Nhớ Higuain

bởi Dũng Phan ·

Viết tặng những ai yêu mến “El Pipita”.

25/07/2013, phi trường Napoli đón anh tới với họ. Anh cười trầm lắng tuổi 26. Xung quanh anh, hàng trăm cổ động viên Napoli kêu gào tên anh. Phút giây ấy, có khi nào anh ngoảnh đầu lại, nhìn về quãng đường anh đã đi qua, để lại sau lưng một Real Madrid tráng lệ, nơi anh yêu quá nhiều, để rồi nó làm đau anh.

higuain_0

Anh tới với “Los Blancos” khi mùa đông Madrid đang có tuyết rơi, và rời đi khi những tia nắng hè đầu tiên rọi tới. Mùa đông 2007, trong mùa giải như câu chuyện cổ tích của Capello, cậu bé ngượng nghịu đến với chúng ta, giữa một Real Madrid điêu tàn và nhiều biến động sau sự thoái trào của những Galacticos 1.0. Anh thổi bùng vào đó sức trẻ và khát vọng trào dâng như lửa. Cái tên cậu bé ngày đó, sau này sẽ còn được nhắc tới 7 năm sau nữa. Tiếng nhắc ấy có lúc là hy vọng, có lúc là đầy tự hào yêu mến, nhưng có cả cắn rứt. Gonzalo Higuain là chàng trai năm ấy.

Một đoạn băng video bắt đầu quay lại, trên màn hình tivi chiếu đi chiếu lại mùa giải 2006-2007 đầy tráng ca của Real Madrid. Ngày 13/05/2007. Vòng 34 La Liga, Real Madrid gặp Espanyol. Phút 34 của trận đấu, cú hattrick của Pandiani khiến Bernabeu câm lặng. Raul gỡ lại bàn thứ hai khi hiệp hai bắt đầu được 4 phút, cầu thủ vào thay người Jose Antonio Reyes san bằng tỷ số 3-3 ở phút 57. Và đây, anh đến rồi, Gonzalo Higuain. Gonzalo Higuan tuổi 20 ghi bàn ấn định chiến thắng 4-3 vào đúng phút cuối cùng. Cả Bernabeu vỡ òa. Chàng trai của chúng ta cởi áo ăn mừng, Iker Casillas bỏ khung thành chạy lên ôm chầm lấy anh. Real thắng nghẹt thở. Chiến thắng ấy, bàn thắng ấy của anh đã giúp Real vượt qua Barca sau 34 vòng bám đuổi.

Chức vô địch ấy có máu của Ramos, nước mắt của Iker, mồ hôi của Ruud Van Nistelrooy. Và có những khoảnh khắc không thể gọi tên được của Gonzalo Higuain.

Ngày anh đến, Madridistas không tin anh có thể bám trụ lâu đến thế. Năm đó, anh dự bị cho đương kim Pichichi Van Gol và “Ông vua” Raul Gonzalez.

Higuain

Hóa ra vì đó là anh. Anh đã quen với những năm tháng ấy ở Bernabeu rồi. Sống và chiến đấu, trân trọng đến từng phút giây được ra sân.

Để rồi ngày anh đi, thốt lên đầy oan nghiệt, như những nhát dao cứa vào những con tim Madridistas đa cảm.

Không ai tặng tôi gì cả. Tôi phải chiến đấu vì mọi thứ. Tôi muốn đi đến nơi thật sự cần tôi.

Cuộn băng tiếp tục quay, dẫn ta đến nụ cười ngày 4 tháng 5 năm 2008 trong trận đấu với Osasuna. Anh vào sân từ ghế dự bị, ghi bàn quyết định ấn định tỉ số 2-1. Real Madrid vô địch trước 3 vòng đấu từ bàn thắng của anh.

Hai bàn thắng của hai mùa giải đều là những khoảnh khắc bước ngoặt, đó là lúc tôi nghĩ rằng, anh sẽ là một điều gì đó thật đặc biệt tại nơi đây. Nhưng không, anh đau đớn nhiều hơn.

Gonzalo Higuain Real Madrid

Ngày 8 tháng 11 năm 2008, tất cả fan Real phát cuồng sau một đêm, “El Pipita” bé nhỏ ngày nào đã ghi cả 4 bàn thắng trong chiến thắng 4-3 của Real trước Málaga. Trước trận “El Clasico” năm ấy, anh trở thành hy vọng lớn nhất, một culé đã tâm sự với tôi “Cả đội Real Madrid, lúc này chỉ sợ Higuain”. Và Higuain đã trả lời anh chàng đó bằng cú bật cao dũng mãnh ghi bàn mở tỉ số. Nhưng hóa ra đêm đó nào có đẹp, đó chỉ là nụ cười hiếm hoi trong nước mắt của những Madridistas ngày hôm ấy, Real thất thủ 2-6 trước một Pep Guardiola lần đầu xác lập mình trên bản đồ thế giới, trước một Barcelona vĩ đại của thuở đầu tiên. Giữa khoảnh khắc giao thời ấy, sự lóe sáng của Higuain mới bé nhỏ làm sao?

