Đội hình tiêu biểu Premier League nửa đầu mùa giải 2014-15

bởi Dũng Lê ·

Lời đầu bài viết, tôi muốn khẳng định rằng tất cả những lựa chọn dưới đây đều nằm trong suy luận cá nhân của tôi, không đại diện cho bất kỳ ý kiến nhỏ, lớn nào khác.

Với tất cả sự tôn trọng dành cho màn trình diễn của những Morgan Schneiderlin Victor Wanyama, Graziano Pelle, Charlie Austin, Gael Clichy, Cesar Azpilicueta, Yaya Toure, Raheem Sterling, Dusan Tadic, Lee Cattlemole, Jack Colback… hay kinh điển nhất là Mario Balotelli, tôi đã chọn ra 17 cái tên dưới đây như một hình thức tôn vinh dành cho họ dựa trên hai tiêu chí:

1. Tầm ảnh hưởng của họ lên đội bóng của mình. Họ đã thay đổi đội bóng đó như thế nào? Đội bóng đó thi đấu ra sao khi không có họ trong đội hình?

2. Họ trình diễn ra sao so với sự kỳ vọng đặt vào chính bản thân họ?

Với những tiêu chí bỏ túi này, hãy cùng đến với Đội hình tiêu biểu Premier League nửa đầu mùa giải 2014-15 của tôi.

Thủ môn: Thibaut Courtois

thibaut courtois

Để thoát khỏi bản danh sách những tài năng trẻ chỉ để đem cho mượn hoặc bán kiếm lãi của Chelsea, chỉ có một cách là tỏa sáng và thể hiện tiềm năng xứng đáng. Nhưng tỏa sáng đến mức đánh bật tượng đài Petr Cech lên ghế dự bị, thì đó chỉ có thể là Thibaut Courtois.

Được đảm bảo sự an toàn nhiều phần bởi một hàng phòng ngự vững chắc, nhưng có thể khẳng định rằng Courtois đang chính là một mảnh ghép để tăng thêm chất lượng cho bức tường vững chắc đang chặn ngang trước khung thành.

Thể hình hoàn hảo, Courtois có được sự điềm tĩnh đến khó tin ở một thủ môn trẻ, thể hiện trong các tình huống phán đoán điểm rơi hoàn hảo, những pha ra vào thông minh và gần như không mắc bất kỳ một sai lầm nào trong cách bảo vệ khung thành.

Điểm nhấn: Nếu có một con số để nói lên sự vượt trội về năng lực của Courtois so với các thủ môn khác giải Ngoại Hạng Anh nói riêng, thì đó sẽ là số lần anh bắt gọn bóng – tổng cộng 56 lần, nhiều hơn bất kỳ thủ môn nào bạn có thể nghĩ tới.

Hậu vệ: John Terry

terry

Ở tuổi 34, đội trưởng của Chelsea vẫn thật sự là một lá chắn hoàn hảo. Lối vào bóng thông minh nhưng cứng rắn cùng khả năng chỉ đạo đồng đội như một HLV phòng thủ trên sân đã tạo nên giá trị của anh – người thủ quân cần mẫn.

Từng mất chỗ vào tay những đồng đội trẻ trung nhanh nhẹn hơn dưới triều đại của Andre Villas-Boas do cách bố trí hàng thủ dâng cao, nhưng kể từ khi Jose Mourinho trở lại, hàng phòng thủ Chelsea lại được sắp đặt một cách cơ bản hơn, anh cũng không cần lo nghĩ về những màn bứt tốc về phía sau, và đâu lại vào đấy: Terry chính là trung vệ hay nhất của The Blues.

Sự ổn định của Chelsea lại càng thể hiện rõ hơn khi ở mùa giải này, đối tác Gary Cahill đang bắt đầu có những dấu hiệu bất ổn phong độ, và Kurt Zouma thường xuyên được thay thế. Bất chấp đó là ai, Terry vẫn đang thể hiện được một đẳng cấp đáng sợ.

Điểm nhấn: Cú đánh đầu tung lưới Stoke City ngày 23/12, bình luận viên Alan Smith của Anh nói: “Vì sao lại để Ryan Shawcross kèm Gary Cahill? Người chơi đầu tốt nhất lẽ ra phải kèm John Terry.”

Hậu vệ: Branislav Ivanovic

branislav-ivanovic-chelsea_3179582

Nếu tôi học cùng lớp hắn và cần một người để chuẩn bị đi đánh nhau thì nhất thiết cái tên phải rủ đi cùng sẽ là Branislav Ivanovic. Gã Serbia cứng như tảng đá này thường không nổi trội như những Vincent Kompany, Sergio Ramos hay Mats Hummels vì bản thân hắn chẳng có hào quang của một cầu thủ chơi bóng đẹp, nhưng đó lại chính là điều tôi cảm thấy thích thú.

