Mổ băng: Manchester United 3-0 Liverpool

bởi Dũng Lê ·

Trận derby vùng Tây Bắc nước Anh đã kết thúc với một kết quả tương đối dễ dự đoán trước: Manchester United 3-0 Liverpool. Đó là điều hoàn toàn có thể nhìn ra trước, nếu xét về phong độ của hai đội ở thời điểm hiện tại.

Brendan Rodgers đã có một lựa chọn chiến thuật bất ngờ. Trong những tuần qua, ông được cho là đã quay lại những bước cơ bản với sơ đồ 4-2-3-1 được sử dụng liên tục. Tuy nhiên trong trận đấu này, ông bất ngờ sử dụng sơ đồ 3-4-3 đầy kỳ lạ và mạo hiểm. Glen Johnson được kéo vào thành bộ ba trung vệ cùng Martin Skrtel và – rất bất ngờ – Dejan Lovren. Alberto Moreno và Jordan Henderson là các tiền vệ cánh, trong khi đó giữa sân là Joe Allen và – lại bất ngờ – Steven Gerrard. Phía trên cùng là bộ ba Adam Lallana – Philippe Coutinho – Raheem Sterling.

Về hai sự ngạc nhiên nói trên, đó đều là những lựa chọn rất khó hiểu của Rodgers. Lovren đã có phong độ tồi và tâm lý rất kém, bị Kolo Toure chiếm suất đá chính, lại chơi không thực sự tốt trước Basel ở Champions League giữa tuần qua. Trong khi đó, việc thay đổi sang sơ đồ 4-2-3-1 suốt những tuần qua chính là để giải phóng Steven Gerrard khỏi vai trò ở giữa sân (đôn lên tiền vệ công).

Nếu có một cách để giải thích thì chỉ có thể cho rằng Rodgers muốn “bắt bài” đối thủ. Ở bên kia chiến tuyến, Louis Van Gaal sử dụng sơ đồ 3-5-2, kéo Michael Carrick sâu về hàng thủ thay vì làm đỉnh dưới cùng của “kim cương”. Trên thực tế, hai sơ đồ này vẫn có điểm giao thoa vận hành, bởi khi United cầm bóng, hai trung vệ trong 4-4-2 kim cương thường dạt rộng sang biên, giữ vị trí ở hai bên hông Carrick, nhìn chung không quá khác so với 3-5-2.

Đây chính là điểm để lý giải cách chọn sơ đồ của Rodgers: với 3-4-3, ông có thể sử dụng 3 cầu thủ tuyến trên dâng cao, áp sát bộ ba phía dưới của United. Chính vì sự giao thoa vận hành giữa 4-4-2 kim cương và 3-5-2 nói trên nên Liverpool không cần suy nghĩ nhiều về việc đối thủ sẽ chọn sơ đồ nào – cách kèm người vẫn sẽ giống nhau.

1

Một chọi một (Sterling – Carrick, Lallana – Jones, Coutinho – Evans) khiến United gặp rất nhiều khó khăn trong việc triển khai bóng từ tuyến dưới. Fellaini và Rooney thường xuyên phải lùi sâu để hỗ trợ đưa bóng lên tuyến trên. Ở hai biên, các wing-back cũng kèm nhau chặt chẽ (Moreno – Valencia, Henderson – Young).

Việc United nhìn chung không kiểm soát được thế trận một cách tốt nhất cũng gồm các lý do khách quan và chủ quan. Khách quan là việc khả năng chuyền bóng của Marouane Fellaini là hạn chế (nhiều lần chuyền hỏng), Wayne Rooney thường phải lùi quá sâu, chủ quan là việc Juan Mata thường xuyên dạt cánh thay vì hoạt động trong “khoảng không số 10”.

Mata x

Bản đồ nhiệt của Mata cho thấy anh thường dạt cánh phải và ít hoạt động trong khu vực của một “số 10”.
Mata

Dễ hiểu khi bản đồ nhiệt chung của toàn đội Manchester United cũng “mỏng” ở khu vực này.