Sự lóe sáng bé nhỏ ấy nào có đảm bảo cho anh một cái gì đó ở Bernabeu sau 2 năm làm kép phụ. Khi anh đã “dày cơm” hơn, thính nhạy hơn và mạnh mẽ hơn. Chủ tịch Florentino Perez quay lại, mang theo chính sách Galacticos, mang theo Benzema. Và Higuain lại lên ghế dự bị. Higuain câm lặng trong 2 tháng, để bám lấy những khoảnh khắc được vào sân để ghi bàn, những cú đúp, cú hattrick tuần tự tìm đến anh, anh ném ngược Benzema lên ghế dự bị để ngạo nghễ chiếm lấy vị trí tiền đạo chính. Càn lướt, dũng mãnh, vung chân là găm lưới: đó là Higuain.

Nhưng cuộc sống nào có một màu hồng.

Lượt về vòng 1/16 với Olympique Lyonnais. Higuain bỏ lỡ những cơ hội liên tiếp, sự hấp tấp, tính ích kỷ của một tiền đạo đang lên nhưng chưa được ghi nhận đúng đã khiến Real phải trả giá. Một nỗi đau còn mãi. Bởi anh đi khi Champions League vẫn là những thứ dang dở.

Trận đấu ấy, thực ra còn chỉ là một điều lớn lao hơn. Rằng một mẫu tiền đạo cổ điển và là trung tâm của mọi đợt lên bóng không thể nào đá chung được với Ronaldo. Ronaldo và Higuain là cặp tiền đạo “mạnh ai nấy sút”. Không ai muốn hy sinh cho ai, vì họ sinh ra đã mang trong mình bản năng trung tâm của mọi đường lên bóng, để vung chân bắn phá khung thành. Higuain là một mẫu trung phong kiểu số 9, không phải là mẫu tiền đạo hoạt động rộng và chơi tập thể tốt như Benzema. Mà điều ấy, thì đâu hợp với Ronaldo. Higuain phải đi, không phải vì anh kém tài hơn Benzema, mà chỉ vì anh không hợp với Ronaldo như Benzema mà thôi…

Higuain Cristiano Ronaldo Real Madrid

Trong những ngày tháng phải dự bị cho Benzema, có bao nhiêu câu lạc bộ hỏi mua. Higuain đều lắc đầu từ chối. Anh vẫn cắn răng chịu đựng và chắt chiu những cơ hội nhỏ nhất. Nhưng vô ích. Anh nào phải như Batigol cơ chứ? Không, anh không phải là Batistuta vĩ đại. Điểm yếu của anh là yêu Real Madrid quá nhiều. Điểm yếu ấy khiến nhiều người yêu mến anh đau nhói. Mỗi cuối tuần, lại nhìn anh cười hiền từ trên băng ghế dự bị.

….Cho đến ngày anh đi.

gonzalo-higuain-napoli

Anh quyết định ra đi. Cậu bé tới với Real Madrid từ năm 19 tuổi, ở bên Real trong cay đắng ngọt bùi. Và ra đi vì tình yêu ấy không được đáp đền. Như một cô gái yêu chàng trai đến cuồng dại, bị ruồng rẫy mỗi ngày, cho đến khi trái tim chai sạn thì cô bỏ ra đi đến một phương trời khác. Nhưng tình yêu 7 năm đó khiến nhiều trái tim Madridistas không chấp nhận. Nó oan ức và bất công quá. Cuộc đời này vốn dĩ không công bằng. Còn chúng ta vốn chỉ là những kẻ tội nghiệp bị con tim đánh lừa.

Higuain đã rời Real từ rất lâu rồi, 512 ngày với hơn 40 trận cho Napoli và gần 30 bàn thắng ghi được cho đội bóng nước Ý. Đôi mắt anh hôm nay có còn nhìn xuống rất buồn như xưa nữa không? Không còn nhiều nữa, nhưng là nước mắt. Anh đã khóc sau khi Napoli thắng Arsenal 2-1 ở lượt trận cuối vòng bảng Champions League năm ngoái mà vẫn bị loại. Anh chưa bao giờ khóc khi ở Real Madrid, nhưng đã khóc khi ở Napoli. Bởi CĐV Napoli đã yêu anh nhiều hơn so với CĐV Madrid. Họ yêu Higuain vô điều kiện, nồng cháy như ngọn núi lửa Vesuvius. Đứng trước thứ tình cảm nồng ấm ấy, anh rơi lệ vì không thể giúp được họ cười.

FBL-EUR- C1-NAPOLI-ARSENAL

8 năm qua Châu Âu. Giờ anh đã tìm được mái nhà của mình rồi “El Pipita”. Bây giờ Napoli có thể đang thua, có thể không chiến thắng giòn giã như đội bóng cũ của anh. Nhưng có hề chi. Có những điều đẹp hơn cả chiến thắng. Nơi ấy, có hàng vạn cổ động viên hô tên anh khi anh ghi bàn, có thứ chất keo dính vắt qua lịch sử từ thuở Maradona, có niềm tin tuyệt đối, có một tình yêu được đáp đền.

Thế là tuyệt vời lắm rồi, phải không?

Thành phố Hồ Chí Minh, 19/12/2014./.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^