Pavelvnr: “Del Piero sinh ra thời này thì cũng như Gabbiadini thôi!”

bởi Trần Thuận ·

Như vậy đối thủ của Juventus tại vòng loại trực tiếp UEFA Champions League mùa giải 2014-2015 đã được xác định: Borussia Dortmund. Với những Juventini, đây sẽ là cơ hội để trả món nợ họ vẫn chưa quên ở trận chung kết năm 1997.

4231 đã liên hệ và có buổi trao đổi ngắn với anh Pavelvnr, cựu Phó chủ tịch Juventus Fan Club In Vietnam để cung cấp cho các độc giả một góc nhìn rõ hơn về trận đấu năm xưa, cũng như một số vấn đề liên quan khác.

Pavelvnr

Anh Pavelvnr xem Juventus du đấu tại Singapore mùa Hè 2014 – Ảnh: Già Lụ Khụ
JFC

Anh Pavelvnr cùng đoàn JFC xem Juventus du đấu tại Singapore mùa Hè 2014 – Ảnh: Già Lụ Khụ

Ký ức không ngọt ngào

(Phóng viên:) – Xin chào anh Pavelvnr. Đầu tiên xin cám ơn vì anh đã dành thời gian trao đổi với 4231.

(Pavelvnr:) Xin chào các độc giả của 4231.

– Juventus sẽ gặp lại Borussia Dortmund tại vòng 1/8 UEFA Champions League mùa này, 17 năm từ sau trận chung kết năm 1997. Karl-Heinz Riedle đã cười rất tươi khi hai lá thăm được xướng tên tại Nyon. Còn ký ức của anh về trận đấu đó như thế nào?

Ngày ấy mình còn là một học sinh cấp II ở xã nghèo, theo học ngoài thị trấn, mỗi ngày đạp xe 5km ra thị trấn học bất kể nắng mưa. Đêm hôm đá chung kết là 28/5/1997, sang 29/5 mình phải thi tốt nghiệp cấp II. Vậy phải làm thế nào? Đi ngủ sớm mai đi thi hay thức xem Juve? Quyết định là xem Juve, đến sáng hôm sau mới thi cơ mà!

Ngồi chờ xem phim và ca nhạc mãi đến hơn Một giờ sáng. Hai giờ sáng hết chương trình, màn hình không tín hiệu. Chờ mãi đến 2h45 cũng không có gì, TV cho chạy dòng chữ:

Vì điều kiện kỹ thuật không cho phép nên chúng tôi không phát được…. Chân thành xin lỗi….

Mình đành đi ngủ nhưng rất bứt rứt, không phải vì mai thi mà vì không biết Juve đá như thế nào, thắng bao nhiêu.

Trên đường đạp xe ra thị trấn thi tốt nghiệp, mình đạp vội vì đúng 6h30 phải đi qua doanh trại quân đội, ở đó có cái loa phát thanh và đúng giờ đó có bản tin thể thao. Dừng xe dưới chân cột điện loa phóng thanh và nghe tin Dortmund thắng 3-1. Không hiểu thế nào. Ngồi thi cũng không hiểu tại sao.

Thế thôi, đau từ đó đến giờ. Sau này mới biết cả miền Bắc không xem được, chỉ có các bạn miền Nam được xem. Hồi đó Việt Nam mình chưa phủ sóng vệ tinh đâu, chỉ có cột phát sóng thôi.

– Cám ơn anh. Một ký ức không đẹp nhưng rất đáng nhớ. Sau này xem lại và có viết về trận đấu này trong “Câu chuyện kể Juventus”, anh có đề cập về việc Marcello Lippi đã tin tưởng tất cả các cầu thủ trong đội trừ Alessandro Del Piero, người mới trở lại sau chấn thương và chỉ tung anh vào hiệp hai sau khi đã bị dẫn 2 bàn. Nhưng liệu Alex có phải vấn đề chính không khi trước lúc anh vào sân, Juve đã hai lần bị từ chối bàn thắng và Zinedine Zidane cứa lòng dội cột? 

Có nhiều lý do để Juve thua, Alex cũng chỉ là một phần thôi.

– Nhưng nguyên nhân chính có phải là do Juve đã thua 2 bàn quá chóng vánh từ sớm và chỉ cách nhau 5 phút?

Chính là Dortmund đã có hai bàn thắng nhanh sau khi đã chống cự được trong 25 phút đầu tiên, và sau đó đã bảo vệ được kết quả có lợi. Nhưng người Dortmund hôm đó chơi rất dũng mãnh, năm sau chính Real cũng triển khai một kiểu như thế để hạ Juve.

– Trở lại ngày hôm nay, Juve đã quá lâu không còn đứng trên đỉnh châu Âu. Với anh, thực lực hiện tại của đội còn bằng bao nhiêu % của ngày xưa?

Rất khó để so sánh với ngày xưa, Juve đã khác và đối thủ cũng đã thay đổi.

– Vậy với thực lực hiện tại, anh có tin Juve sẽ đánh bại Dortmund để giành quyền vào tứ kết Champions League mùa này?

Juve đang có cơ hội lớn khi Dortmund đang sa lầy ở Bundesliga, chưa ổn định đội hình vì có nhiều thay đổi quan trọng hồi mùa Hè.

