Từ ngày rời Bernabeu, Mourinho đã mất gì?

bởi Dũng Phan ·

01/06/2013, “Người đặc biệt” lặng lẽ rời khỏi Bernabeu. Bỏ lại sau lưng những tranh cãi, những bức bối, những nóng giận, những chiến thắng trái với truyền thống Real Madrid vốn không đủ khỏa lấp cho một giấc mộng Decima chưa bao giờ trọn vẹn. Lần đầu tiên kể từ hơn một thập kỷ ra mắt trước toàn thế giới túc cầu giáo, Jose Mourinho vĩ đại phải rời khỏi một đội bóng trong tư thế cúi đầu.

Jose Mourinho handcuff

Đội bóng Hoàng Gia ấy và Mourinho chưa bao giờ muốn nhớ về nhau. Chủ tịch Florentino Perez đã đẩy đi gần hết những người do Mourinho đem về, dù người đó là những trụ cột tưởng không thể thay thế như Mesut Oezil hay Angel Di Maria. Và ngược lại, Mourinho cũng luôn hằn học khi nhắc về Real Madrid. Mối tình này đã là gượng ép ngay từ khi mới bắt đầu. Và khi đổ vỡ, việc không muốn nhìn mặt nhau là để tránh nhớ về những dư âm đau buồn, khó chịu. Nhưng có lẽ ngày 01/06/2013 ấy khi rời đi, Mourinho đã tổn thương quá nhiều, và giờ ngày hôm nay của ông chỉ còn 80% nguyên khí của thời đỉnh cao hô mưa gọi gió.

Ngay từ khi xuất hiện, Mourinho đã thể hiện phong cách của mình bằng 11 chữ “Triết lý bóng đá thực dụng, chiến thắng bằng mọi giá”. Từ nước Anh sang nước Ý, và sau đó kể cả cầm quân một đội quân nổi tiếng về lối đá tấn công quyến rũ như Real Madrid, Jose vẫn đem đến sự phòng ngự chắc chắn trước khi tiến hành tấn công hàng thủ đối phương.

Ngày 30/11/2010, ngày đỉnh cao của tiqui-taca. Mourinho bất lực nhìn đội quân của mình bị Barcelona vùi dập với tỉ số 5-0, tất cả những gì mà các cầu thủ áo trắng làm ở trên sân là sự lạc lối. Triết lý mà người đặc biệt khởi xướng cho các đội bóng của mình “Muốn thắng, đầu tiên phải không được thủng lưới” đã phải lĩnh trọn một cái tát đau đớn. Ông – một bậc thầy thực dụng nhìn thủ môn của mình vào lưới nhặt bóng 5 lần, đó là một điều gì đó như là sỉ nhục.

Jose Mourinho kneels

Real Madrid đã giết sự tự tin của Mourinho lần thứ nhất.

Tháng 03/2010, một ngày trước trận lượt về gặp Chelsea.  Mou khi ấy là Huấn luyện viên của Inter Milan đã lạnh lùng tuyên bố “Tôi chưa bao giờ thua ở Stamford Bridge”. Lời tuyên bố ấy được chứng thực bằng thắng lợi 1-0 với bàn thắng duy nhất của Samuel Eto’o. Inter loại Chelsea ở vòng 1/16 và thẳng tiến đến chức vô địch. Câu nói hôm ấy không chỉ là một điểm tựa tinh thần cho đội bóng ông dẫn dắt, mà còn là một sự xác nhận lớn lao về “Mr Special One”, về đặc trưng cơ bản của người đàn ông này: chưa bao giờ biết thua sân nhà.

Một năm sau ngày hôm đó, trên Bernabeu, Real Madrid bại trận với tỉ số 0-1 trước Sporting Gijon. Trận thua ấy được lịch sử bóng đá nhớ mãi. Vì đó là khoảnh khắc mà Jose Mourinho lần đầu thua trận sân nhà sau 9 năm trong khuôn khổ các giải vô địch quốc gia.

Hãy nhớ ngày 03/04/2011 ấy, trước một Gijon nhỏ bé, Real Madrid đã giết sự tự tin của Mourinho lần thứ hai.

“Sân nhà – Mourinho”, cụm từ tưởng như bất khả xâm phạm đó đã chính thức đổ sụp ngày hôm đó.

Đội bóng của tôi thường hoàn hảo vào năm thứ hai.

Tháng 06/2010, khi tiếp quản vị trí Huấn luyện viên trưởng của Real Madrid, Mourinho đã nói câu ấy. Điều ấy được chứng minh khi ở Chelsea, và đặc biệt ở Inter Milan. Vào mùa thứ hai của mình tại Inter, ông đem về cho đội bóng cú ăn ba lịch sử, và những giọt nước mắt hạnh phúc đã lăn trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn của người chủ tịch vĩ đại Massimo Moratti. Những Madridista lạc quan nhất đã nghĩ tới khoảnh khắc hạnh phúc ấy của mùa giải 2011-2012. Nhưng Mourinho chỉ làm được một nửa. Ông đã đưa về cho Real Madrid chiếc La Liga thứ 32 với phong độ hoàn hảo, 121 bàn thắng và 100 điểm, lật đổ Barca trên Camp Nou bằng tiếng “Calm Down” của Cristiano Ronaldo.

mourinho, ronaldo

Nhưng sự thực dụng đã hại chết ông ở trận bán kết với Bayern Munich, để rồi khoảnh khắc ông quỳ gối trên sân đã lột tả hết tất cả cái chất con người nhất của một Mourinho ngạo mạn. Lời tuyên bố ngạo nghễ mất đi, chỉ còn một Mourinho khấn cầu phép màu nào đó cho đội bóng của họ vượt qua loạt đấu súng. Real Madrid thất bại kéo theo nhát dao thứ ba đâm vào trái tim Mourinho. Bởi thất bại ngày ấy ông hiểu rõ, cũng như rất nhiều những người theo dõi ông hiểu rõ: nếu không vượt qua lằn ranh đó, sẽ chẳng có lần nào cho Mourinho tạo nên lịch sử ở Madrid.

