Tản mạn về Butragueno, Quini, Pahino, Diego Tristan, Telmo Zarra và Aragones

bởi Thuỵ Du ·

Emilio Butragueno là giám đốc của Real Madrid hiện thời. Vào giữa thập niên 80 của thế kỷ trước, bất cứ bà mẹ nào cũng muốn mẫu chàng trai như ông trở thành con rể của họ. Gương mặt sáng sủa, tóc vàng, phong thái lịch thiệp, ăn nói hoà nhã. Butragueno như một thiên thần. Ông lại còn biết đá bóng, và đá rất giỏi. Cùng với Hugo Sanchez, hai người họ làm nên bộ đôi tấn công nức tiếng trong nhiều mùa giải tại Real Madrid. Sanchez luôn ao ước rằng thế hệ Los Blancos ngày đó sẽ được đặt theo tên ông. Nhưng lịch sử chọn người đồng đội của Sanchez. Thiên thần biết đá bóng.

Sanchis, Martin Vazquez, Michel, Pardeza và Butragueno: 5 con người trẻ tuổi phất cao ngọn cờ La Fabrica vượt vũ môn lên đội một. Ngày 14/11/1983, Julio Cesar Iglesias viết 90 dòng trên trang báo El Pais giới thiệu về một lứa cầu thủ mới, với phong cách lạ, đang hiện hình tại Real Madrid. “La Quinta de ‘El Buitre’”, là cách Iglesias miêu tả về nhóm ngũ quái đó, cũng là tên nháp của bài báo. Các biên tập viên lắc đầu với dòng tiêu đề, thật quá lố khi đề cao một đám trẻ, họ bảo vậy. Iglesias chỉnh lại, tên chính trở thành “Amancio y la quinta de ‘El Buitre’”.  Tên của HLV Amancio được thêm vào. Nhưng người có công giúp 5 con người trẻ ấy sải rộng đôi cánh, là Di Stefano. Còn “El Buitre” chính là biệt danh của Butragueno.

elbuitri

Bài báo của Julio Cesar Iglesias.

Thời kỳ này, lịch sử Tây Ban Nha trải qua một cuộc “La Movida Madrilena”, trào lưu phản văn hoá cũ, xuất phát từ Madrid trong những năm 80. Sau cái chết của Franco, một xã hội mới nổi lên, trên con đường tiến đến dân chủ. Với đại chúng, “Là Movida” là một cuộc cách mạng của âm nhạc, văn học, điện ảnh và nghệ thuật. Nhưng với lịch sử Real Madrid, đó còn là cuộc cách mạng của bóng đá.

Là nhánh th thao trong thi kỳ quá đ lên nn dân chủ.

Jorge Valdano, một tên tuổi khác của Real Madrid, đã miêu tả về thế hệ mới “La Quinta del Buitre”.

“La Movida đã tn ti, và La Quinta cũng như thế.” Tên tuổi Butragueno làm nên cả một thế hệ Real Madrid kiêu hùng. Một thế hệ định hình cả thời đại và được kiến tạo bởi thời đại.

Enrique Castro Gonzalez ‘Quini’ là chân sút vĩ đại nhất trong lịch sử Sporting Gijon. Đầu quân cho Barça ở tuổi 31, những người từng hoài nghi rằng ông đã ở bên kia sườn dốc sự nghiệp, lại chính là những người được hưởng niềm vui nhiều nhất mà Quini mang lại. Trong 4 năm khoác áo đội chủ sân Camp Nou, Quini giành thêm 2 danh hiệu Pichichi, nâng bộ sưu tập này lên thành 5 danh hiệu (chưa tính đến 2 danh hiệu tương tự, dù ở giải hạng hai).

quini

Bài báo về vụ bắt cóc Quini.

Nhưng Quini không chỉ được nhớ đến như là một trong những kẻ dội bom ghê gớm nhất lịch sử bóng đá Tây Ban Nha. Tháng 3/1981, một chiếc xe tải van mang biển số trộm M9955AX, dừng ngay cạnh Quini tại một trạm xăng. Hai người đàn ông ra khỏi xe, bất ngờ chĩa khẩu súng Colt 45 cũ về phía Quini: “Cm nói tiếng nào, lên xe!” Quini bị bắt cóc gần 1 tháng, trước khi được giải cứu bởi cảnh sát. Những tên bắt cóc ông từng đòi tiền chuộc 100 triệu pesetas từ Barça, nhận án tù 5 năm và phải bồi thường 5 triệu pesetas. Quini mắc hội chứng Stockholm – yêu kẻ bắt cóc. Còn Barça thì mất chức vô địch Liga vào tay Real Sociedad.

Manuel Fernandez ‘Pahino’ là tay săn bàn trứ danh trong lịch sử La Liga giữa thế kỷ 20. Ông từng ghi hơn trăm bàn trong màu áo Celta de Vigo, và hơn trăm bàn trong màu áo Real Madrid. Pahino thích đọc sách của Tolstoy và Dostoevsky, nhưng chúng là sách cấm vào thời của ông. Để thoả mãn sự ham thích, ông phải tuồn sách bí mật từ Catalunya. Là người Tây Ban Nha, nhưng Pahino khoác áo đội tuyển quốc gia rất ít. Ông lý giải rằng vì mình “quá ư là cánh tả”.