Vấn đề của người Ý vẫn là tiền

Alex Gabby

Del Piero (trái) sinh ra thời này thì cũng chỉ đạt tầm như Gabiandini mà thôi

– Nhắc đến Dortmund và thành công của bóng đá Đức, trước hết phải kể đến hệ thống và những sản phẩm đào tạo trẻ tuyệt vời của họ. Chúng ta thì vẫn nói nhiều về việc tư duy của người Ý đang ‘bóp nghẹt’ các cầu thủ trẻ của chính mình. Nhưng cả trong những năm đỉnh cao của Calcio, các cầu thủ Ý cũng phải chịu sự cạnh tranh từ rất nhiều cầu thủ ngoại mà thậm chí ở đẳng cấp cao hơn nhiều so với bây giờ. Phải chăng, điều quyết định ở đây là đã quá lâu rồi nước Ý không còn sản sinh ra những Fabio Cannavaro hay Alessandro Del Piero nữa?

Nên tiếp cận vấn đề này ở một khía cạnh khác. Không phải vì lâu rồi bóng đá Italia không sinh ra tài năng trẻ xuất chúng, mà là nền bóng đá Italia hiện tại không thể dìu dắt một ngôi sao trẻ lớn lên đến tầm nhất nhì thế giới. Mình tin rằng nếu Del Piero hay Fabio sinh ra thời này thì cũng chỉ đạt tầm như (Manolo) Gabiandini hay (Andrea) Ranocchia mà thôi.

Vấn đề là khi bạn sinh ra trong một môi trường tốt thì bạn có cơ hội phát triển hơn. Xưa Fabio phải cạnh tranh với (Lilian) Thuram hay (Paolo) Montero, bây giờ Ranocchia cạnh tranh với (Nemanja) Vidic. Ngày xưa Del Piero được chơi bên cạnh Zidane, bây giờ Gabiandini đá cặp với ai?

– Trong bài phỏng vấn mới đây, Massimiliano Allegri có nói đại ý rằng việc bị ám ảnh bởi những hệ thống và tính chiến thuật – những thứ vốn làm nên niềm tự hào của bóng đá Ý đang ngăn cản sự phát triển của chính họ. Cụ thể, ông có nói:

Ở Ý, các cấp tuyển trẻ quốc gia gọi những cầu thủ nào phù hợp với hệ thống. Ở Đức, người ta gọi những cầu thù xuất sắc nhất và sau đó mới tìm ra vị trí để sắp xếp các cầu thủ.

(…)

Nếu các anh có Messi, về cơ bản các anh đã bắt đầu bằng việc dẫn trước 2-0. Với Ronaldo cũng vậy.

Nếu chiến thuật là thứ giúp các anh chiến thắng, tại sao Real Madrid lại bỏ ra 100 triệu Euro cho (Gareth) Bale trên thị trường chuyển nhượng? 

Ở Ý, nếu các anh đi xem một trận đấu, hãy đánh dấu đội hình thi đấu vào một mẩu giấy và sau đó đi ngủ đi, khi các anh thức dậy gần một tiếng đồng hồ sau, các cầu thủ vẫn ở ngay vị trí trước đó một cách chính xác.

JFC 

Anh có đồng tình với quan điểm này?

Đó cũng là một ý đúng của Allegri, giống như người ta cố gọt chân cho vừa giày. Nhưng không phải tất cả, có phải huấn luyện viên nào cũng vậy đâu. Vấn đề chính là tiền.

domenico-berardi– Xét những tài năng trẻ của nước Ý bây giờ, một trong những cầu thủ đáng xem và đáng kỳ vọng nhất là Domenico Berardi, cả về tài năng và phong thái thi đấu. Từng viết một bài về Berardi từ những ngày đầu cậu ấy lên Serie A, sau một mùa giải trôi qua, anh đánh giá thế nào về cầu thủ này?

Đấy là bài dịch, không phải bài viết. Mùa này (Eusebio) Di Francesco dùng đội hình 4-3-3 nhiều hơn là 3-5-2 nên vai trò của Berardi kém nổi bật. Anh đá xa khung thành hơn và có vẻ bị bắt bài, không có tốc độ để đá 4-3-3. Có cảm giác Berardi đang bị chững lại. Nếu không cố gắng hoặc điều chỉnh từ cả HLV và bản thân Berardi thì sự nghiệp của anh sẽ bị nhiều tiền đạo khác vượt qua.

Tất nhiên lúc này Berardi vẫn rất quan trọng với Sassuolo.

– Cũng trong topic có bài đó, khi được hỏi tại sao không đi viết báo, anh đã bảo chỉ muốn làm anh kỹ sư quèn. Có lẽ đó lại là điều may mắn cho những cây viết trẻ bọn em (cười). Không viết báo nhưng ‘Công trình thế kỷ’ vẫn phải hoàn thành chứ nhỉ? Anh để đọc giả chờ quá lâu rồi…

Anh viết vì mê Juventus và bóng đá thôi chứ không dám theo làm báo.  Anh vẫn sắp xếp thời gian để hoàn thành La storia della Juve, nhưng giờ đang vướng nhiều việc cần thiết hơn.

Và cũng cần phải xem lại các trận đấu ở Euro 2000. Đó là giải đấu mà anh chỉ xem đúng 2 trận là trận đầu tiên của Italia gặp Thổ Nhĩ Kỳ và trận chung kết. Ngay sau chung kết Euro 2000 là anh thi đại học. Có những đêm đứng trên ban công ký túc xá học trọ mà hóng tiếng bình luận viên, lòng cồn cào day dứt, bồn chồn, đằn vặt giữa ước mơ làm kỹ sư quèn với đam mê bóng đá và Italia, chỉ xem 2 trận là vì thế.

– Một lần nữa cám ơn anh Pavelvnr đã dành thời gian cho 4231. Chúc anh sức khỏe, may mắn trong công việc và một mùa Giáng sinh an lành, hạnh phúc cạnh gia đình.

Cám ơn 4231, cám ơn mọi người.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
31 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^