Đại diện cầu thủ – Phần 1: Người đại diện không chỉ là kẻ trục lợi

bởi Thành Đỗ ·

Với tư cách là một Cổ động viên, hẳn bạn chẳng ưa, hoặc chẳng quan tâm lắm đến bộ phận gọi là đại diện cho cầu thủ,  hay như dân gian ta vẫn gọi là “Cò”.

Nếu là một người hay theo dõi bóng đá, chúng ta thường thấy tên của các tay đại diện cầu thủ xuất hiện ở đâu? Đó là các vụ chuyển nhượng đình đám, tên của những gã như Mino Raiola hay Jorge Mendes luôn được nhắc đến trong quá trình đàm phán hợp đồng giữa cầu thủ và CLB, luôn đòi những khoản tiền hoa hồng cao ngất ngưởng cho bản thân cộng thêm những yêu sách trên trời về lương thưởng của gã cầu thủ mà CLB yêu quý của họ định mua. Tóm lại, trong mắt các CĐV, các tay môi giới và đại diện là điển hình của những kẻ tham lam vô lối chỉ chú ý đến tiền.

Với những vị chủ tịch hay Giám đốc Thể thao, thậm chí những tay đại diện còn đáng ghét hơn thế. Hãy thử chơi Football Manager và bạn sẽ thấy ngay một cầu thủ không có đại diện và có đại diện khác nhau thế nào: tiền lương bạn phải trả cho các cầu thủ cao hơn, mất thêm một khoản tiền cho đám “Cò” đó mỗi khi mua cầu thủ dù cầu thủ đó đang thất nghiệp, đặc biệt nếu tên bạn xuất hiện trong blacklist (danh sách đen) của hắn thì… cứ đợi đấy, hắn sẽ bắt bạn ký một mức lương to đùng rồi sau đó bạn sẽ thấy cầu thủ đó sang CLB khác. Vậy chẳng có lý do gì những nhà quản lý thể thao phải ưa thích đám đại diện này nốt.

Jorge Mendes - đại diện cho Cristiano Ronaldo, Jose Mourinho và một loạt danh thủ khác

Jorge Mendes – đại diện cho Cristiano Ronaldo, Jose Mourinho và một loạt các danh thủ khác

Tóm lại có thể bạn thấy đại diện cầu thủ là một nghề hút máu, một lũ ký sinh trùng ăn tàn phá hại các CLB, làm giàu một cách vô lối và nhàn nhã với khoản hoa hồng cho mỗi vụ chuyển nhượng có thể lên đến cả triệu USD?

Ồ không, bạn nhầm, vì chẳng có thứ gì ngon ăn như vậy đâu. Đại diện cầu thủ thực tế là một công việc cực kỳ vất vả, đau đầu và đầy rẫy những khó khăn bởi sức ép từ tất cả mọi phía, và trên hết, họ đóng vai trò rất quan trọng trong thế giới bóng đá hiện đại.

Vậy đám đại diện sinh ra để làm gì vậy?

Điều đầu tiên: Đại diện cầu thủ sinh ra là để chăm lo cho lợi ích của các cầu thủ, từ vấn đề tài chính cho đến đời tư.

Jose Veiga (trái) là đạo diễn cho phi vụ đầy tai tiếng của Luis Figo từ Barcelona sang Real Madrid

Jose Veiga (trái) là đạo diễn cho phi vụ đầy tai tiếng Luis Figo từ Barcelona sang Real Madrid

Bạn hãy hiểu công việc của một người đại diện đơn giản là… làm tất cả những vấn đề ngoài chuyên môn, từ thương lượng lương thưởng, định hướng dư luận, thu hút tài trợ, giải quyết các rắc rối từ đời tư đến xã hội, lên kế hoạch chi tiêu… Tóm lại là tất tần tật mọi thứ xung quanh để đảm bảo cầu thủ mà anh ta đại diện có thể chỉ cần tập trung vào chơi bóng mà vẫn được hưởng lợi ích cao nhất, thậm chí phơi mặt ra hứng búa rìu dư luận thay cho khách hàng và dìm những thông tin bất lợi mỗi khi tay khách hàng đó dính vào rắc rối pháp luật nào đó như tự tay phóng hỏa nhà mình, đi xe quá tốc độ hay gian lận thuế thu nhập cá nhân.

Về cơ bản, chúng tôi chịu trách nhiệm đề ra kế hoạch dài hạn cho các cầu thủ. Chẳng có một cầu thủ 21 tuổi nào có khả năng đặt ra kế hoạch cho cuộc đời mình, vì thế công việc của chúng tôi là đảm bảo sự nghiệp của các cậu nhóc đó đi đúng hướng, để khi cầu thủ đó kết thúc sự nghiệp của mình, cậu ta có thể nhìn lại và tự hào về những gì mình đã làm được.

