Manchester United: Vô địch hay không vô địch, đó là vấn đề

bởi Du Đãng ·

Đói. Không có nghĩa là muốn ăn tôm. Triết lý này không phải ai cũng kiên trì được. Ngày trước khi tuổi trẻ hừng hực trong huyết quản, tôi hay suy tư về chuyện làm giàu, những đam mê, tôi viết nhiều về những suy tưởng ấy, một trong số đó tôi đưa ra các nguyên tắc, có nguyên tắc rằng “để theo đuổi đam mê chúng ta phải bỏ qua các cơ hội”.

Trên lộ trình bạn vẽ thẳng đến với đỉnh cao của đam mê, luôn luôn có những thứ xuất hiện để quyến rũ bạn, giống như đang phi trên đường sau cuộc gọi “ba mẹ em đi công tác rồi” thì lũ bạn lại gọi đi nhậu, thế là bạn đã có một cạm bẫy hoàn hảo. Cũng vậy, luôn có những cơ hội tuyệt vời tìm đến với bạn dẫn bạn rẽ vào một lối khác lúc nào không hay, rồi bạn bừng tỉnh và chới với giấc mơ.

đu đồ đút

Những cơ hội ấy đến cùng những món quà hiển hiện, không mơ hồ, không xa xôi, cần gì phải leo lên đỉnh núi khi mà ngay lưng chừng có một căn nhà ấm áp và Ngọc Trinh ở đó? Bạn thỏa hiệp, tự hài lòng. Đó là vấn đề lớn, bởi mục tiêu quyết định con người bạn, mục tiêu thay đổi, bạn thay đổi, bạn không thể có một bữa tối với nến, hoa, rượu vang, nhạc nhẹ, đá chân với người đẹp dưới gầm bàn và tưởng tượng mình đang lên đỉnh được. Lúc đó bạn phải tỏ ra là một quý ông thay vì một nhà leo núi.

Người kiên định không có nhiều, vì thế thế giới chứng kiến một vài Che Guevara thôi. Tôi cho rằng “sự kiên định” đã được lập trình trong DNA của họ.

Hồi cấp ba, trong chuỗi ngày gian khổ phải đối mặt với kẻ thù của mình là môn Văn, tôi vẫn tâm đắc câu “Sống hay không sống, đó là vấn đề”, không chỉ vì triết lý nhân sinh sâu sắc của nó mà vì đó cũng chính là tiêu đề của trích đoạn Hamlet trong sách giáo khoa, tôi chỉ có thể nhớ được tiêu đề, bởi về cơ bản là không có đọc tác phẩm.

Sống – tồn tại – chết, nhưng đối với chàng Hamlet chỉ có sống – không sống mà thôi. Chàng ta nhất quyết không thỏa hiệp với sự tồn tại dù có đối mặt với cái chết, nếu không được sống với đầy đủ ý nghĩa của động từ đó thì tất cả đều vô nghĩa. Tôi lấy cảm hứng từ câu nói đó để đặt tiêu đề cho bài viết này “Manchester United: Vô đich hay không vô địch, đó là vấn đề”.

Đầu mùa giải 2010/11, Wayne Rooney muốn rời khỏi Old Trafford vì cảm thấy United thiếu tham vọng, so với việc “tôi yêu Barcelona từ bé” thì đó là một lý do chính đáng hơn nhiều. Sir Alex Ferguson hiểu sự chính đáng ấy, ông không cư xử như cách đã làm với các học trò khác trước đó, thay vì một chiếc giày, ông mang đến cho Rooney cây kẹo mút và nói: “Con trai, đội bóng này có bao giờ không cạnh tranh chức vô địch đâu chứ?”.

alex ferguson wayne rooney

Thật vậy, kể từ khi Premier League ra đời đến thời điểm đó, với 12 lần lên ngôi sau 19 năm, United thực sự là một đế chế, họ luôn luôn ở đó chứng kiến các đội bóng khác thay nhau làm đối trọng của họ. Tham vọng vô địch được quy định trong DNA của United, đầu mùa họ nói về ngày hội tháng Năm, Giáng Sinh họ hát về ngày vui tháng Năm, trong tháng Năm họ vỗ vào ngực mình “Glory, Glory Manchester United”. Nếu thất bại, họ lại nghĩ ngay về tháng Năm năm sau, ở đó họ lại mở champagne, bá vai nhau nhảy nhót để mặc kim tuyến vương vãi trên đầu. Hướng về ngôi vương mọi lúc, mọi nơi, đó là bản năng của United. Là người hâm mộ tôi cũng xây cho mình niềm kiêu hãnh năm sao.