Suy cho cùng, dù từng khẳng định chỉ thích đá trung vệ, nhưng rõ ràng hắn ta là một trong những hậu vệ biên hay nhất mà giải Ngoại Hạng từng thấy trong những năm qua. Nặng 91 kg nhưng chẳng hề chậm chạp, cao 1m85 nhưng lại là ngọn núi trong những pha bóng bổng, khi phòng thủ thì Raheem Sterling gọi là “kẻ đáng sợ nhất tôi từng đối đầu”, khi tấn công thì một người trên Wikipedia mô tả như “hậu vệ có kỹ năng dứt điểm cực tốt”. Rõ ràng Ivanovic là không thể chạm tới ở Chelsea nói riêng và ở giải Ngoại Hạng Anh nói chung.

Điểm nhấn: 7 cú tắc bóng thành công và 4 pha cắt ngang đường chuyền để nhận giải Cầu thủ xuất sắc nhất trận, trước Arsenal ngày 05/10.

Hậu vệ: Marcos Rojo

Marcos Rojo

“Vì sao lại là Rojo, còn nhiều người hơn mà?” – Có lẽ đó sẽ là câu hỏi của rất nhiều người.

Lý do rất đơn giản, trong một hàng phòng thủ rối loạn tại Manchester United nửa đầu mùa giải này, Rojo chính là cái tên duy nhất tạo ra được thứ niềm tin mà hầu như không cầu thủ nào khác có được. Màn trình diễn của anh hoàn toàn có thể đặt vào nhóm những cầu thủ dẫn đầu về khả năng phòng ngự.

Hậu vệ trái hay trung vệ thì Rojo vẫn chơi rất chắc chân, giàu năng lượng, máu lửa. Cần nhớ rằng anh vẫn chỉ mới đặt chân tới nước Anh và đang thi đấu dưới triều đại một HLV đậm chất quân phiệt: Louis Van Gaal.

Điểm nhấn: Pha tắc bóng quan trọng trước Diafra Sakho, phút 67 trận gặp West Ham ngày 27/9.

Tiền vệ: Nemanja Matic

nemanja matic

Đơn giản là số một. Câu nói của Jamie Carragher có thể tóm gọn là về hình ảnh của Matic: một “Makelélé mới”, nhưng thậm chí còn to lớn hơn, kỹ thuật hơn nữa.

Từng chơi cho đội trẻ của Chelsea ở vị trí tiền vệ tấn công nhưng không đủ ấn tượng và nhanh chóng bị thải loại theo một cách ít mong muốn: làm một phần trong lời thuyết phục Benfica “nhả” David Luiz. Ít ai ngờ rằng đây là một ngã rẽ định mệnh cho anh. Ở Bồ Đào Nha, HLV Jorge Jesus đã chỉ định Matic chơi tiền vệ phòng thủ, học tập từ Javi Garcia và quyết định này đã khởi đầu cho con đường trở thành một trong những mỏ neo xuất sắc nhất châu Âu hiện tại.

Điểm nhấn: Ngày 06/12, Chelsea thua Newcastle trong trận đấu duy nhất Matic vắng mặt (treo giò).

Tiền vệ: Cesc Fabregas

Cesc Fabregas

Này, đâu đó vẫn có những người gạt Cesc Fabregas khỏi đội hình tiêu biểu nửa mùa đầu, tôi cảm thấy thật là lạ. Fabregas chính là một trong những bản hợp đồng làm thay đổi diện mạo của Chelsea ở mùa giải này. Quay lại cùng kỳ mùa giải trước, đã có những thời điểm Chelsea bất bại trước các đội bóng lớn nhưng cứ gặp đội nhỏ tại Premier League là họ đánh rơi điểm. Thống kê cuối mùa cho thấy số điểm trung bình mỗi trận Chelsea dành được trước nhóm top 6 còn nhiều hơn số điểm trung bình mỗi trận gặp các đội còn lại.

Lý do rất đơn giản: trong những trận cầu đinh, họ hoàn toàn có thể lùi về sân nhà dựng xe buýt, chờ đối thủ đâm đầu vào (hoặc trượt chân) rồi lao lên “cắn trộm”. Khi gặp đối thủ nhỏ, họ không thể làm thế mà buộc phải dâng cao. Ở thời điểm ấy, họ thiếu một cầu thủ có khả năng cắt xẻ qua những lớp phòng ngự đối phương. Eden Hazard không thể rê qua tất cả.

