AC Milan & Câu chuyện về người cha đẻ

bởi Vũ Anh Tuấn ·

Bài viết dưới đây được lược dịch từ bài của ký giả Greg Lea trên tạp chí World Soccer tháng 12/2014 nhân kỷ niệm sinh nhật lần thứ 115 của CLB AC Milan

milan-fans

Mọi thứ trông chẳng có gì khiến bạn phải chú ý nhiều. Bức tường khá gồ ghề với những viên gạch đã ngả màu thấy rõ vì dấu tích của thời gian, phía trước ngôi nhà màu sơn xanh của bức tường được thay bằng những vết loang lổ khá bẩn. Trên cánh cửa sổ, sự lỏng lẻo của tấm kính cứ như thể nó sẽ rơi xuống bất kỳ lúc nào, trong khi tấm rèm cửa bị ố vàng chẳng để bạn có cơ hội nhìn thấy màn đêm đen kịt bên trong ngôi nhà.

Ngôi nhà có gì đó là sự pha trộn giữa một cửa hàng tạp hóa và một nhà hàng kiểu Thái. Cái nhìn thoáng qua về ngôi biệt thự khiến ít người nghĩ nó đã bị bỏ hoang trong một thời gian dài, chí ít cũng là cả một thế kỷ. Hồi đầu năm nay, khi các cổ động viên Milan ghé thăm Nottingham, thì không phải Robin Hood, Woolaton Hall hay sân Cricket Trent Bridge, mà đây mới chính là nguyên nhân khiến họ tìm đến.

Kilpin

Sinh ra vào năm 1870 và là con trai của người làm nghề giết mổ. Herbert Kilpin, đó là tên của người đàn ông đã góp phần khai sinh ra gã khồng lồ của bóng đá Italia sau này.

Ngôi nhà mà chúng ta vừa nhắc đến chính là nơi mà ông đã lớn lên cùng bố mẹ và 9 người anh em. Ngôi nhà hiện nằm ở số 191 đường Mansfield nhưng được đánh số 129 vào thời mà ông còn sinh sống, nó cách khoảng 1 dặm so với khu chợ nổi tiếng của thành phố Nottingham là Lace Market, nơi mà Kilpin đã kiếm được một chân phụ việc bán hàng.

Ngày nay, khu vực đó đã được thay bằng những quán bar và nhà hàng khá sang trọng, nhưng vẫn còn đó dấu tích của những ngôi nhà cổ, như là hiện thân của một thời kỳ huy hoàng khi nơi đây đã từng là trung tâm của ngành công nghiệp vải ren của thế giới. Anh chàng Kilpin phải trải qua những ngày dài làm việc trên các con phố hẹp, với công việc chủ yếu là lưu giữ kho bãi, buôn bán vải vóc hay sắp xếp hàng hóa trước khi chúng được mang đi tiêu thụ.

Ông chủ của Kilpin, vốn là một doanh nhân địa phương, Thomas Adams tỏ ra khá ấn tượng với khả năng và sự cần cù của anh chàng. Vì thế vào năm 1891, chàng thanh niên lúc đó 21 tuổi được gửi đến Turin để làm việc cho một người bạn và cũng là đối tác của Adams. Đó là Edoardo Bosio, một người Thụy sĩ gốc Italia, vốn kinh doanh ở lĩnh vực dệt may.

Trước một cơ hội hiếm hơi như vậy, dĩ nhiên là Herbert Kilpin chẳng thể làm ngơ. Đó không hẳn là một trải nghiệm bình thường về công việc giữa Kilpin và Bosio mà thứ khiến cả hai trở nên thân thiết hơn chính là niềm đam mê của họ với quả bóng tròn, thứ có thể khiến cả hai thức hàng giờ chỉ để say sưa nói về bóng đá. Kilpin vốn dành tình yêu cho quả bóng, vì trước khi chơi cho một đội bóng hạng thấp của nước Anh là Notts Olympic, anh chàng đã tự tay lập ra một đội bóng nghiệp dư của riêng mình mang tên Garibaldi Nottingham, năm đó ông chỉ 13 tuổi.

