AC Milan: Tình yêu và nỗi khắc khoải chờ mong

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Trên đời này có những thứ thật khó để lí giải, trong đó có vấn đề tình cảm. Một ca sĩ, nhóm nhạc sexy với vũ đạo quyến rũ và bắt mắt cùng lượng fan hâm mộ đông đảo nhưng có khi lại chẳng gây hứng thú với bạn bằng một người ôm đàn guitar, hát acoustic mộc mạc giản dị. Cuộc đời là như thế, bạn sẽ không thể gượng ép thích một thứ này hay yêu một cô gái kia khi mà trái tim bạn không thuộc về nơi đó. Trong chúng ta không ai nằm ngoài điều đó cả.

Tôi bắt đầu xem bóng đá được bao lâu rồi nhỉ? 10 năm, đúng rồi là 10 năm. Tôi vẫn nhớ như in ngày mới biết xem túc cầu đó là khi kì Euro 2004 diễn ra. Thường thì những người hâm mộ bóng đá như tôi và các bạn sẽ có một câu lạc bộ nào đó để mà yêu thích, để mà theo dõi, để mà đam mê. Nhưng cái thưở ban đầu đến với trái bóng của tôi không được như thế. Bảy năm đầu đối với tôi chẳng có một câu lạc bộ nào tôi hâm mộ. Manchester United có những Ruud Van Nistelrooy, Cristiano Ronaldo, Wayne Rooney nhưng chẳng thể nào gây cuốn hút; Chelsea, Real Madrid nhiều sao chẳng gây được ấn tượng; Barcelona với Ronaldinho cũng không khiến một thằng nhóc như tôi say đắm…

Quái, ở lớp chúng nó toàn có một đội để hâm mộ. Sao mình chẳng thấy thích đội nào thế nhỉ? Đi tìm một đội vậy.

Rồi một ngày, VTV3 phát lại một trận đấu của Serie A, và thật đặc biệt đó lại là trận Derby della Madonnina: Inter Milan gặp AC Milan. Tôi vẫn nhớ đó là lượt về mùa giải 2009-2010 và trận đó Inter Milan đánh bại AC Milan 2-0 với hai pha lập công của Diego Milito và Goran Pandev. Nhưng trái tim bóng đá của tôi không thuộc về người thắng mà lại dành cho kẻ thua, cũng chẳng biết vì sao nữa. Milan trận đó tuy thất bại nhưng Leonardo và các học trò đã cống hiến một trận đấu đôi công tuyệt vời. Và tôi thích Milan kể từ ngày ấy!

Thôi được rồi, chọn đội AC Milan này. Đội này cũng có Klaas-Jan Huntelaar người Hà Lan đá hay.

Có nhiều lí do để bạn trung thành với một đội bóng: nhiều tiền, chi tiêu mạnh trên thị trường chuyển nhượng, sở hữu nhiều ngôi sao, đạt được nhiều thành tích… Với Milan, tôi không được chứng kiến và tận hưởng những điều ấy quá nhiều.

Mùa giải 2010/11, huấn luyện viên Massimiliano Alegri lên thay thế Leonardo sau nhiều đồn đoán; Zlatan Ibrahimovic, Robinho và Kevin Prince Boateng cũng cập bến San Siro. Mùa đông, Antonio Cassano xuất hiện và Ronaldinho ra đi. Nhạc trưởng Andrea Pirlo đã phải dần quen với ghế dự bị để thay thế bằng một Boateng trẻ, khỏe và sung mãn. Một cuộc “thay máu” đang bắt đầu được Alegri thực hiện, ông dường như muốn thiết lập một đế chế của riêng mình, ông muốn tách bạch với hai người tiền nhiệm Carlo Ancelotti và Leonardo.

Và năm đó, Milan vô địch Serie A. Khỏi phải nói các Milanista vui như thế nào khi vừa chấm dứt những tháng ngày nằm dưới sự thống trị của gã hàng xóm Inter Milan lại vừa đang có một đội hình với chất lượng tốt. Ngày ăn mừng chức vô địch, “hoàng tử” Boateng nhảy điệu moonwalk trong niềm phấn khởi và vui sướng của hàng triệu fan hâm mộ đội bóng đỏ-đen trên khắp thế giới.

ac milan scudetto

Và từ đó, một cuộc thoái trào bắt đầu…

Cuộc đời là một biểu đồ hình sin, có lên thì sẽ có xuống, có thăng thì ắt có trầm.

Bạn định nghĩa thế nào là một fan phong trào? Một cổ động viên bóng đá bắt đầu hâm mộ một đội bóng vì đội bóng đó mới nổi và đá hay? Không, tôi không định nghĩa về fan phong trào như thế. Theo tôi, fan phong trào là những người sẵn sàng rời bỏ đội bóng, vứt bỏ tình yêu với đội bóng đó vì câu lạc bộ đang lâm vào thời kì sa sút phong độ. Và chắc hẳn những năm qua Rossoneri đã mất đi một lượng không nhỏ fan như vậy.

