Viết cho Owen: Vệt máu trên họng súng

bởi KP ·

Bây giờ bên tôi là 12 giờ 45 phút sáng ngày 14 tháng 12 năm 2014 [Chú thích của biên tập viên: KP hiện đang sinh sống tại Hoa Kỳ]. Tôi muốn nói là tôi đã dành những phút đầu tiên cho một ngày mới này để nhớ và chúc mừng sinh nhật anh, Michael Owen. Nhưng tôi không thể và cũng chả phải nói dối. Tôi đã quên và nếu không được nhắc, chắc tôi cũng sẽ chả bao giờ chịu nhớ. Ngày sinh của người đã đưa tôi tới bóng đá và Liverpool đáng lẽ nó phải đủ sức nặng để tôi phải nhớ. Nhưng tôi đã không.

Michael-Owen

Đã yêu hay thích một cái gì đó thường phải có lý do của nó. Lý do vô hình hay hữu hình, lý do từ logic hay cảm xúc, không quan trọng. Đi bôn ba xa xứ đã gần 10 năm tôi không ít lần phải giải thích cho người ta cái này cái kia. Đối với họ tôi là một chủ đề hiếu kỳ, một vật thể lạ từ một thế giới khác. Người Việt Nam mê bóng đá Việt Nam thì quá đỗi bình thường nhưng người Việt Nam mê một CLB tới từ Liverpool, nước Anh, thì đó là điều đã khiến ối người bạn ngoại quốc của tôi sẽ phải rướn mày ngạc nhiên.

Rướn mày, nghe, gật gù, ngẫm xong tôi dám chắc là họ cũng vẫn chưa hiểu. Làm sao hiểu được khi họ có muôn vàn các đội bóng thành phố, đội bóng của trường đại học, tranh tài trong một loạt các giải chuyên nghiệp từ đủ cấp độ quanh năm để tận hưởng?

Người Việt mình yêu thương mặn mà và có quá nhiều đam mê để không cháy hết mình với trái bóng, với thể thao. Nhưng ngặt nỗi khi tình cảm không có chỗ đặt trên đất Việt thì việc đi yêu giùm thứ bóng đá của nước khác cũng không có gì là quá ngạc nhiên. Không phải ai cũng có cái niềm vinh dự được tận hưởng thể thao địa phương, được thực hiện một cách chuyên nghiệp, đáng xem. Đó là ý kiến của cá nhân tôi.

Bây giờ là kỷ nguyên của sự toàn cầu hoá. Bóng đá là tình yêu chung. Tôi hiếm khi phải lý giải tại sao tôi yêu, thích Liverpool nữa. Sinh ra và lớn lên ở Việt Nam nhưng mê một cái đội ở đẩu đầu đâu.

– Random Joe: What team do you support?

– KP: Liverpool.

– Joe: Oh, because of the band, The Beatles?

– KP: Uhm… no. Because of this guy, Michael Owen.

Ờ, đó chính là anh. Tôi còn nhớ, chỉ cần anh cắt tóc thôi đã gây một một cơn sốc nhỏ đối với cái đầu óc non nớt hồi bé của tôi.

Michael_Owen

Khi anh chuyển từ Liverpool sang Real Madrid, tôi bé xíu đã từng nguyện rằng từ nay Real Madrid mới là đội tôi yêu thích. Rồi tôi lớn và tôi nhận ra, anh chỉ là một phần nhỏ trong một tình yêu lớn. Tôi bình thản dõi theo anh trong màu áo trắng. Khi anh chuyển sang màu áo sọc trắng-đen Newcastle, tôi có thấy lo khi thấy anh tới gần hơn. Tôi vẫn xem, vừa xem vừa lo sợ cảnh anh ghi bàn vào lưới đội bóng cũ của anh. Rồi anh làm điều không tưởng. Sao anh không sang Everton đá luôn đi anh?

Từ khi đó tôi nhìn anh với ánh mắt khác. Chắc chắc anh có một ngàn lý do mà anh cho là chính đáng, và hơn trăm ngàn CĐV mới, những người xướng tên anh, sẵn sàng đứng ra minh oan cho anh. Tôi mặc kệ. Có một số thứ không cấm nhưng chẳng ai làm. Người ta không vi phạm điều lệ bất thành văn đó vì họ có một con tim, và con tim đó đủ khả năng cảm nhận để không làm tan nát hàng triệu triệu con tim khác. Bất kể lý do của anh là gì, đối với tôi anh đã trở thành một người vô tâm, dã man, tàn bạo.

