Làm sao ta thấy vẻ đẹp từ đống hoang tàn?

bởi Du Đãng ·

Con trai!

Một trong những đêm đáng nhớ nhất của ta, đó là khi tuyển Viêt Nam tiếp Malaysia trong trận bán kết lượt về năm 2014.

Trước đó chúng ta đến nhà đội bạn chơi và diễn trò tươi mát trước sự chứng kiến của tám vạn cổ động viên của họ. Hơi khiếm nhã nhưng đó là hành trang không thể tuyệt vời hơn khi ra quân ở Mỹ Đình. Với hành trang đó, tất cả đã nghĩ tới trận chung kết nơi Thái Lan đang đợi. Một lần nữa không hề có ai nghĩ đến khát vọng được nằm trên của Malaysia trong cuộc giao hoan này, trong tâm thức mọi người đó đơn giản là thêm một dịp để ăn mừng mà thôi.

Nhà Văn Hóa Thanh Niên là một tụ điểm cổ vũ lý tưởng, gần sát bên nhau bọn ta có thừa sự sôi động và cuồng nhiệt. Ta đến từ rất sớm, mua hai vé cho cả mẹ con, lại thêm áo quốc kỳ,  băng đô chít đầu với dòng chữ “Việt Nam vô địch”, các miếng dán cách điệu từ cờ tổ quốc. Để cho đủ combo, người bán tù và mời mọc. Nhưng ta chỉ vào miệng mình “có rồi, max volume”. Khoảng thời gian vài tiếng sau đó, ta ngồi công viên thưởng thức sự hồi hộp, rộn ràng của mọi người và của chính mình.

Quốc Ca cất lên, mẹ con là người hát to nhất. Khi nhạc hiệu kết thúc, tiếng reo hò, tiếng huýt sáo, tiếng trống, tiếng kèn, tiếng chai nhựa gõ vào nhau… tất cả cùng hòa âm, náo động hơn cả lúc EVN cắt điện cả ngày rồi bất chợt có lại trước giờ phim Sex and the city, ta tự hỏi sao Sơn Tùng MTP không lấy đó làm beat để phối lại bản “Làm người luôn yêu em” mà phần bè là tiếng hô “Việt Nam! Việt Nam!”.

vietnam

Ảnh: Nguyễn Quang Minh – VTC News

Bóng lăn, cờ đỏ sao vàng tung bay và tim ta bắt đầu nhảy múa. Bọn ta chờ đợi những màn tấn công rực lửa, Ngọc Hải được đẩy lên đá tiền vệ, Văn Biển sắm vai số 9 ảo, Phước Tứ phòng ngự từ điểm giữa sân và Nguyên Mạnh có thể múa cột suốt cả trận đấu, vì đây là Mỹ Đình, bầu trời của Những Ngôi Sao Vàng. Nhưng những gì diễn ra sau đó… con trai, ta không thể giải thích nổi.

Hàng phòng ngự đã chơi theo cách ấn tượng nhất, ta chẳng bao giờ quên sự hớ hênh đến lõa lồ mời chào đó, bốn bàn thua đến chỉ trong hơn 30 phút đầu của hiệp 1. Thật điên rồ. Chúng ta đâu nhất thiết phải chứng minh cho ai thấy mình có khả năng sai lầm theo những cách khác nhau? Qua hiệp hai, mặc dù không chịu nằm yên và hưởng thụ, nhưng những cố gắng của Công Vinh và đồng đội không mang lại phép màu.

Chúng ta đã tự thua chính mình hơn là thua đối thủ. Điều đó là dũng cảm theo cách nói nào đấy, vì hầu hết mấy ai dám tự cầm dao đâm mình. Ta không muốn nhắc quá nhiều về kết quả đó nữa. Cũng đêm đó, ta kể con nghe câu chuyện khác.

Khi bàn thua thứ nhất đến, bọn ta ngỡ ngàng, mẹ con mắt tròn xoe ra chừng chưa hiểu điều gì đang xảy ra, bởi đó mới chỉ phút thứ ba, đít ngồi chưa ấm chỗ, ta cũng không khá khẩm gì hơn. Tuy thế, tiếng reo hò vẫn không dứt, khi hoàn hồn, bọn ta nói đùa rằng Nguyên Mạnh và Văn Biển đã nháy mắt với nhau để tăng độ khó cho trận đấu. Hẳn là thành công mỹ mãn.

