Eidur Gudjohnsen – Người ta còn cần gì hơn nữa?

bởi Thành Đỗ ·

*Viết tặng cho “Bạn gái nhà người ta“.

***

Ở bất cứ nơi đâu, muốn tồn tại thì bạn phải được việc.

Và Eidur Gudjohnsen là một kẻ được việc, dù hắn chơi ở bất cứ đâu.

Eidur Gudjohnsen

Mùa giải 2001-2002, hắn cùng Jimmy Floyd Hasselbaink là cặp song sát đáng sợ của Ngoại Hạng Anh, với Gianfranco Zola ở phía sau, hai cái tên này ghi tổng cộng 52 bàn thắng trên mọi mặt trận cho Chelsea, của hắn 23 bàn và Hasselbaink góp 29 bàn. Hắn chứng tỏ mình có tố chất của một tiền đạo có hạng, rất bình tĩnh và kỹ năng dứt điểm của hắn thật đáng kinh ngạc. Hắn không băm bổ, ngược lại những cú dứt điểm của hắn thường đi vào góc chết, hắn ghi rất nhiều bàn đẹp và hầu như không hề bỏ lỡ một tình huống 1 đối 1 nào.

Năm 2003, Roman Abramovich đến kéo theo những hợp đồng “khủng” và các chân sút danh tiếng thi nhau kéo về Stamford Bridge, ban đầu là Adrian Mutu và Hernan Crespo đến, thời gian ra sân của hắn đang ít đi và hắn biết điều đó. Thế nhưng Crespo gây thất vọng, kết quả là hắn cùng Hasselbaink tiếp tục được chơi chính, và hắn vẫn đá tốt.

Hasselbaink và Gudjohnsen từng được xem là cặp song sát đáng sợ  nhất của Premier League

Hasselbaink và Gudjohnsen từng được xem là cặp song sát đáng sợ nhất của Premier League

Năm 2004, Hasselbaink không được giữ lại, hắn mất “cạ cứng”, rồi tiếp đó là cuộc đổ bộ của một loạt những cái tên sáng giá như Mateja Kezman, Arjen Robben và Didier Drogba, nhưng Jose Mourinho nói hắn – một cựu binh – vẫn rất có ích, và hắn vẫn được giữ lại như một sự lựa chọn thứ 3 trên hàng công. Thế rồi khi Kezman không hiệu quả, Didier Drogba vẫn chưa kịp thích ứng với môi trường mới và Mutu dính án ma túy, hắn là lựa chọn khả dĩ nhất cho vị trí tiền đạo lùi bởi kỹ thuật cá nhân tốt hơn hai cái tên kia. Hắn âm thầm gánh hai công việc: đưa bóng cho Frank Lampard hay Drogba và kết hợp ghi bàn khi cần. Hắn không còn là tiền đạo cứng, nhưng lại là con bài không thể thiếu. Chức vô địch Premier League đầu tiên đến với Chelsea, người ta nhắc đến Lampard, Drogba, Petr Cech, John Terry…. Và không ai để ý rằng, hắn ra sân nhiều thứ hai cả đội. Kết thúc mùa giải, hắn “nhẹ nhàng” ghi 16 bàn thắng – bằng với số bàn thắng của Drogba.

Năm 2005, Mourinho chuyển sang đá 4-2-3-1, và hắn phải chơi đủ các thể loại vị trí từ hộ công, đá biên cho đến… tiền vệ trung tâm khi Drogba là lựa chọn đương nhiên cho vị trí tiền đạo, hắn trở thành con bài xoay tua và hắn biết sớm muộn gì hắn cũng phải đi. Bản thân hắn là một tiền đạo, hắn giỏi nhất là sút bóng chứ không phải là chuyền bóng, hắn quen xử lý kĩ thuật chứ không chơi máu lửa như Alan Smith, vì thế hắn không thoải mái ở trung tuyến khi phải đối mặt với những tiền vệ chém đinh chặt sắt. Hắn biết hắn cần phải ra đi và đến đầu năm 2006, khi Andriy Shevchenko và Michael Ballack đã tới để lấp đi những vị trí mà Chelsea còn thiếu, hắn đến với Barcelona khi đội bóng này vừa chia tay Henrik Larsson và cần một tiền đạo dự bị cho Samuel Eto’o.

(Tôi còn nhớ khi tôi học cấp 3, tôi có một thằng bạn luôn chọn Barcelona khi chơi PES 6 và tôi thường xuyên bị nó cho “ăn hành”. Tôi có thể chơi một đội bóng cốt đột ở tuyến giữa để chặn đường lên bóng cho Eto’o và Ronaldinho (hai con quái vật thật sự), nhưng chỉ cần Gudjohnsen vào là thế trận trở nên…. không thể đỡ nổi)

Chức vô địch 2004-2005 cùng Chelsea

Chức vô địch 2004-2005 cùng Chelsea

Hắn là trụ cột của một Chelsea-trung-bình, và dự bị ở một Chelsea-hùng-mạnh, trong suốt những năm tháng hoàng kim của Chelsea, tôi chỉ thấy hai tiền đạo có thể gọi là hoàn hảo, một người là Nicolas Anelka, và người thứ hai, chính là Eidur Gudjohnsen.