Nhắc đến khu vực “số 10” theo hướng tấn công của United là bởi cặp Gerrard – Allen (và các cặp có Gerrard nói chung) đã nhiều lần bị hổng trong những năm gần đây. Một đội bóng đánh vào vị trí này trước Liverpool thường sẽ sự chủ động lớn khi tấn công.

8

Một ví dụ về cách di chuyển của Mata. Khi Moreno dâng cao kèm Valencia, Mata giữ vị trí lệch biên, buộc tiền vệ trung tâm Allen lui về trám chỗ trống.

Trên lý thuyết, việc Mata thường dạt cánh có thể sẽ kéo được một tiền vệ trung tâm của đối thủ ra xa, tuy nhiên trên thực tế United không khai thác được điểm này một cách hiệu quả và thường rơi vào tình trạng phải chuyền sang hai biên, chờ đợi sự đột phá của Valencia, Young.

Tình huống bàn thắng đầu tiên diễn ra lại không nằm trong trường hợp này, mà dẫn đến từ việc Alberto Moreno dâng cao tấn công không kịp trở về.

4

Moreno trong vòng cấm địa sau khi De Gea từ chối cơ hội của Sterling.
5

Valencia dâng lên, Allen dạt sang biên bọc lót, bỏ lại một mình Gerrard ở giữa sân.
6

Valencia vượt qua quá dễ dàng và khoảng trống trước mặt hàng thủ là quá lớn để phủ lấp, đặc biệt khi Rooney có mặt trong vị trí này.
7

Một góc quay khác của tình huống ăn bàn. Các cầu thủ Liverpool đã quá chủ quan với Valencia.

Câu hỏi đặt ra là thực sự thì Liverpool phải phòng ngự như thế nào mới đúng ý đồ? Dưới đây là một ví dụ.

2

Một kèm một ở xa, giữa sân 3 trung vệ và 2 tiền vệ trung tâm kiểm soát khu vực trong và trước mặt vòng cấm địa.
3

Khi bị ép hẳn về sát đường biên ngang, bộ ba trên cùng sẽ lùi lại khu vực trước mặt vòng cấm địa che chắn thay cho cặp tiền vệ trung tâm.

Nhìn chung, phương pháp phòng ngự nói trên là quá phức tạp và có quá nhiều khả năng sụp đổ, do sự đòi hỏi các chi tiết phòng thủ phải rất toàn mỹ. Thật khó để một tập thể luyện 4-2-3-1 cơ bản suốt những tuần qua (và vẫn chưa chơi tốt) thay đổi sang sơ đồ này.

Ở mặt trận tấn công, cần khẳng định rằng Liverpool chơi không hề tồi. Tuy nhiên vấn đề của họ vẫn là ở khâu dứt điểm. Nhiều chỉ trích đã nhắm vào Raheem Sterling sau khi trận đấu kết thúc, nhưng khi bạn kỳ vọng rằng một cầu thủ chuyên quấy phá phải dứt điểm trong vai trò tiền đạo cắm thì đội bóng của bạn quả thực đã thiếu thốn quá nhiều chân sút.

Kể cả khi Mario Balotelli được vào sân thì sự xuất sắc của David De Gea cũng là rất đáng khen ngợi. 19 cú dứt điểm, 9 trong đó nhắm vào khung thành nhưng anh đã đứng vững.

De Gea

Những cú sút hướng về khung thành De Gea.

Nếu như một trận thắng là tổ hợp của việc không để thủng lưới và ghi bàn thì Manchester United đã thực hiện đầy hiệu quả, còn Liverpool thì không. Thầy trò Van Gaal không hẳn đã có một chiến thắng đẹp mắt, nhưng thắng là thắng, họ đã giữ vững ngọn lửa tinh thần đang cháy rực rỡ tại Old Trafford. Với Liverpool, không khí giờ khác nào ngăn đá tủ lạnh?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^