Fernando Torres quay về Atletico Madrid: Nơi tình yêu bắt đầu

bởi Vũ Anh Tuấn ·

Với mái tóc được nhuộm vàng trở lại sau nhiều năm, anh bước ra sân để chào khán giả. Với 45 nghìn con người đang ngồi chật kín trong sân vào ngày mà đội bóng của họ không thi đấu! Bạn có tin được không? Đúng vậy, có đến 45000 cổ động viên Atletico đã chờ đợi cái khoảnh khắc ấy hơn 7 năm qua. Giờ thì họ đã được toại nguyện khi đứa con lưu lạc cuối cùng đã trở về nhà.

Toress

Hôm qua là một ngày chủ nhật mà thủ đô Madrid đón nhận cái nắng chói chang. Khác với sự lạnh giá so với phần còn lại của Châu Âu, cái ấm áp giữa mùa đông của bán đảo Iberia mang đến sự độc đáo thú vị. Thứ 7 vừa rồi Atletico có trận đấu khai xuân khá thành công khi dễ dàng hạ gục Levante 3-1 ở Vicente Calderon, bạn chẳng cần chú ý nhiều về chiến thắng này của đội chủ nhà khi đơn giản sự chênh lệch giữa hai bên là quá rõ. Nhưng chỉ một ngày sau đó, gần hết số khán giả ngày hôm đó phải quay lại Vicente Calderon một lần nữa để nhìn thấy giây phút mà đến hơn 7 năm qua họ vẫn khắc khoải chờ đợi, đó là nhìn thấy Fernando Torres khoác lên mình trở lại màu áo đỏ trắng nổi tiếng của CLB.

Như các bạn đã biết, cuối cùng cậu ấy đã trở lại. Kể từ ngày 4.7.2007, tất cả những ai yêu mến Atletico đều đã chờ đợi ngày hôm nay. Ngày mà chúng tôi chào đón trở lại cầu thủ vốn là đại diện hoàn hảo cho mọi giá trị của Atletico.

Chủ tịch Enrique Cerezo mở đầu bài phát biểu một cách chậm rãi như vậy trong buổi họp báo. Đúng vậy, Fernando Torres chính là hình ảnh, là biểu tượng của đội bóng này. Sinh ra ở Madrid, trong một gia đình vốn “cuồng tín” Roijblancos, bắt đầu gia nhập đội bóng năm 9 tuổi, và chỉ mất 10 năm trở thành thủ quân của đội ở tuổi 19.

Đó là một Torres trẻ trung, tài năng và đầy khát khao nhưng một cánh én lẻ loi như vậy đã không thể mang đến mùa xuân cho Atletico trong những năm tháng đầy tăm tối. Họ chia tay nhau trong nước mắt khi anh cần một đội bóng mạnh thực sự để trưởng thành, để có những danh hiệu, thứ mà Atletico 7 năm về trước chắc chắn không thể mang lại. Giờ thì anh quay lại để tìm kiếm sự cứu rỗi.

Cách đây vài hôm, một đoạn video clip về buổi tập đầu tiên của El Nino với Atletico gây chú ý, khi tiền đạo này có đến 4 pha đánh đầu ra ngoài trong màn tập dứt điểm với “gôn tôm”. Đó chính là hình ảnh của Torres trong những năm tháng ảm đạm đã qua. Thay vì hình ảnh một sát thủ trong ngày tiễn anh ra đi, giờ Atletico đang đón về một cậu học sinh rụt rè và đầy nhút nhát.

Torres đã không còn là chính anh ngày như ngày xưa nữa. Tôi hiểu, bạn hiểu và dĩ nhiên là cả đội bóng thành Madrid từ chủ tịch Enrique Cerezo, HLV Diego Simeone và các cổ động viên cũng vậy. Nhưng tình yêu thì sao có thể nói thành lời. Atletico chấp nhận chơi 1 canh bạc mà họ nắm phần thiệt chỉ để nhìn thấy biểu tượng của mình trở về.

Cậu ấy không đến đây để trở thành đấng cứu thế.

El Cholo đã làm điều đầu tiên và rất cần thiết đó là phải giúp Torres hóa giải được chiếc vòng kim cô đã kìm hãm anh bao năm qua. Đó là vị trí của một siêu sao, một kẻ cứu rỗi cả đội bóng từ Chelsea cho đến Milan, Abramovic hay Berlusconi đều là những người yêu cái quá khứ của anh đến phát điên, và chính cái kỳ vọng quá lớn ấy đã giết chết bản năng của tiền đạo này.

Làm ơn hãy trả lại cho anh sự thanh thản với bóng đá, đó là điều mà Simeone đang làm. Torres sẽ bắt đầu mọi thứ từ còn số 0, không kỳ vọng, không áp lực. Giờ sẽ là một El Nino bình dân nhất trong nhiều năm qua với số áo 19 xa lạ, một tiền đạo sẽ làm quen với cảnh xếp sau Mario Mandzukic, Antoine Griezmann, hay Raul Jimenez. Nhưng đấy cũng là động lực để anh tiến lên. Torres không cần chứng minh gì cả, anh hãy là chính mình El nino ạ!

toress atleti

Tôi đã từng chứng kiến nhiều cuộc tái hợp trong những năm qua từ Shevchenko, Drogba, Henry cho đến Kaka nhưng khó có thể so sánh chúng với trường hợp lần này của Fernando Torres. Vì nó giống như sự đoàn viên của một gia đình, khi cậu bé lưu lạc năm nào đã trở về với vòng tay của những người thân.

Atletico yêu Torres cuồng si và anh cũng vậy. Họ hô tên anh trong ngày ra mắt Mandzukic, luôn có tấm băng rôn mang tên anh trong mỗi trận đấu ở sân nhà. Chúng ta không kỳ vọng vào việc nhìn thấy Torres của ngày xưa nữa mà hãy cứ vui mừng cho anh, cho Atletico, khi sự xô đẩy của dòng đời đã giúp họ lại tìm thấy nhau.

Bình yên nhé, El Nino!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vũ Anh Tuấn
11 bài viết
“Bình luận viên bóng đá của SCTV 15.”
Phát bóng lên ^