Milan sa sút dần theo từng mùa giải cũng là lúc các thế lực khác đi lên nhiều gặp gió. Họ để Pirlo ra đi và đã gián tiếp làm mạnh đối thủ của mình lên khi anh đến Torino để trở thành người của Juventus; với bệ phóng Maestro 21, “bà đầm già” vô đối tại Italia. Mùa giải sau đó, Rossoneri chia tay một loạt công thần của thế hệ vàng: Filippo Inzaghi, Alessandro Nesta, Genaro Gattuso, Clarence Seedorf để lại một khoảng trống lớn về kinh nghiệm. Và khi Ibrahimovic và Thiago Silva chia tay Milano để đáp chuyến bay đến Paris hoa lệ ở mùa giải tiếp sau, cơn khủng hoảng bắt đầu trầm trọng. Một Boateng bùng nổ các mùa trước là thế nhưng cũng trở thành nỗi thất vọng khi chỉ biết cầm bóng và “bắn” lên trời đến nỗi mà các Milanista đã phải gọi anh là số 10 thất vọng nhất trong lịch sử, Pato vì những chấn thương để rồi chỉ còn là cái bóng của chính mình. Các bản hợp đồng mang về sân San Siro cũng chưa hoàn toàn đáp ứng được sự kì vọng. Milan tụt dốc dần theo từng mùa giải đi cùng nỗi thất vọng chất cao của các cổ động viên, từ Massimiliano Alegri cho đến Clarence Seedorf.

berardi sassuolo

Nếu bạn hỏi tôi rằng Milan có thể trở lại thời vinh quang không, tôi xin trả lời là có. Một con người có thăng thì sẽ có trầm, một đội bóng có vinh quang thì sẽ có thất bại. Một Tây Ban Nha bất khả chiến bại một thời gian rồi cũng bị hạ bệ bởi một Hà Lan non trẻ và rồi phải về nước trong ê trề thất vọng ở World Cup 2014. Một Barcelona với Tiqui Taca vô phương chống đỡ rồi cũng có lúc phải bị khắc chế. Một Juventus lận đận long đong rồi cũng tìm lại được bản ngã đích thực của mình. Và AC Milan cũng sẽ không nằm ngoài quy luật đó.

Tôi sẽ ở đây [AC Milan] cho đến khi nào vượt qua được thành tích của thầytôi, Ancelotti.

Mục đích đầu tiên của tôi là phải đưa đội bóng đạt thành tích tốt hơn mùa giải năm ngoái. Milan phải trở lại đấu trường châu Âu và đó phải là Champions League, sau đó thậm chí còn tốt hơn.

– Filippo Inzaghi

2014 là một năm có rất nhiều tín hiệu đáng mừng với câu lạc bộ. Mời Inzaghi ngồi vào vị trí ghế nóng mà Seedorf để lại theo tôi là một quyết định hợp lí. Với Inzaghi – một cựu công thần, một con người của cái thế hệ vàng làm nên một trang sử đáng để ghi vào sách, Milan sẽ lại được sống dưới hơi thở của một chứng nhân lịch sử. Với Inzaghi – một “sát thủ vòng cấm” khét tiếng ngày nào, các tiền đạo Milan sẽ có một cao nhân ngay trước mặt để “tầm sư học đạo”. Và với Inzghi – một huấn luyện viên luôn không ngừng chỉ đạo các học trò ngoài đường pitch, luôn chạy lại ăn mừng cùng các học trò như một đứa trẻ mỗi khi câu lạc bộ ghi được bàn thắng thì “ngọn lửa Milan” sẽ không thể ngừng cháy. Với Super Pippo, tôi tin anh làm được những gì anh nói

ac milan

Chính vì thế, hỡi các Milanista!

Hãy cứ yêu đội bóng của chúng ta ngay cả khi “sếp hói” Silvio Berlusconi không chịu “bơm” tiền, “sếp trọc” Adriano Galliani chỉ mang về những bản hợp đồng miễn phí; ngay cả khi Daniel Bonera vẫn tiếp tục làm các bạn đau tim, vẫn mãi chỉ là “thần đồng không lớn”. Tin tôi đi, sẽ có ngày bạn sẽ phải nhảy cẫng lên vì sung sướng khi thấy đội bóng đỏ-đen thân yêu mà ta hằng yêu quý nâng cao chiếc cúp vô địch một giải đấu nào đó, UEFA Champions League chẳng hạn, tại sao không nhỉ? Qua cơn bĩ cực rồi sẽ đến hồi thái lai mà thôi!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^