Đại diện cầu thủ – Phần 3: Nghìn lẻ một (cách đi) đêm

bởi Thành Đỗ ·

Có lẽ một trong những câu chuyện thú vị nhất về giới đại diện cầu thủ được mọi người quan tâm hẳn phải là việc “đi đêm” trong các vụ chuyển nhượng. Trong phần ba bài viết về nghề đại diện cầu thủ này, tôi sẽ dành cho vấn đề “đi đêm” – một hành động mà nghe qua đã biết là không hay ho gì và thậm chí là trái luật. Tuy nhiên, các hành vi sai trái thường rất hấp dẫn, chứ nếu không hẳn Eva sẽ không ăn trái táo của con rắn và đến giờ chúng ta vẫn được sống trên Thiên đường thật sự.

Wagner Ribeiro - người được xem là đầu trò trong các nghi án "đi đêm" giữa Real Madrid với Robinho và Barcelona với Neymar

Wagner Ribeiro – người được xem là đầu trò trong các nghi án “đi đêm” giữa Real Madrid với Robinho và Barcelona với Neymar

Quy trình của một cuộc chuyển nhượng

Nhìn chung ở mỗi nước lại có những quy định và điều khoản riêng, tuy nhiên các vụ chuyển nhương nhìn chung đều phải qua các bước sau đây:

  1. Hai CLB tiếp xúc với nhau để thỏa thuận về mức phí bên mua phải trả để sở hữu cầu thủ bên bán. Ở đây hai CLB có thể ký một thỏa thuận sơ bộ về mức phí chuyển nhượng
  2. Cầu thủ và CLB cũ thỏa thuận về việc chấm dứt hợp đồng, thanh toán các khoản phụ phí cũng như chi phí phát sinh vì việc hợp đồng chấm dứt
  3. Cầu thủ và CLB mới thỏa thuận về hợp đồng mới, các khoản phí lót tay, chi phí cho người đại diện…..
  4. Sau đó cầu thủ mới được phép tiến hành các thủ tục xin giấy phép lao động, kiểm tra sức khỏe và đăng ký thi đấu. Mọi chi phí trong bước này thường là do CLB mới chi trả.
  5. Sau khi mọi thủ tục giấy tờ đã hoàn tất thì số tiền đã được ký sơ bộ ở bước 1 sẽ được đưa thành thỏa thuận chính thức và hai CLB thanh toán tiền cho nhau.

Có thể nói một cuộc chuyển nhượng nhìn chung cũng giống một cuộc mua bán hàng hóa, và theo bạn, tay đại diện cầu thủ sẽ xuất hiện ở những bước nào? Câu trả lời là: từ đầu đến cuối trong cuộc chuyển nhượng này. Từ bước 2 đến bước 4, sự có mặt của người đại diện là tất nhiên vì những công việc trong đó ảnh hưởng trực tiếp tới thân chủ, mà như trong các phần trước đã nói thì người đại diện phải chăm lo cho mọi khía cạnh của thân chủ mình. Nhưng ở bước 1 và bước 5 có thể nhiều người nghĩ rằng đó là việc của 2 CLB, tại sao lại dính tay đại diện vào đây?

Hình ảnh chỉ mang tính minh họa khi tất cả các bước đã thành công

Hình ảnh này chỉ mang tính minh họa khi tất cả các bước đã thành công

Lý do tôi đã nói ở phần 2, nếu để hai CLB đàm phán song phương với nhau mà không có người đại diện thì nhiều khả năng họ sẽ vòng vào hợp đồng cả trăm điều khoản ràng buộc mà cầu thủ đó sẽ bị lâm vào tình huống dở khóc dở cười như chẳng hiểu lương của mình được bao nhiêu hoặc nhẹ hơn là bị cắt đi những khoản tiền mà anh ta đáng được hưởng. Vì vậy người đại diện cầu thủ được phép và có quyền có mặt ngay từ những phút đầu tiên của cuộc đàm phán và nếu ông ta phát hiện ra một điều khoản nào gây bất lợi cho thân chủ thì có thể lên tiếng phản đối. Và tin tôi đi, một khi người đại diện đã không đồng ý thì không có chuyển nhượng gì hết.