Fabregas là một cầu thủ như thế. Không cần nói nhiều về số lần kiến tạo của anh nữa, mà chỉ cần ngắn gọn rằng với 13 lần “dọn cỗ”, anh đã cân bằng con số kiến tạo nhiều nhất mùa trước của Steven Gerrard chỉ sau nửa mùa. Oscar và Matic đều trở nên hay hơn khi cùng chơi với Cesc ở trung lộ. Đây là cái tên đầu tiên tôi nghĩ tới khi thực hiện đội hình này.

Điểm nhấn: Đường chuyền một chạm tinh tế giúp Andre Schurrle lập công ở trận đầu tiên của mùa giải (thắng Burnley 3-1).

Tiền vệ: Angel Di Maria

angel di maria

CĐV đội bán anh thì tiếc nuối, CĐV đội đón anh thì mừng rỡ. Angel Di Maria thực sự là một trong những cái tên xuất sắc nhất của cả năm dương lịch 2014, chứ không chỉ nửa đầu mùa giải Premier League hiện tại.

Gần 60 triệu bảng (gồm cả phụ phí) để chiêu mộ Di Maria rõ ràng không hề là một khoản tiền phí phạm. Manchester United lập tức có trong tay một cầu thủ đa năng, với đẳng cấp gần như vượt trội so với tất cả những cầu thủ tiền vệ còn lại trong tập thể. Di Maria đã không gặp may mắn khi dính những chấn thương vụn vặt thời gian qua, nhưng thật khó có thể phủ nhận những đóng góp của anh mỗi khi xuất hiện trên sân cỏ.

Điểm nhấn: 2.6 đường chuyền quyết định/trận và tổng cộng 6 lần kiến tạo – con số vượt trội những chân chuyền còn lại của United, dù chỉ chơi 12 trận.

Tiền vệ: Eden Hazard

eden hazard

Khác với Fabregas – cầu thủ giúp Chelsea giải quyết nhanh chóng những con mồi nhỏ – thì Eden Hazard lại là vũ khí tối thượng trong những trận cầu đinh. Khả năng rê dắt khéo léo với đôi bàn chân như dính liền với trái bóng buộc mọi đối thủ phải hít khói trước mỗi cái lắc mông của anh. Kể từ khi được Jose Mourinho đào tạo thêm kỹ năng hỗ trợ phòng ngự, Hazard đang trên đường trở thành một Franck Ribery mới, thậm chí có khả năng dứt điểm còn tốt hơn đàn anh người Pháp.

Với 4,7 lần qua người/trận, Hazard vẫn đang là cầu thủ rê dắt tốt nhất trong 5 giải VĐQG hàng đầu châu Âu, bỏ xa Lionel Messi, Cristiano Ronaldo, Arjen Robben hay Lucas Moura – những kẻ “máu mặt” về khả năng qua người.

Điểm nhấn: Pha đột phá xuyên qua 2 cầu thủ phòng ngự, buộc Laurent Koscielny ngáng chân chịu penalty trong trận Chelsea thắng Arsenal ngày 05/10.

Tiền vệ: Alexis Sanchez

alexis-sanchez-arsenal

(Người viết sẽ không có ý kiến phản bác nếu ai đó cho rằng nên coi Sanchez là tiền đạo)

Việc Luis Suarez cập bến Nou Camp mùa hè qua đã mở ra con đường rời Barcelona của Alexis Sanchez – một trong những cầu thủ nổi bật dưới bầu trời Brazil hè 2014. Liverpool trả 38 triệu, Arsenal trả 35 triệu, nhưng sau cùng vì một lý do nào đó (có nguồn cho rằng vợ anh muốn sống ở London, có nguồn cho rằng Arsenal trả lương cao hơn và thuyết phục tha thiết hơn), anh đã khoác lên mình chiếc áo đỏ của Pháo Thủ.

Với lối chơi đầy thể lực, Sanchez như một máy chạy máu lửa, một động cơ hừng hực mà Arsenal đã thiếu vắng từ nhiều năm qua. Đã xuất hiện những lời khẳng định rằng anh đang “gánh” cả tập thể Arsenal – có lẽ là không mấy ngạc nhiên. Nhìn anh thi đấu, fan Liverpool nào cũng chẹp miệng tiếc nuối, nặng hơn thì đêm về úp đầu vào gối khóc ròng.

Điểm nhấn: Góp công trực tiếp vào 16 bàn thắng (10 pha lập công, 6 pha kiến tạo) của Arsenal chỉ sau nửa mùa. Hòa nhập dần dần là gì cơ?

Tiền đạo: Diego Costa

Diego Costa

Demba Ba, Fernando Torres và Samuel Eto’o chật vật suốt cả mùa giải 2013-14 để ghi 19 bàn cho Chelsea, còn Diego Costa đi vào, đi ra với những chấn thương rồi ghi 13 bàn sau nửa mùa giải.