Tháng Năm năm 2013, Fergie mang về EPL thứ 13 rồi nói lời tạm biệt, không mấy người tặng quà chia tay hào phóng như vậy, David Moyes tới, chứng minh mình cũng là người Scotland bằng chiếc Siêu Cup thay lời chào ra mắt nhưng cuối cùng ông kết thúc mùa giải với vị trí thứ bảy cùng hàng loạt kỷ lục bị xô đổ và ra đi trong niềm luyến tiếc của phần còn lại. Tôi chưa bao giờ ngừng yêu quý Moyes, nhưng kỷ niệm giữa chúng tôi thật buồn.

Tại sao ông ấy không khắc chữ Champion lên củ cà rốt trong khi tay ông có cây gậy? Tại sao ông ấy không bảo học trò phải thắng mà tỏ ra sống nội tâm với ý nghĩ “không thua”? Moyes biến United của tôi thành một đội bóng bạc nhược, thấy bến bờ mà cứ để nước cuốn trôi. Người ta bắt đầu gọi Quỷ Đỏ là đội bóng tầm trung, chẳng luật sư nào chứng minh được đại bàng mạnh mẽ thế nào khi nó chỉ đi bộ và ăn thóc, tôi câm lặng.

david moyes

Chả thể nào bạn giải thích được vì sao Gào được gọi là nhà văn dù chỉ làm mỗi một việc là vắt chanh vào chữ nghĩa. Tôi chả thể nào giải thích được vì sao mình lại giận khi người ta bớt ghét United, logic của tôi, bớt ghét đồng nghĩa với thương hại, cũng nghĩa là United đang yếu đi. Không! Tôi muốn thấy họ chửi, chửi mạnh, chửi càng nhiều thì mệnh đề “United và phần còn lại” càng đúng. Tôi bất lực, không đủ dũng cảm hay ngớ ngẩn để nói “làm ơn hãy chửi đi!”

Ngày Fergie từ giã nghiệp cầm quân. Tôi còn nhớ như in hôm đó, tôi mở facebook nhưng không dám ra trang chủ, bởi ở đó một đống newfeeds đang chờ để đập vào mặt tôi. Tôi bỏ qua sự đối diện. Nhưng nó không qua đi. Một nỗi buồn không bao giờ là đủ, bởi bạn luôn cần một thời gian dài để cảm nhận sự mất mát, lúc này nỗi buồn được phát biểu bằng sự gặm nhấm. Và Moyes nhấn mạnh chân lý ấy. Hoàn hảo.

Cũng từ lúc đó, thực ra là trước đó nữa, tôi đã mường tượng về tương lai, sẵn sàng trích năm năm trong quỹ thời gian cho những ngày u tối, cho sự chuẩn bị để trở lại. Năm năm, đó là con số lạc quan nếu nhìn qua Arsenal, họ thay máu và đánh mất DNA của mình, thỏa hiệp với top bốn cùng một suất dự Champion League, 9 năm trường kỳ chưa một lần thăm Điện Biên Phủ. Liverpool là tấm gương vĩ đại khác về sự nhẫn nại không hồi kết, họ đôi khi chỉ lấy việc kình địch vấp ngã làm niềm vui, khát vọng chinh phục dường như tắt ngấm.

Nhưng United là United.

Robin van Persie đánh dấu một điều đặc biệt trong trận gặp Chelsea mùa giải này, đêm ấy tôi viết “Ai đó làm ơn gọi cảnh sát, United đang trở lại”, bởi tôi đã thấy ở đó tinh thần chiến binh ngày nào, các cầu thủ chiến đấu đến những giây phút cuối cùng. Nhưng chỉ khi Van Gaal, Rooney, David De Gea đăng đàn nói về tham vọng vô địch, tôi mới thốt lên “Phải rồi, đó chính là United của tôi”.

robin van persie

Một sự trở lại với đủ hình hài, cốt cách. Chúng ta là Quỷ Đỏ, Quỷ Đỏ không vì một mùa giải bết bát mà nói “top 3 ngon rồi”, Quỷ Đỏ không thỏa hiệp với cám dỗ, Quỷ Đỏ phải nói về ngôi vua. Đói không có nghĩa là muốn ăn tôm, vô địch hay không vô địch, đó mới là vấn đề. Khi chúng ta nói về đỉnh cao, chúng ta chuẩn bị nguồn lực để chinh phục đỉnh cao, và rồi chúng ta sẽ ngự trên đỉnh cao.

Hãy cứ ca bài ca vô đối. Ngạo nghễ, kiêu hãnh dẫm lên những giềng mối tầm thường.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^