Vậy “đi đêm” là thế nào?

Như chúng ta đã biết, luật FIFA cấm không cho CLB đi mua được phép tiếp xúc và đàm phán về các khoản lợi ích với các cầu thủ mà chưa được CLB đang sở hữu cho phép. Hay nói cách khác, khi chưa có bước 1 thì đừng ai nghĩ đến bước 2… Nói cách khác, nếu CLB này muốn bàn về lợi ích cầu thủ trước khi tiếp xúc với CLB thì họ phải tiến hành một cuộc “gặp gỡ không chính thức”, cái mà chúng ta gọi là “đi đêm”.

Thực tế đã có rất nhiều các vụ cầu thủ bị hấp dẫn vì lợi ích trước mắt mà giở đủ cách để đòi ra đi, qua đó đưa CLB chủ quản vào thế bất lời từ trước khi ngồi vào bàn đàm phán. Chúng ta có thể kể tên các vụ việc đó: Robinho (Santos sang Real Madrid), Mesut Oezil (Schalke 04 sang Wender Bremen) hay Neymar (Santos sang Barcelona)…  hay mới đây nhất là vụ Carlos Tevez làm loạn ở Man City, nhiều khả năng cũng có bàn tay của “siêu cò” Pini Zahavi nhúng vào nhằm đẩy nhanh quá trình chuyển nhượng thân chủ của mình ra khỏi nước Anh (trường hợp của Tevez cần được làm rõ, Kia Joorabchian tuy thường xuyên xuất hiện bên cạnh Tevez nhưng người này không có giấy phép hành nghề của FIFA, vì vậy trên lý thuyết không được phép là người đại diện chính thức cho Carlos Tevez. Nhiều khả năng Joorabchian đóng vai bia đỡ đạn để đạo diễn thực sự là Zahavi rảnh tay “dựng kịch bản”).

Thông thường, các tay đại diện ít phơi mặt ra với báo chí hơn thân chủ của mình, và với các mối liên hệ trong giới đại diện cầu thủ với nhau, thì dù Jorge Mendes và Mino Raiola nếu có bị bắt gặp đang ngồi tán phét với nhau ở Tạ Hiện thì cũng chẳng có chứng cứ để kết luận họ hẹn nhau để bàn việc đưa Mario Balotelli tới Chelsea để dạy John Terry cách sút penalty mà không bị trượt chân, hay đơn giản là vô tình gặp nhau tại đất Hà Nội, cùng thưởng thức món bia cỏ kết hợp nếm thử pho mai que và nem chua rán. Họ chỉ bị bắt gặp và bị phạt khi người ta phát hiện ra các tài liệu liên quan đến lợi ích mà Balotelli sẽ được hưởng nếu chuyển tới Chelsea. Nhưng thực tế thì các nhà chức trách chẳng bao giờ kiếm ra được cái của ấy.

"A lô, Jorge à, anh đang ở Hà Nội, tối rảnh làm vài vại bia nhé? Mà tiện thể, nghe nói ở Việt Nam có thằng ku Công Phượng ngon lành lắm hả?"

“A lô, Jorge à, anh đang ở Hà Nội, tối rảnh ra Tạ Hiện làm vài cốc bia nhé? Mà tiện thể, nghe nói ở Việt Nam có thằng ku Công Phượng đá đấm ngon lành lắm hả? Chú có thằng đệ nào ở đấy không?”