Nói hơi quá lên một chút, hắn xứng đáng là một Roy Makaay ở đất Anh, thiếu một chút tốc độ nhưng có kỹ năng chọn vị trí tốt, thể lực ngon lành, khả năng dứt điểm hoàn hảo, ngoài ra hắn còn có khả năng quan sát và điều bóng không kém gì Dimitar Berbatov. Thế nhưng khi mà tốc độ lên ngôi trong bóng đá hiện đại, hắn trở thành lạc lõng.

Gudjohnsen zola

Trong ba năm kể từ khi Abramovich nắm quyền, chỉ có hắn và ba người nữa có thể trụ lại ở Chelsea… và giờ đây, chỉ có những người đã theo dõi Chelsea từ thuở hàn vi mới nhớ đến hắn, khi mà ba cái tên kia thì hai người là tài năng bản địa và giờ đây là tượng đài của CLB, Carlo Cudicini là lựa chọn số hai kể từ khi Cech đến, còn hắn – Eidur Gudjohnsen, cùng với William Gallas thực tế là nạn nhân của việc mua bán ồ ạt để rồi khi họ đi mới để lại nhiều tiếc nuối. Tôi tự hỏi hắn có điều gì không thỏa mãn Jose Mourinho ngoài điều duy nhất là hắn không có một hồ sơ hoành tráng, chủ yếu là vì hắn gắn bó với Chelsea và vì ĐTQG Iceland của hắn quá ít tài năng. Cũng có thể Mourinho không muốn để hắn tới Barcelona, nhưng rõ ràng chuyến ra đi ấy tốt cho hắn hơn là cứ giữ hắn lại và bắt hắn chơi trái sở trường.

Hắn cũng là một gã rất ngoan, người ta chưa bao giờ thấy hắn làm mình làm mẩy hay lên mặt báo nói những lời lẽ không đúng mực. Đăc biệt với Jose Mourinho, hắn kể về ông như một người mà “hắn sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng”

Có một hôm Jose Mourinho gọi tôi vào văn phòng. “Tôi có thứ cho cậu xem” – ông nói và bật băng VCR. Đó là trận đấu giữa Anderlecht và Benfica năm 88, và băng đó ghi lại khoảnh khắc cha tôi, Arnor, ghi bàn duy nhất của trận đấu. Mourinho hỏi tôi rằng:”Cậu có biết cha cậu đã ghi bàn vào lưới của thủ môn nào không? Đó là Louro Silvino, hiện đang làm huấn luyện viên thủ môn cho tôi. Và bây giờ tôi muốn cậu ra sân tập, chào ông ấy một câu, sau đó hãy thay mặt cha cậu mà xử sự cho thật tử tế vào.”

Với Guardiola, hắn cũng chưa từng mở lời chê trách, dù chính ông là người đẩy hắn đi khỏi Barcelona.

Điều khác biệt ở Barcelona là chúng tôi phải chú trọng lối chơi của cả tập thể hơn là phô diễn cá nhân, chúng tôi luôn tập đi tập lại các miếng phối hợp và đề cao tính kỷ luật. Riêng về mặt này, Guardiola thực sự là một chuyên gia.

Rốt cuộc người ta cần gì hơn ở một cầu thủ như thế?

Sự thật là, nhờ Abramovich và những đồng tiền của ông, Chelsea giờ đây có nhiều CĐV hơn, nhưng những người đó, họ nhớ đến Gianfranco Zola vì cái tên đó là một tượng đài bất tử, Roberto Di Matteo vì từng là HLV, số ít hơn sẽ nhớ Chelsea từng có một sát thủ Jimmy Floyd Hasselbaink trên hàng tiền đạo. Chẳng ai nhớ tới hắn, thế nhưng hắn mới là gạch nối giữa quá khứ và hiện tại của Chelsea, từ cái thời Chelsea chỉ là một đội bóng trung bình ở Premier League tới khi họ chạm đỉnh vinh quang châu lục.

Đáng tiếc… giờ đây cái tên Eidur Gudjohnsen chỉ còn là kỷ niệm trong lòng của một số người mà thôi.

24/4/1996: Gudjohnsen "con" vào sân thay Gudjohnsen "cha"

24/4/1996: Gudjohnsen “con” vào sân thay Gudjohnsen “cha”

*Một thú vị nhỏ về hai cha con Gudjohnsen: Họ là cặp cha-con duy nhất cho đến thời điểm này được ra sân trong một trận đấu ở cấp độ ĐTQG. Ngày 24/4/1996, trong trận giao hữu giữa Iceland và Estonia, Arnor Gudjohnsen 34 tuổi đã rời sân để nhường vị trí cho Eidur Gudjohnsen khi đó mới 17 tuổi.

Sau này Arnor Gudjohnsen đã nói là “Ước nguyện lớn nhất đời tôi là được chơi bóng cùng con trai mình ở cấp độ ĐTQG.” Tuy nhiên ước vọng đó của ông không bao giờ thành sự thật vì sau trận đó, Eidur dính chấn thương và vắng mặt trong gần hai năm, còn Arnor thì treo giày.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^