Trong khi đó với Bosio, bóng đá đến với ông trong suốt quãng thời gian làm việc ở London. Và khi trở lại Turin vào năm 1886, ông cố gắng truyền lại vài kỹ năng chơi bóng cho những người đồng hương của mình. Với một quả bóng da có được từ chuyến tầm sư học đạo của mình, chỉ vài tháng sau đó Bosio đã lập ra đội bóng mang tên CLB Bóng đá và Cricket Torino, bất chấp những khó khăn ban đầu để mọi người chú ý, đội bóng đã cố gắng gom đủ số cầu thủ để trở thành CLB bóng đá chính thức đầu tiên ở Italia. Và khi Kilpin đến vào năm 1891, cả hai đã quyết định sát nhập đội bóng của Bosio với một CLB địa phương để lập nên FC Internazionale Torino, để tranh tài ở giải vô địch bóng đá Italia vào năm 1899.

Nhưng khá ngạc nhiên, là những ý tưởng về bóng đá của cả 2 đã không thể tiếp tục trên một hành trình khi anh chàng người Anh bắt buộc phải đến Milano bởi ông chủ Adams vào năm 1897. Ai cũng biết bây giờ Milano là kinh đô của thời trang thế giới nhưng vào những năm của thế kỷ 19 thì ngành công nghiệp dệt may ở đây mới có những bước đi chập chững đầu tiên. Và những kinh nghiệm trong nghề của Kilpin nhận được sự nể trọng của giới doanh gia ở Milano.

Ở thành phố lớn thứ 2 của Italia, Kilpin đã có cơ hội làm quen với 5 người đồng hương xa xứ, trong đó có Alfred Edwards, doanh nhân đến từ Shropshire và Samuel Davies, một công nhân từ Manchester vốn nhiều hơn Kilpin 3 tuổi. Cuộc gặp gỡ giữa những con người xa quê đó thường diễn ra trong các quán rượu hay nhà hàng, đó là dịp để họ có thể trò chuyện bằng thứ tiếng Anh mẹ đẻ, đồng thời để làm xua tan đi nỗi nhớ nhà.

Một trong những cuộc hội ngộ đó diễn ra ở quán bar Fiaschetteria Toscana, vào mùa đông lạnh giá năm 1899, và ở đó cả nhóm đã cùng lên 1 ý tưởng về việc cho ra đời một CLB bóng đá và cricket, với mục đích ban đầu là làm nguôi ngoai nỗi nhớ nhà và cũng để các thành viên thêm gắn kết với nhau nơi đất khách quê người. Nhưng lúc nào cũng vậy, những cuộc tụ họp chẳng thể thiếu ly rượu, cốc bia, khiến cho đến ngày nay sử sách vẫn chưa thể biết chính xác ngày thành lập của AC Milan, mà chỉ nhớ là nó diễn ra vào một ngày nào đó trong tháng 12 năm 1899, khi đội bóng đỏ đen nổi tiếng được ra đời.

La Gazetta Dello Sport, tờ nhật báo thể thao nổi tiếng lúc đó chỉ dành vài dòng ngắn ngủi cho sự kiện này. Chẳng hề nản chí, những chàng trai trẻ càng tỏ ra quyết tâm. Edwards, được thông qua là chủ tịch CLB. Vì ở tuổi 49, ông chính là thành viên lớn tuổi nhất nhóm, ngoài ra sự từng trải trong thương trường cũng khiến chiếc ghế đó thích hợp với ông. Trong khi đó, David Allison, vốn sinh ra ở Pháp trong gia đình người Anh chính gốc, được bầu là đội trưởng, trong khi phần còn lại như Davies, Hoode và Kurt Lies ra sân trong mùa giải đầu tiên của Rossoneri.