Mourinho đã chứng minh rằng ông là một người… đơn giản đến nhường nào khi mua Costa. Thiếu hỏa lực thì mua súng tốt, Costa liên tục nhả đạn với những tình huống tương đối đơn giản mà đầy hiệu quả. Chẳng cần gì nhiều hơn thế, và cũng chẳng có gì để nói nhiều về cái tên này.

Sau giai đoạn đầu đầy bùng nổ, Costa bắt đầu xuống phong độ phần nào, dù vẫn ghi bàn đều đặn. Đây vẫn sẽ là một vũ khí hoàn hảo cho Chelsea trong những mùa giải tới.

Điểm nhấn: Ngày 21/9, trên sân Etihad. Costa cầm bóng gần đường biên, Vincent Kompany vào bóng cực kỳ quyết liệt, bóng trôi ra ngoài đường biên. Costa đứng phắt dậy, quay lại và… bắt tay Kompany. Người ta thường nói rằng cao thủ hay tôn trọng nhau.

Tiền đạo: Sergio Aguero

sergio aguero

Trước thềm lễ ra mắt phiên bản năm 2015 của trò chơi Football Manager, một trong số những người đứng đầu của công ty phát triển trò chơi này đã có buổi trả lời câu hỏi trên Twitter. Anh đã khẳng định, một trong những phát hiện đáng tự hào nhất của Football Manager chính là Sergio Aguero.

Được Manuel Pellegrini đưa lên cao nhất trên hàng công, Aguero đã thể hiện một bản năng sát thủ tuyệt vời, xóa nhòa mọi chỉ trích hướng vào anh trong thời điểm World Cup 2014 diễn ra. Hat-trick vào lưới Bayern Munich chính là ngày thi đấu tuyệt vời nhất của El Kun, nhưng dù sao chúng ta cũng đang nói về anh ở giải Ngoại Hạng.

Mà khoan, nói gì nữa gì, một tiền đạo hoàn hảo.

Điểm nhấn: Chỉ mất hơn 20 giây để ghi bàn vào lưới Liverpool sau khi vào sân từ băng ghế dự bị, ngày 26/8.

Dự bị

David De Gea: Đã thể hiện một sự trưởng thành tuyệt vời để khẳng định vị trí vững chắc trong khung thành United. Cứu thua nhiều điểm số, là niềm hi vọng duy nhất trong một hàng thủ chưa bao giờ lành lặn.

Vincent Kompany: Đơn giản là không thể thay thế tại Manchester City. Chấn thương khiến anh không thể đóng góp hiệu quả, phần nào đó thường xuyên khiến tập thể chịu ảnh hưởng nặng nề.

Frank Lampard: Thi đấu chưa đầy 300 phút nhưng đã có tới 4 bàn thắng, Super Frankie vẫn cho thấy anh là một trong những cây săn bàn xuất sắc nhất giải Ngoại Hạng từng chứng kiến.

David Silva: Vẫn chấn thương nhiều, nhưng Silva ngày một trở nên đáng sợ hơn với khả năng xâm nhập các khoảng trống và xử lý một cách hoàn hảo. Hãy cho Silva 2 mét vuông và bạn sẽ đứng trước nguy cơ thủng lưới.

Gylfi Sigurdsson: Trở về Swansea City và thi đấu trong vai trò “số 10”, tiền vệ người Iceland như cá gặp nước. Chỉ thua Fabregas về số lần kiến tạo ở mùa giải này, dù thi đấu bên một hàng công kém chất lượng hơn nhiều.

Wayne Rooney: Ngoan ngoãn dưới thời Louis Van Gaal, cầu thủ với mức lương 300,000 bảng/tuàn tới nay vẫn chứng minh rằng vì sao anh xứng đáng với con số ấy. Thỉnh thoảng chơi không tốt trong những thời điểm nhất định, nhưng là một cái tên đáng tin cậy cho quãng đường lâu dài.

Diafra Sakho: Cái tên có ảnh hưởng rất lớn tới vị trí của West Ham United trên bảng xếp hạng, góp công lớn vào việc HLV Sam Alladyce quyết định áp dụng sơ đồ của thế kỷ 21 là 4-4-2 kim cương. Chưa được sử dụng đúng mức, hiện còn thi đấu ít vì phải nhường chỗ cho các ông sao. Hiệu suất ghi bàn nằm trong top 5 EPL.

EPL XI

Theo bạn, những cái tên phía trên có xứng đáng góp mặt trong đội hình tiêu biểu? Còn ai chưa được nhắc tới dù đã chơi hay? Tham gia bàn luận ở phía dưới bài viết nha~

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Lê
154 bài viết
“Cruyffian.”
Phát bóng lên ^