Diego Tristan, chân sút khủng khiếp của bóng đá Tây Ban Nha và châu Âu những năm 2000. Diego Tristan, “thằn lằn trơn tuột” của kỷ nguyên vàng Super Depor. Và Diego Tristan, người góp công trong chiến thắng 2-1 cho Deportivo trước Galacticos của Real Madrid. Trận chung kết Copa del Rey năm ấy được tổ chức ngay tại Santiago Bernabeu, nhân kỷ niệm 100 năm ngày thành lập Los Blancos. Mọi thứ đã sẵn sàng cho một bữa “đại tiệc màu trắng”. Nhưng những người tổ chức đã giúp trận đấu trở thành cung đàn cho mùa giải lịch sử của Deportivo. Lịch sử gọi ngày 06/5/2002 đó là “Centenariazo”. Như cách nó từng gọi trận chung kết World Cup 1950 giữa Brazil và Uruguay tại Maracana, bằng “Maracanazo”.

Trước đó 2 năm, Lorenzo Sanz đã đạt được mọi thoả thuận với Mallorca để có Tristan. Sanz ngã ngựa trong chiến dịch tranh cử, Florentino Perez lên thay và mang Luis Figo về Bernabeu. Perez không giữ nguyên thoả thuận giữa Sanz và Tristan, thương vụ đổ vỡ. Đằng sau đó, là một câu chuyện khác. Perez không thích một Tristan bên ngoài sân cỏ, mà như báo chí viết, là một kẻ hư đốn. Tristan đáp lại:

Thế ông mun cái đéo gì, mt cu th hay mt thy tu?

Mọi người biết về Telmo Zarra, nhờ Messi. Và cũng qua đó, La Liga được quảng bá hơn nữa. Cho dù Alfredo Relano của tờ AS từng trách Messi rằng, đáng lẽ ra anh nên nói gì đó trước các phóng viên, trong ngày phá vỡ kỷ lục bàn thắng tại La Liga của huyền thoại Athletic Bilbao.

Năm 1951, tại Stockholm diễn ra trận giao hữu giữa Tây Ban Nha và Thụy Điển. Loa phóng thanh trên sân vận động vang lên:

Hãy cùng chào đón người có cái đu cht th nhì châu Âu, sau Winston Churchill.

telmo

Ai cũng hiểu nhân vật đó là ai, Telmo Zarraonandia Montoya, nổi tiếng bởi những bàn thắng được ghi bằng gót chân, và nhất là bằng đầu. Có giai thoại kể rằng, trong một trận đấu nọ, Zarra đánh đầu, mạnh đến nỗi quả bóng bật cột dội lại đến tận giữa sân. “Xong đu tôi b chy máu,” ông nhớ lại.

C HLV Luis Aragones, “nhà hiền triết Hortaleza”, người gắn với lịch sử Barça bởi kỳ án Hesperia Mutiny. Cuộc nổi loạn chuốc lấy cay đắng và sự phẫn nộ từ các Culer, Aragones bị trảm, Johan Cruyff lên thay, lịch sử Barça sang trang. Nhưng Aragones là người đã thay đổi hoàn toàn bóng đá Tây Ban Nha, ông là một con người vô cùng lập dị, đầy hài hước.

Khi còn dẫn dắt Atletico Madrid, có một hình ảnh về Aragones đã đi vào huyền thoại. Chỉ vì cho rằng đống dây nhợ camera nằm gần băng ghế chỉ đạo, Aragones ngay lập tức rút kềm cắt hết. Dẫu vậy, vũ khí siêu hạng của ông là… cái miệng. Người Tây Ban Nha nói, Aragones có thể thổi tắt hết tất cả đèn cầy trên bất kỳ chiếc bánh ga-tô nào. Cứ nhìn cái cách ông sấn tới các học trò, quát vào mặt họ điên cuồng là hiểu. Mưa trên phố Huế!

aragones

Giai thoại về cái miệng của Aragones còn nhiều. Trong một lần la hét chỉ đạo các học trò ngoài đường biên, ông thổi bay luôn chiếc răng giả của mình ra ngoài. Một học trò bị đau và cằn nhằn trên sân, Aragones chửi:

Thôi đi, cu không có b cái m gì hết!

Sau trận, kết quả chụp X-quang cho thấy cầu thủ này bị vỡ xương hàm. Nhưng cũng nhờ cái miệng ấy, quả bóng tròn La Furia Roja đã lăn khác đi, lăn vào lịch sử. Puyol nhớ lại:

Chính Aragones là người đã nói vi chúng tôi hãy tin mi th đu có th. Ông là người đu tiên thuyết phc chúng tôi, rng khi mt đi bóng vi li chơi rõ ràng và phong cách nht quán, vn s chiến thng.

Học trò cưng của Aragones, Xavi từng viết hồi tháng 02 năm nay:

T ‘bóng đá’ trong quyn t đin nên có mt bc nh ca Luis bên cnh. Luis là mt người đàn ông bóng đá vĩ đi, là hin thân ca bóng đá.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Thuỵ Du
9 bài viết
“Ens hi deixarem la pell”
Phát bóng lên ^