của ý nghĩ “về phe quân ta” thôi. Nhưng rồi tiếp điểm đầu tiên ấy lại là con đường đưa ta đến với bóng đá, không phải Ronaldo, không phải Cantona, không phải Bastuta, cũng không phải United.

Vo Hoang Buu

Sáng tinh mơ, trưa nắng gắt, ngày mưa rào, chiều hoang lạnh, trên đám ruộng ngày một trơ lỳ hay bãi cỏ càng lúc càng xơ cỗi với một trái bưởi hay một nhúm rơm cuộn tròn, bọn ta tự gọi mình là Huỳnh Quốc Cường, Nguyễn Mạnh Cường rồi thì Lê Huỳnh Đức, Nguyễn Hồng Sơn, Đặng Phương Nam, Nguyễn Hữu Thắng và có cả những luật chơi của riêng mình. Thằng nào béo thì chụp gôn, đứa to con làm hậu vệ, ném biên nếu “bóng” bay vào bụi rậm, quyền đá phạt thuộc về đội to mồm hơn và chiến thuật duy nhất được áp dụng là “ruồi bu”. Đám bạn học cách rang lạc của Văn Sỹ Hùng, còn ta bị ám ảnh bởi pha giật gót của Quốc Cường, ta tập luyện mỗi ngày với bất kỳ vật thể nào có thể lăn, háo hức được trình diễn tuyệt kỹ làm ngơ ngác tất cả, lần đó kết quả không mấy vẻ vang khi mà những gì ta làm được chỉ là minh họa dáng đi chấm phẩy của ông Tâm cà nhắc làng bên. Cứ thế, những bàn thắng, tiếng cười đi cả vào giấc mơ, trong giấc mơ có đứa còn “Khoan! Khoan! Để tao đi tiểu đã”.

Con trai! Giống như bây giờ các con được sắm cho một giàn siêu máy tính, hạnh phúc của bọn ta là góp đủ tiền mua được trái banh nhựa sọc đỏ trắng, đó là trái banh huyền thoại mà bây giờ con thấy trong viện bảo tàng và hãnh diện là khi được khoác lên mình chiếc áo có số, có tên cầu thủ yêu thích. Ta đã vừa hớn hở vừa làm mấy vòng marathon quanh làng trong lần đầu tiên có cho mình chiếc áo số 5 của Võ Hoàng Bửu, đó là một tiền vệ cừ khôi của ĐTVN, ba ngày sau ta vẫn mặc chiếc áo đó, ngày thứ tư bà của con khó khăn lắm mới dụ được ta cởi nó ra.

Những năm ấy, cả đất nước còn xoay mình trong khó khăn, nhưng mỗi lần Tuyển Việt Nam thi đấu, thì đó là một ngày hội, mọi công việc sẽ được tạm ngưng, kể cả là đang trong mùa gặt hay đang phản đối chính sách “kế hoạch hóa gia đình”, đấy cũng là thời gian hiếm hoi ta không bị bắt học bài và tắm đúng giờ. Trong làng chỉ một vài nhà có vô tuyến, đều là loại đen trắng, 14 inch đầy muỗi nhưng đó là những tụ điểm cổ vũ bóng đá vô cùng sôi động, chủ nhà mang vô tuyến ra ngoài sân, còn chuẩn bị cả nước non để phục vụ khách tới xem, chắc chắn đấy là mô hình đầu tiên của những quán cafe bóng đá nở rộ về sau. Xem những trận đấu như thế, bọn ta có chủ đề để nói mấy ngày liền, xuýt xoa pha bóng của người này, chửi cầu thủ kia phạm lỗi với Việt Nam, khi hưng phấn lên cao: “Ngán quái gì Thái Lan!”

Vietnamese soccer fans gather on the street with national flags to celebrate their victory over Singapore in their qualifying round match at the 2010 AFF Cup soccer tournament in Hanoi

Đất nước chuyển mình nhanh chóng và ta bước vào tuổi dậy thì, lòng nôn nào chờ đón những con sóng lãng mạn nhất của cuộc đời, United đến tỏ tình bằng lời ngọt ngào đến choáng ngợp, ta yêu,  nhiệt cuồng như phong ba. Dù vậy, Tuyển Việt Nam ở đấy, không gì thay thế được, United không ghen, vì nàng biết nàng không có quyền đó.