Còn với anh chàng Kilpin thì sao? Chẳng ai có thể hoài nghi đó là một ngôi sao của đội bóng: tự tin, sáng tạo, và luôn bị ám ảnh bởi bóng đá, người thợ dệt năm nào đã trở thành HLV kiêm cầu thủ của đội bóng. Và danh hiệu đầu tiên của Milan đến dưới chính sự dẫn dắt của ông vào năm 1901 sau chiến thắng 3-0 trước Genoa (gã khổng lồ của bóng đá Italia thuở khai thiên lập địa Calcio), 2 chức vô địch sau đó đến vào các năm 1906, 1907. Trên sân cỏ, Kilpin thực sự là mộtcầu thủ đa năng, người có thể chơi ở bất cứ vị trí nào, khi ẩn đằng sau thân hình nặng nề là sự dẻo dai và bền bỉ đến kinh ngạc.

Năm 1908, thời điểm những người Anh lần lượt ra đi thì Kilpin vẫn là cái tên cuối cùng ở lại và giúp đội bóng giành được vinh quang ở mùa giải trước đó. Nhưng mối tình của ông với màu áo đỏ đen chính thức kết thúc, khi Liên đoàn bóng đá Italia quyết định sẽ không cấp phép cho các cầu thủ nước ngoài để nhường chỗ lại cho các tài năng bản địa. Kilpin sau đó lập gia đình với Maria Capau, cô gái Italia đến từ thành phố Lodi, và đó chính là mảnh đất mà ông đã sống cho đến khi qua đời vào năm 1916, sau nhiều năm vật lộn với chứng nghiện rượu. Vittorio Pozzo, chiến lược gia nổi tiếng từng giúp Italia vô địch thế giới các năm 1934 và 1938 từng tiết lộ, thậm chí ông đã nhìn thấy Kilpin mang theo chai Whisky để uống vào giờ nghỉ giải lao của một trận đấu.

Trong những năm 1990, người ta đã phát hiện thi hài của ông bị mất tích, khi nhà sử học địa phương là Luigi La Rocca tuyến bố sau nhiều năm tìm kiếm. Ngày nay, mộ của ông được quàng tại nghĩa trang nổi tiếng của thành phố là Cimitero Monumentale như để tất cả tưởng nhớ đến công lao của vị cha đẻ của màu áo đỏ đen nổi tiếng.

115 năm sau, di sản mà con trai của người thợ giết mổ đến từ Nottingham để lại chính là một trong những đế chế vĩ đại và thành công nhất của bóng đá thế giới, và AC Milan đã được “Anh hóa” ngay từ bản thân cái tên của mình thay vì là Milano của tiếng Italia, biểu tượng CLB có lá cờ của Thánh George.Chính màu áo đỏ đen nổi tiếng ngày nay cũng được chọn bởi Kilpin khi ông tuyên bố:

Chúng tôi là đội bóng của những con quỷ, vì thế màu áo sẽ là đỏ đen để mang đến sự khiếp sợ cho đối thủ.

Năm ngoái, một tấm băng-rôn lớn đã được các Milanista trưng ra trước trận đấu ở Champions League với Barcelona với hình ảnh Kilpin trong bộ trang phục đỏ đen với hàng chữ “ Chúng tôi là lịch sử” đi kèm.

Herbert Kilpin

Trong khi các cổ động viên Milan sẽ không bao giờ quên về người khai sinh ra đội bóng thì, ngay ở Nottingham những thông tin về ông lại quá ít ỏi, một điều khiến người ta phải bất ngờ khi với truyền thống bóng đá ở nơi này.

Với câu khẩu hiệu chính thức của thành phố Nottingham, “Virtue outlive Death” (tạm dịch: những giá trị tiêu biểu luôn trường tồn), với 18 scudetto và 7 chiếc cúp C1 sau đó, thì cái tên Herbert Kilpin xứng đáng là một đại diện hoàn hảo cho thành phố quê hương mình.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Vũ Anh Tuấn
11 bài viết
“Bình luận viên bóng đá của SCTV 15.”
Phát bóng lên ^