– Clifford Bloxham – phó Chủ tịch của Octagon, công ty nắm quyền đại diện cho Gareth Southgate, Frank Lampard, Daniel Sturridge và rất nhiều các cầu thủ ở EPL khác

Điều thứ hai: Cầu nối giữa cầu thủ và giới chủ trong thế giới bóng đá

Rachel Anderson - Phụ nữ duy nhất được FIFA cấp phép hành nghề Đại diện cầu thủ, hiện đang làm việc với rất nhiều CLB ở Premier League

Rachel Anderson – Phụ nữ duy nhất được FIFA cấp phép hành nghề Đại diện cầu thủ, hiện đang làm việc với rất nhiều CLB ở Premier League

Nghề đại diện cầu thủ, trên thực tế không hề đơn giản như chúng ta vẫn hình dung. Để có thể tồn tại trong guồng quay của quả bóng, một người đại diện không chỉ là một chuyên gia thương lượng, mà còn phải là một nhà tư vấn tài chính, một nhà quản lý hình ảnh, một tay marketing tài năng với khả năng khua môi múa mép và lôi kéo tài trợ, một tay chơi và thậm chí là một bảo mẫu khi cần thiết.

Tôi tin rằng đại diện cầu thủ đang đóng vai trò ngày càng quan trọng trong cuộc chơi. Với các cầu thủ, sẽ thật khó cho họ trong việc đàm phán các điều khoản liên quan đến bản thân – điều đó giống như họ đang phải cân nhắc với chính số phận của mình vậy. Ngoài ra, các nhà quản lý và bản thân các cầu thủ luôn cảm thấy thoải mái hơn khi làm việc cùng với đại diện của mình. Vấn đề chỉ xảy ra khi người đại diện lại đặt lợi ích của bản thân lên trước lợi ích của khách hàng, bản thân tôi đã từng phải nghe rất nhiều lời than phiền từ giới cầu thủ khi người đại diện của họ từ chối các bản hợp đồng chỉ vì họ cho rằng khoản phí hoa hồng không đủ thỏa mãn.

– Rachel Anderson – Phụ nữ duy nhất được FIFA cấp phép hành nghề Đại diện cầu thủ

Người ta nói, muốn thành công trong bất cứ lĩnh vực nào thì bạn phải có tâm, tôi tin rằng những kẻ được mệnh danh là “Siêu cò” như Jorge Mendes hay Mino Raiola thật sự là những người đại diện có tâm và luôn làm hết sức mình để đem tới lợi ích tốt nhất cho thân chủ, chẳng thế mà với Zlatan Ibrahimovic thì Mino luôn là bạn thân đáng tin tưởng nhất. Và với những gì mà một người đại diện làm cho thân chủ của mình thì tôi nghĩ rằng việc đòi một khoản thu nhập nào đó âu cũng là đương nhiên thôi.

Tôi xin trích dẫn một mẩu chuyện nhỏ trong phong cách làm việc của “Siêu cò” này:

Hắn thậm chí nói với tất cả những ông chủ trong giới bóng banh rằng: “Tôi là Mino và tôi chống lại Moggi”, và một khi Moggi còn có nhiều kẻ thù thì lời nói đó còn có tác dụng. Vấn đề là không sớm thì muộn, Mino cũng sẽ phải làm việc với Moggi. Năm 2001 khi Juventus ngỏ ý muốn mua Nedved, ngôi sao lớn nhất trong danh sách khách hàng của hắn, Mino một mặt vẫn tỏ ra mình ngả theo Real Madrid, mặt khác lại cùng Nedved gặp gỡ Moggi ở Torino. Moggi giở chiêu, thông báo cho giới phóng viên, nhiếp ảnh và CĐV tới, tổ chức một buổi gặp mặt hoành tráng để ra vẻ như cuộc thương lượng đã bắt đầu và cả Nedved lẫn Mino sẽ không thể thoát khỏi tay ông ta.

Nhưng thực tế là, chuyện đó không hề khiến Mino bận tâm vì hắn ta luôn muốn Nedved tới Juventus, cú đòn hắn tung ra sẽ tạo ra lợi thế không nhỏ trong việc thương lượng khoản lương thưởng cho Nedved, nhưng trước hết, hắn phải gây được ấn tượng với Moggi đã. Ông già đó có vẻ rất bực, nhưng cả hai đều là kẻ hiểu chuyện, vì vậy họ nhanh chóng làm lành và chẳng mấy hôm sau câu giới thiệu đó sẽ chuyển thành: “Tôi là Mino và tôi ủng hộ Moggi”, đại khái là thế.

– Trích “Tôi là Zlatan”

Mino và Ibra là đôi bạn thân

Mino và Ibra là đôi bạn thân

Ở phần thứ hai, tôi sẽ nói thêm về những nhiệm vụ cơ bản của một người đại diện, có thể nó chỉ phản ánh một góc rất nhỏ, nhưng cũng hy vọng giúp các bạn hiểu hơn về tầm quan trọng của “Cò” trong một nền bóng đá chuyên nghiệp…

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^