Con yêu, con có thể lựa chọn cho mình một trong nhiều câu lạc bộ để hâm mộ, nhưng đội tuyển thì không bởi nó không chỉ là một đội bóng, đó còn là niềm tự hào của dân tộc. Trước trận đấu, cờ đỏ sao vàng tràn ngập trên khán đài, những bài ca hào hùng vang lên, dẫu chỉ mới thắng một trận ở vòng bảng thôi, tất cả đều hô lớn “Việt Nam vô địch!”, ngoài đường phố người ta bắt đầu tái hiện cảnh tượng huy hoàng của những tháng ngày lịch sử, từng đoàn người đi trong niềm hân hoan vô bờ, họ chia nhau niềm vui, trao nhau nụ cười và chan hòa vào nhau. Điều đó chỉ đội tuyển quốc gia mới làm được.

Rồi khi thăng trầm, dạn dày đã chất chồng, đủ để bỏ Redbull uống nước lọc và không bao giờ nhập cuộc mà quên dạo đầu, thì những giây phút cùng với ĐTVN là lúc ta có lại sự mãnh liệt của tuổi trẻ, hét toáng lên vui sướng, nhảy nhót như chú khỉ tăng động, nổi loạn trong men say chiến thắng và buồn nỗi buồn trong veo. Khi chúng ta lớn lên, già đi, điều kỳ diệu là có những thứ vẫn vẹn nguyên, thậm chí còn to hơn, đẹp hơn, bởi ta biết nhiều, hiểu nhiều, cảm nhận nhiều thì tâm hồn cũng thênh thang những hàm chứa.

Bây giờ, con trai, trở lại với chuyện biệt danh của Tuyển Việt Nam.

Trong buổi bầu chọn cán sự lớp, khi ta còn là sinh viên năm nhất, có 3 ứng viên cho hai vị trí lớp trưởng và lớp phó, một anh chàng to con như thợ sửa ống nước nhận được số phiếu gần như tuyệt đối, kém một chút là một cô nàng khá kiêu kỳ, đó không còn nghi ngờ gì nữa sẽ là một cặp phó – trưởng theo đúng mô-típ cổ truyền. Ban kiểm phiếu đọc kết quả của người thứ 3, cô ấy tên Diễm, Diễm là người duy nhất trong 3 người tự đứng ra ứng cử. “Diễm, 3 phiếu”, cả lớp lặng thinh, “Móa” nàng Diễm thốt lên bằng tiếng Đan Mạch phá tan sự ngỡ ngàng và kích nổ quả bom, bọn ta cười rũ rượi. Ngày đó trường Ngoại Thương có phong trào thi đua “sinh viên ba tốt”, và nàng Diễm nghiễm nhiên được gọi là “sinh viên ba phiếu”.

Đôi khi và dường như, việc duy nhất chúng ta làm trong suốt khoảng thời gian đi học đó là tìm mọi cách để tránh phải mang những biệt danh đáng xấu hổ. Một vài người chủ quan trong đời thường, chú Ken là người mà dẫu trời có sập tới nơi cũng ngồi rung đùi xem Thần Điêu Đại Hiệp và tiếp tục chửi thằng Bình… cho đến khi có một thứ gì đó giống con gián chạy qua, mọi người gọi chú ấy là Ken Gián. Hay như bác Tùng, mỗi khi ta nhận thống báo “bạn được tag vào một ảnh của Tung Duong” là ta hiểu ngay mình sắp được một phen rửa mắt, biệt danh của bác ấy là Xồm.

Mùa giải 2013 – 2014, Liverpool dựng tượng người đàn ông tốt bụng David Moyes trước sân Anfield, cả cộng đồng người hâm mộ United bức xúc bởi họ cho rằng người xứng đáng được dựng tượng là chú Kai mới phải, dưới quyền năng của chú Kai, Quỷ Đỏ bỗng chốc trở thành “Quỷ Đen”. Viết preview trận nào, trận đó United thua; khen cầu thủ nào, cầu thủ đó nếu không chấn thương thì sa sút phong độ. Khỏi phải nói về sự xấu hổ của J. K. Rowling khi nghe kể về chú Kai.  Kai Ám là pháp danh của chú ấy.

Mẹ con gọi ta là Ròm vì khả năng phóng dao găm bất kỳ lúc nào, mặc dù nàng luôn mở ngoặc “nhưng ba chấm thì hết sẩy”.Thế đấy con trai, biệt danh của chúng ta thường gắn với những kỷ niệm ngớ ngẩn không thể nào quên, hoặc đó là dấu hiệu nhận dạng “xấu” nổi bật nhất. Nhưng biệt danh của một đội tuyển thì khác, nó mang lại sự tự hào và có tính biểu trưng cao hơn rất nhiều. Ta muốn nói với con rằng tinh thần bật ra từ biểu tượng Ngôi Sao Vàng như là một mũi tên của khát vọng được tận lực bắn ra từ lịch sử tới tương lai mà ma sát của thời gian là bằng không.