Linh tính ngày hôm đó thành sự thật, mùa giải 2012-2013 chỉ toàn là những tranh cãi ầm ĩ trong nội bộ “Los Blancos”, Real Madrid trắng tay toàn bộ, còn Mourinho ra đi trong bẽ bàng.

Tại Bernabeu, ông không có gì ngoài một mái đầu xanh hóa bạc.

Ông sang Chelsea, ông gọi mình là “Kẻ hạnh phúc”, không còn “Người đặc biệt” nữa. Nhưng đó đâu phải là Mourinho nữa. Mourinho là đến như một cơn gió, tạo ảnh hưởng như một cơn lốc xoáy, ngạo nghễ thách thức tất cả như Đông Tà Hoàng Dược Sư vỗ ngực với cả thiên hạ chỉ nói luân thường đạo lý.  Không phải là sự hiền lành lạ lùng. Bởi nó gián tiếp đẩy đi cái bản sắc huấn luyện đặc dị của ông. Và rạn vỡ cứ hiện ra từ từ.

19/09/2013. Chelsea 1-2 Basel. Lần đầu tiên trong sự nghiệp, Jose Mourinho đã biết thua ở trận ra quân Champions League. Stamford Bridge, nơi vinh danh ông với 64 trận liên tiếp  bất bại đã bị kéo sập chỉ sau năm trận đấu của lần trở về.

Nhưng thất bại ấy không phải là thất bại đầu tiên, vẫn là sân nhà, vẫn là trong khuôn khổ vô địch quốc gia. 20/04/2014. Chelsea 1-2 Sunderland. Thất bại khiến Chelsea bị Liverpool bỏ xa tới 5 điểm trong khi mùa giải chỉ còn lại 3 vòng. Qua đó, khiến họ mất đi cơ hội vô địch, dù đã đứng đấu bảng chỉ cách đấy một tháng. Và trận thua ấy, diễn ra ngay trên Stamford Bridge. Điểm tựa sân nhà không còn cứu ông nữa. Đã có lúc ông đưa Chelsea lên đứng đầu bảng, vậy mà ông không giữ được vị trí ấy.  Mourinho đã không còn là chính mình.

Simeone, Mourinho

01/05/2014. Chelsea 1-3 Atletico Madrid. Jose gặp một bản sao được tiến hóa của mình: Diego Simeone. Và vị Huấn luyện viên trẻ măng với phong cách máu lửa, thực dụng, tàn bạo nhưng được nâng cấp hơn một bậc đã chiến thắng một Mourinho đang bị nhiều thương tổn.

“Mr. Special One” mà trắng tay 2 năm liên tiếp là điều không thể chấp nhận.

Ông phục thù năm tiếp theo với các bản hợp đồng Cesc Fabergas, Nemanja Matic và Diego Costa. Chelsea chiến thắng giòn giã, lên ngôi số một. Nhưng giữa dòng chảy của vinh quang ấy, người ta vẫn nhìn ra được những điều không phải là Mourinho. Đội bóng này hòa quá nhiều, bị gỡ vào phút chót không chỉ một trận, hai trận. Và còn nữa là tính tổ chức. Gary Neville từng nhận xét một câu rất đắt mà ít ai nhìn ra được.

Tôi thấy Fabregas mới là điểm yếu của Chelsea, anh ta di chuyển và bỏ khoảng trống quá nhiều. Nhưng Chelsea có Matic dọn dẹp giúp. Nếu Mourinho mất Matic, đội bóng này sẽ phải trả giá.

Khả năng bảo vệ thành quả của ông đã mất đi đâu rồi Mourinho? Khi sự bạc nhược hiện ra, còn ai nhớ 8 năm trước, 10 người của ông phút 89 gỡ hòa 1-1 trước Arsenal của Henry? Tính tổ chức tầng tầng lớp lớp của ông bỏ ông đi đâu? Mà giờ nếu như Costa, Fabergas, Matic hắt hơi sổ mũi là mọi thứ đảo lộn?

jose mourinho

5 bàn thua của Tottenham là một cái gì đó phải đến cho một Jose Mourinho đã không còn là chính mình, cho một Chelsea tưởng chừng mạnh mẽ mà hóa ra rất nhiều lỗ hổng bên dưới bộ giáp sắt tưởng cứng rắn.

Hãy đừng coi đó là ác mộng, Jose. Hãy coi đó là một cái tát để ông tỉnh táo lại. “Mr. Special One” ông đã mất đi điều gì? Ông đã mất đi một nửa bản sắc của mình. Và giờ ông phải đi tìm lại nó, tìm lại vinh quang ngày cũ không được để vuột mất lần thứ ba.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^