Michael, tôi giữ anh trong một góc ký ức nhỏ, một góc tối tôi không muốn tìm đến. Tôi gặp nhiều khó khăn khi phải nhìn anh bây giờ trong cuộc sống đời thường, áo sơ mi trắng. Tôi gặp nhiều khó khăn khi phải nghe giọng anh làm bình luận viên. Khó khăn để tìm câu trả lời cho câu hỏi tại sao?

Từ lâu tôi đã tự ra kết luận: Liverpool đối với tôi quan trọng hơn Liverpool đối với anh. Đơn giản vậy thôi.

Phải tới tận gần đây tôi mới nghe được một câu chuyện mà tôi cũng chả buồn kiểm chứng. Câu chuyện đã cho tôi được lần đầu tiên muốn đứng về phía anh.

Vừa xem phỏng vấn Owen trên LFC TV,

Hắn nói khi hắn rời Liverpool, hắn có nói với Parry rằng hắn muốn quay lại trong vòng một hoặc hai năm. Hắn muốn làm một cú như Ian Rush, và cơ hội được di cư tới Madrid (nước ngoài nói chung) là thứ mà hắn vẫn luôn muốn làm, nhưng luôn có kế hoạch sẽ trở về Liverpool.

Khi tới thời điểm phải rời Madrid, hắn nói chuyện với Rafa, gặp mặt ở nhà Bruno Cheyrou lận cơ, và bản hợp đồng được thu xếp ngon lành. Hắn sẽ hưởng lương bằng 2/3 lúc trước khi hắn rời Liverpool (hắn chịu cắt lương) vì hắn cực kỳ muốn trở lại.

Newcastle sà tới và đề nghị cho Madrid một con số không tưởng, và Madrid nói với Owen ‘Mày sẽ tới Newcastle chơi trừ phi Liverpool chịu nâng giá.’ Newcastle đề nghị 16 triệu bảng. Rafa và Parry nói họ sẽ chi 10 triệu là tối đa (vì hắn vừa bị bán đi có 8 triệu ngay mùa giải trước).

Hắn tới Newcastle. Nhưng lúc nào hắn cũng muốn quay trở lại.

Tôi còn nhớ lúc đó Rafa (người hiểu rõ chiêu trò của Madrid) muốn chờ tới phút cuối cùng vì ông biết họ sẽ chịu trận và bán với giá 10 triệu bảng, nhưng Owen nóng ruột trước viễn cảnh bị mắc kẹt ở Madrid thêm một mùa nữa trên bằng ghế dự bị trong năm World Cup. Thế là hắn tới chơi cho Magpies.

Khi rời Newcastle, điều đầu tiên hắn làm là gọi cho Carra và nhờ Carra có vài lời với Rafa nhưng Rafa lúc đó không muốn hắn. Sự lựa chọn của hắn lúc bấy giờ là Hull, Everton và Man Utd. Hắn nói ‘Nói cho ngay, tôi đã có thể tới Hull đá.’

Chắc tôi đã có thể nhảy vồ lên. Đăng tải câu chuyện này trên khắp các kênh mạng xã hội mà tôi có thể với tay tới được, để những người như tôi cảm thấy phần nào khuây khoả về Michael. Anh không có tệ như vậy đâu.

Tôi đã không. Tại sao? Tôi chả hiểu nhưng có lẽ người ta nói đúng. Có nhiều cái đã mất rồi, mất lại từ lâu lắm rồi nữa, khi tìm lại được cũng không còn như cũ. Mà đây cũng chả phải là tìm lại được hoàn toàn. Chỉ là một câu chuyện, từ một người viết tôi chả buồn nhớ tên. Một miếng băng dính có cầm được máu từ vết súng không, Michael?

Thôi, hôm nay là ngày của anh. Anh cũng chả đọc được mấy dòng này đâu nhưng cái gì cũng có chỗ của nó:

Chúc mừng sinh nhật anh. Happy birthday, Michael.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
KP
43 bài viết
“LiverpoolFC Vietnam Community. Facebook: @kpham.lfc”
Phát bóng lên ^