Chúng ta thử đặt giả thuyết, ví dụ rằng Jose Mourinho muốn có Nicklas Bendtner trong đội hình, thế nhưng họ hiểu rằng anh ta đang là siêu sao ở Wolfsburg và có khả năng sẽ chuyển tới Santiago Bernabeu và đá đít Benzema lên ghế dự bị. Cộng thêm danh tiếng của kẻ lắm tiền, chắc chắn Chelsea sẽ bị “hét giá” cực cao nếu họ hỏi mua một cách chính thống. Bản thân Mourinho và tay đại diện Jorge Mendes của ông cũng là cái tên quen thuộc, vì vậy nếu một trong hai cái tên đó có tình cờ xuất hiện ở Đức thì báo chí cũng sẽ ầm ĩ lên và kế hoạch của ông sẽ hỏng bét.

Nhưng sẽ chẳng có điều gì xảy ra nếu có một gã người Đức nào đó dưới trướng Mendes ghé vào trụ sở Q11 Sports, gặp người đại diện chính thức của Lord, mời uống vài vại bia và chìa ra các điều khoản hứa hẹn, và sau đó… the show must go on!

Thực tế các công ty đại diện vận động viên trên khắp thế giới không chỉ là bước khởi đầu cho những tay đại diện mới vào nghề, mà ở đó giống như một ngôi nhà chung để kết nối giới cầu thủ và HLV với nhau. Tuy nhiên khi một người đại diện đã thành danh, họ hoàn toàn có thể rời công ty và làm việc độc lập. Giống như những gì mà Clifford Bloxham mô tả về Octagon:

Chúng tôi có hơn 800 nhân viên tới từ khắp nơi trên thế giới, nếu cần tiếp xúc với Jose Mourinho hay Arsene Wenger, chúng tôi luôn có sẵn nhân viên nói tiếng Bồ Đào Nha hoặc một người Pháp chính thống. Tuy nhiên vấn đề khó khăn nhất của chúng tôi là việc giữ chân nhân viên bởi họ thường sẽ làm độc lập để hưởng khoản tiền cao hơn gấp mấy lần khoản lương hàng tháng.

– Clifford Bloxham

Vì vậy chúng ta không thể khẳng định mọi cuộc chuyển nhượng đều hoàn toàn sòng phẳng, thậm chí tôi tin rằng những bản hợp đồng trị giá cả trăm triệu USD như Cristiano Ronaldo, Gareth Bale hay James Rodriguez chắc chắn phải có hàng chục, thậm chí hàng trăm những vụ “đi đêm” ở dưới đáy ngầm mà chúng ta không thể tìm ra được. Tuy nhiên chắc chắn những hành vi đó sẽ không bao giờ bị tiết lộ hay lưu dấu vết.

Sự thật ít người biết: Đại diện của Luis Suarez là Pere Guardiola - em trai HLV Pep Guardiola, nhiều nghi vấn cho rằng thương vụ này do bàn tay Pere sắp đặt.

Sự thật ít người biết: Đại diện của Luis Suarez chính là Pere Guardiola – em trai HLV Pep Guardiola, nhiều nghi vấn cho rằng thương vụ cầu thủ này từ Liverpool sang Barcelona hoàn toàn do bàn tay Pere sắp đặt.

Trên lý thuyết, cả thế giới chỉ có hơn 1000 người được FIFA cấp phép hành nghề đại diện cầu thủ, tuy nhiên với đặc thù của nghề này là phải dựa vào các mối quan hệ và quen biết thì mỗi quốc gia thực tế lại có rất nhiều người hành nghề đại diện mà không có giấy phép hành nghề, và với các quốc gia có nền bóng đá chuyên nghiệp thì những người đó thường làm việc với tư cách là nhân viên của công ty đại diện do một người được FIFA chứng nhận đại diện, và những người đó gọi là những người đại diện nghiệp dư.

Nhưng ở một nền bóng đá kém phát triển như ở Việt Nam thì nghề đại diện nằm hoàn toàn trong tay những kẻ nghiệp dư, mà thực tế ở Việt Nam, không có ai làm nghề đại diện cầu thủ. Trong phần bốn, tôi sẽ nói về thực tế nghề đại diện cầu thủ đầy nhức nhối ở Việt Nam.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^