Ảnh VSI

Ảnh: VSI

Ngược dòng thời gian, quân Pháp xâm lược và mang những ngày u tối đến cho dân tộc ta, bao nhiêu anh hùng đứng lên chống lại và ngã xuống, khát vọng tự do, hòa bình, hạnh phúc, không tắt đi. Bác Hồ đi tìm đường cứu nước, bôn ba khắp nơi, chịu bao nhiêu gian khó, quân Tưởng bắt Người vào tù, khát vọng tự do,  hòa bình, hạnh phúc không tắt đi. Người không chỉ muốn tự do cho bản thân, Người muốn tự do cho tổ quốc và Người viết:

Một canh… hai canh… lại ba canh,

Trằn trọc băn khoăn, giấc chẳng thành;

Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt,

Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh. 

Bài thơ nói hết những ngổn ngang trong lòng Người, nhưng rồi Sao Vàng Năm Cánh hiện ra xua đi tất cả, soi đường cho khát vọng tự do, hòa bình và hạnh phúc. Người kế thừa ý chí của tiền nhân, từ Hai Bà Trưng đến Quang Trung Nguyễn Huệ, gửi gắm hết vào Ngôi Sao Vàng, giương lá cờ ấy dẫn dắt toàn dân tộc. Để rồi ý chí ấy tiếp tục được kế thừa trong dòng chảy thời gian. Mùa thu 1945: “Đoàn quân Việt Nam đi Sao Vàng phấp phới, đưa giống nòi qua nơi lầm than”; mùa hạ 1954: “Quyết chiến quyết thắng, cờ đỏ sao vàng vĩ đại. Kháng chiến ba nghìn ngày, không đêm nào vui bằng đêm nay”; mùa xuân 1975: “Ta đi trong muôn ánh Sao Vàng, rừng cờ tung bay, rạo rực và mê say, bước chân ta dồn về đây”.

Thế hệ của bọn ta, thế hệ hậu hiện đại, Thuyết tương đối và sự tan rã của Liên Xô đã làm đổ vỡ hoàn toàn nhận thức của nhân loại về thế giới, bọn ta lật từng mảnh vỡ còn sót lại, ghép nối để vẽ lại bức tranh, bọn ta hoài nghi và xét lại tất cả. Bọn ta chứng kiến sự phai nhòa của các bản sắc, lấy phá cách làm tôn chỉ, thế giới bọn ta nhìn thấy là một đống hổ lốn, không chỉ logic mà phi logic, phản logic cùng được chấp nhận, sự lan truyền nổi bật hơn cả sự thẩm thấu và lý tưởng thì không mang lại cơm gạo.

Ảnh: Quyết Thắng

Ảnh: Quyết Thắng

Nhưng ở đó, còn thứ vẫn vẹn nguyên sự tươi đẹp, là ý chí được kế thừa trong biểu tượng Sao Vàng, nó xuất hiện mọi nơi, những ngày hội, những cuộc chinh phục. Đội Tuyển Việt Nam nhận nhiệm vụ nuôi dưỡng ý chí Sao Vàng đó, họ tiên phong và cả dân tộc đứng phía sau, cộng dồn khát vọng, chia nhau gian khó, gắn kết nghĩa đồng bào. Và ta lớn lên nhờ sự nuôi dưỡng đó, có trong mình ý chí Sao Vàng như bao người con đất Việt khác.

Ta đã kể con nghe về sự thăng hoa trong trận gặp Philippines năm 2014, nhưng đến bây giờ ta vẫn chưa thể sáng tạo ra từ ngữ nào để nói về trận bán kết lượt đi với Malaysia ngay chính trên sân nhà của họ. Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam, đó là một chân lý không thể chối cãi, tuy thế tổ trọng tài Trung Quốc đến và đảo lộn mọi lẽ đúng trên sân cỏ. Chúng ta phải đối diện với 11 cầu thủ, 4 trọng tài, 8 vạn cổ động viên trên sân vận động mái vòm, họ rất ồn ào nhưng Huy Toàn, Văn Quyết nói nhỏ cho họ nghe giá trị của sự im lặng. Cuối cùng Hoàng Sa, Trường Sa vẫn là của Việt Nam còn đội bóng tuyệt vời hơn đã giành chiến thắng.

Van_Quyet_huong_ve_cac_CDV_VN

Ảnh: Quyết Thắng

Điều gì giúp những chàng trai vượt qua tất cả? Đó là ý chí Sao Vàng, con trai ạ.

Hãy gọi họ là Những Ngôi Sao Vàng, là những người nuôi dưỡng ý chí được kế thừa!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^