Bàn thua thứ hai đến rất nhanh sau đó. Tất cả câm lặng, ta hiểu cảm giác đó, giống như đang bay trên trời bất ngờ bị kéo tụt xuống và thấy mặt đất thật lạ lẫm “cái này là cái gì, sao là tròn tròn bầu bầu mềm mềm mà lại có cái núm be bé, hồng hồng thế này?”. Bị mất nhận thức về thế giới xung quanh, mấy ngàn con người nhưng tĩnh mịch đến vô chừng, để khuấy động mọi người trở lại, ta hét lớn “Việt Nam! Việt Nam!”, âm thanh ấy lọt thỏm trong lịch lặng, như cách một hành tinh bị hút vào lỗ đen vũ trụ.

việt nam malaysia

Ảnh: Zing.vn

Bàn thua thứ ba, lần này thứ làm tất cả lạ lẫm chính là địa ngục. Bọn ta như đi trong u minh, những ánh mắt đỏ lòm chằm chặp nhìn từ đêm tối, tiếng gầm gừ, la hét rợn người. Cảnh giới vô thức được xác lập, ta một lần nữa hét lớn “Việt Nam! Việt Nam!”, không một hồi đáp. Mẹ con nắm lấy tay ta, tựa vào vai nhau, bọn ta không bỏ cuộc, dù chẳng ở trên sân.

Nhưng rồi, nhiều người không chịu nổi nhát đâm thứ tư, họ bỏ về, và điều đó làm ta tức giận. “Ai về thì cúi mặt mà về”, ta xua đuổi họ, nếu họ không muốn đi hết con đường thì họ đến đây để làm gì chứ? Anh chàng sau lưng ta nói to hơn “Về đi càng rộng chỗ để xem”. Những – người – ở – lại luôn có những lý do để quên đi tất cả và tiếp tục chiến đấu, con trai ạ.

Hiệp một kết thúc, 3 bàn thắng phải ghi nếu muốn đi tiếp là điều đang được xôn xao bàn tán. Ta chỉ có một ý nghĩ “họ đã ghi được 4 bàn trong hiệp 1, chẳng lẽ chúng ta không thể làm điều đó ở hiệp 2?”, ta nói với mẹ con như thế, và nụ cười trở lại trên môi nàng. Con trai, rồi con sẽ trở thành một người đàn ông tuyệt vời, hãy luôn giữ niềm tin cho mình và cho người con yêu quý. Ngay cả khi nỗi sợ hãi tận sâu trong con đang thức giấc, dãy dụa, dâng lên, bàn tay vô hình từ ý chí một người đàn ông phải biết cách dìm nó xuống, bắt nó ngoan ngoãn nằm yên.

Hiệp 2 vắng hẳn những tiếng hò reo, thay vào đó là những tràng cười khi tay bình luận viên cố tình mỉa mai Văn Biển, người đã có một trận đấu có lẽ là tồi tệ nhất trong sự nghiệp, anh đã không giữ được tinh thần sau khi mắc phải những sai lầm ở hiệp một. Không ai giúp anh ấy, họ cười anh, chửi anh, thề sẽ cho anh một trận. Trong bất lực trước sự man trá của người đời, ta lấy hơi vào lồng ngực “Văn Biển cố lên! Văn Biển cố lên!”, “Văn Biển, hattrick kiến tạo đi anh ơi!”. Họ vẫn cười, chắc họ nghĩ ta đang nói đùa, hoặc họ chẳng nghe thấy. Ta không hiểu họ đi cổ vũ cái gì khi cười nhạo đội nhà trong lúc khó khăn? Không phải càng khó khăn thì càng phải cổ vũ nồng nhiệt hơn để tiếp sức cho các cầu thủ sao?

Và cứ thế, thời gian trượt dài những vết cứa lên tim, ta mất cả giọng, vô hồn dõi mắt trâng trâng lên màn hình, từng người, từng người bước qua, họ nối nhau về để sau lưng tiếc có, buồn có, đau có và cả chửi thề. Ta đã không còn quan tâm đến mọi thứ, ta ôm mẹ con vào lòng và đứng nhìn Công Vinh khóc, Thành Lương khóc, Miura thất thần, những cổ động viên nhòa nước mắt.

Mẹ con an ủi ta, dù chính nàng mới là người phải lau gò má. Ta không buồn vì kết quả trận đấu con trai ạ. Bà con từng nói với ta “Trước khi ngồi vào sòng bài, hãy xác định thua cái đã, nếu con không chấp nhận được việc thua cuộc, đừng bao giờ đánh bài”. Ta không bao giờ bài bạc, không phải vì không chịu được những cái giá phải trả.

Ngày trước, khi bóng đá Việt Nam vừa mới trở lại đấu trường khu vực, đẳng cấp của chúng ta dưới người Thái một bậc, khi đó ta vừa xem vừa cầu nguyện, những nửa cuối hiệp hai phải cúi mặt xuống, những mong điều kỳ diệu sẽ xảy ra khi mình không chứng kiến, đó không chỉ là nỗi buồn mà còn là nỗi đau khi cảm thấy mình bé nhỏ, yếu ớt. Cảm giác ấy kéo dài rất lâu, cho đến khi chúng ta lên ngôi năm 2008.

Thế thì nỗi buồn đêm hôm đó có thấm gì đâu, khi chúng ta đã lớn đã mạnh có thể chiến đấu sòng phẳng với bất kỳ đối thủ nào và thắng thua giờ chỉ là thường tình trong bóng đá chứ không phải là tất yếu cho kẻ yếu bất lực? Ta xuề xòa cười với mẹ con “năm sau mình lại đi xem Seagames”. Đi đến hết con đường, con sẽ thấy một con đường nối dài khác, chỉ cần con đủ tin yêu không cánh cửa nào đóng chặt với con cả.

Khi ta về nhà, chú Jay hỏi ta rằng “những người xem bóng đá được chia làm mấy loại?”, ta đáp rất nhanh: “kẻ thưởng ngoạn, nhà phân tích và người đồng hành”. Không chỉ có bóng đá mà ở đâu cũng có ba loại người đó, con trai ạ. Những kẻ thưởng ngoạn chỉ đến và xem con có gì hay cho họ xem không, nếu không có, họ bỏ đi. Những nhà phân tích sẽ mổ xẻ các khía cạnh kỷ thuật, họ chẳng quan tâm con là ai, chiến thắng hay thất bại, buồn hay vui. Những người đồng hành luôn ở đó, họ theo từng bước chân của con, nâng đỡ khi con vấp ngã, ủng hộ nhiệt thành khi con lâm trận, họ chiến thắng cùng con, thất bại cùng con, đau nỗi đau của con.

Vấn đề quan trọng, con yêu, đó là con có thể là kẻ thưởng ngoạn, có thể là nhà phân tích, nhưng đối với những người thân yêu của con, đối với những gì liên quan đến tổ quốc con thì con buộc phải là người đồng hành. Ít nhất, con trai, vì con là con của ta.

Quả bóng hình tròn, không chỉ đơn giản là để có thể lăn, mà bởi trên sân cỏ không chỉ có chiến thắng, ở đó có mồ hôi, nước mắt, thất bại, đắng cay và cả những hoang tàn xơ xác, tất cả tròn như quả bóng. Con không thể yêu bóng đá bằng cách chụp hình một quả bóng, ngắm nghía, tưởng tượng và xé giấy vệ sinh được, con phải yêu bóng khi bóng lăn và yêu cả mọi sắc màu của nó.

việt nam malaysia

Ảnh: thangsoi

Đêm hôm đó, ta ước gì họ đã ở lại, để thấy vẻ đẹp của những giọt nước mắt, để trao nhau những cái ôm cái nắm tay siết chặt, để ở bên nhau trên đống hoang tàn để rồi ngày sau vinh quang lại thêm nhiều ý nghĩa. Ở lại, có thể điều kỳ diệu trên sân cỏ sẽ vẫn không xảy ra, nhưng chính khi ta ở lại trong đau thương chính là điều kỳ diệu nhất mà bóng đá và tinh thần dân tộc mang đến, lúc đó chiến thắng hay thất bại, cũng đâu còn nhiều ý nghĩa.

Khi con thấy được vẻ đẹp của đống hoang tàn nghĩa là con đã trưởng thành. Bởi người đàn ông trong con đã đủ mạnh mẽ để tận hưởng thất bại, để chia sớt buồn đau, để làm bờ vai, điểm tựa. Bởi tâm hồn con đã đủ thênh thang để hàm chứa những kín sâu, gai góc, để ôm trọn những thiệt hơn, trái phải, để tin, yêu và đồng hành, chia sớt. Con sẽ thấy rằng bạn đời của con đẹp khi trang điểm đi dự tiệc và cũng đẹp khi tất bật mưu sinh, đẹp khi xuân thì kê cập, cũng đẹp khi nếp nhăn không đuổi kịp thời gian.

Ta muốn con là người đồng hành. Con trai!

P/s: Đây là bài viết cuối cho kỳ AFF lần này. Mình viết khi sự bối rối vẫn còn chưa tan hết. Nên sự mạch lạc thường thấy có lẽ cũng không như ý.

Tặng cho Em, Dáng Xưa, mẹ của các con anh, cảm ơn em đã cùng anh qua những ngày vừa rồi, mà anh nghĩ là đã buồn hơn rất nhiều.
Tặng các bạn, em, anh … những người cùng ở lại, giữ tin yêu, nuôi dưỡng ý chí Sao Vàng.

 

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^