Khi nào MU hết vô đối?

bởi Du Đãng ·

Angel di Maria là một người rất giỏi, trên cương vị một tiền vệ chạy cánh hiện đại lẫn diễn viên điện ảnh, dẫu vậy vẫn có những trận đấu anh chơi rất tệ và một vài bộ phim rất dở. Chuyện đó bình thường. Không ai, không con đường nào hoàn hảo, chẳng người nào luôn luôn nói ra chân lý, người thầy dù giỏi đến đâu cũng khó tránh những lúc sai sót.

angel di maria

Khi tôi còn là sinh viên năm nhất, trong một tiết học Kinh Tế Vi Mô đã xảy ra cuộc tranh luận xung quanh ví dụ về cafe của Brazil mà tôi không nhớ cụ thể là gì, chỉ nhớ rằng tôi và giảng viên của mình đã có tận hơn 20 phút để hỏi qua đáp lại, tôi đinh ninh mình đúng, thầy có lẽ cũng vậy. Cuối cùng, thầy phất tay ra hiệu cho tôi ngồi xuống, cũng có ý bảo “chúng ta có thể trao đổi vấn đề này ở thời điểm khác”, buổi học hôm đó kết thúc, thầy gặp tôi cười và thừa nhận rằng thầy có chút nhầm lẫn. Chuyện đó bình thường.

Tuy nhiên điều làm tôi băn khoăn mãi, là trong cuộc tranh luận đó, khi tôi vừa ngồi xuống đã nghe thấy những tiếng lầm rầm đại ý

Hình như thằng đẹp trai nó nói đúng.

Cái thằng đẹp trai đó ưa cãi thế không biết?!

Tại sao? Tại sao họ không dám đứng lên mà nói ra suy nghĩ của mình, tại sao phải cúi đầu thì thầm khi bạn cũng có những quan điểm riêng?

manchester united

Nhiều những năm trước đây, khi United ở trong giai đoạn thi đấu rất thăng hoa, người hâm mộ của họ cực kỳ hưng phấn, thường chạy khắp nơi và để lại dấu vết “MU vô đối”. United thắng: “MU vô đối”; United thắng “may mắn”: “MU vô đối”; United thắng “nhờ trọng tài” : “MU vô đối”; … ; United thua: “MU vẫn vô đối”. Điều này làm các anti-fan rất ức chế và tức giận, họ chửi bới và lập luận “chính điều này làm bọn tao ghét United”.

Một số người hâm mộ Quỷ Đỏ hốt hoảng, “không thể để người ta ghét United thêm được” họ nghĩ vậy, thế là họ làm gương bằng cách không nói “MU vô đối” nữa, sau đó thuyết phục người khác làm điều tương tự “Đứa nào nói thế là sinh viên FPT”. Tôi không hiểu nổi, tại sao người ta lại sợ bị ghét như vậy, đến nỗi phải nín nhịn những lời nồng say đang chực chờ ở môi để bật ra, tại sao?

Mua chuyển nhượng đến, báo chí lại rầm rộ các tin liên quan đến United “Cầu thủ C đang ở rất gần Mu”, “Cầu thủ C còn cách Mu một bước chân”, “Cầu thủ C còn cách Mu một gang tay” … cứ thế Mu chảy cả nước mà mãi chẳng thấy chạm vào Mu. Dù thế United luôn không thiếu những bom tấn. Mùa hè năm 2012, Old Trafford chứng kiến một vụ nổ.

Nhà hát của những giấc mơ chào đón cái tên mới nhưng không lạ, Robin van Persie. Đó là vụ chuyển nhượng ồn ào bậc nhất trong lịch sử Quỷ Đỏ, chúng ta hả hê, người London thì không. Trưởng thành nhờ Arsenal, gắn bó tám năm và đang là trọng pháo kiêm đội trưởng, việc Persie chuyển qua United khiến không ít cổ động viên Arsenal tỏ ra vô cùng giận dữ, họ giành cho Robin những lời cay nghiệt nhất.

robin van persie

Robin không đáp lại, anh vẫn nói về đội bóng cũ bằng những lời trân trọng nhất, điều đó cụ thể hóa khi mà United gặp Arsenal hai lần trong mùa giải 2012/13, với bản năng của một sát thủ, trong mỗi trận, Persie đếm từ 1 đến 2 và bóng vào lưới, anh từ chối ăn mừng những bàn thằng đó. Xin được số điện thoại của gái, bạn có nhảy lên không? Thế thì tại sao một cầu thủ không ăn mừng sau khi ghi bàn, chỉ có thể là anh không cảm thấy vui với bàn thắng đó, đấy là tình cảm không thể thật hơn.

Thế nhưng người ta la hét ầm ĩ, mắng anh giả tạo, gọi anh là Judas, bọn điên ấy còn đốt áo của anh. Tiếp tục im lặng? Không! Vì Robin là một sát thủ, United gặp Arsenal trong mùa giải 2013/14 và anh lại đếm từ một đến hai. Lần này anh chay lại phía Rooney ăn mừng không thể cuồng nhiệt hơn sau pha đánh đầu đẹp mắt ở phút 27, đó là câu trả lời thích đáng nhất cho những gì anh đã phải nhận trong tròn một năm đằng đẵng.

Khi bạn chứng kiến một cầu thủ từng khoác áo kình địch trong nhiều năm trời, thật khó để tiếp nhận anh ta trong màu áo câu lạc bộ bạn yêu, với tôi, sau khoảnh khắc ấy tôi mới thầm nói “Phải rồi Robin, anh đã là một Quỷ Đỏ đích thực”. Một Quỷ Đỏ luôn luôn đứng lên kiêu hãnh và ngạo nghễ thách thức tất cả, “Ghi bàn đấy, làm sao?”, “Ăn mừng đấy, làm gì nhau?”

Đội bóng có khí phách của đội bóng, fan có khí chất của fan, tại sao bạn không đáp lại “Vô đối đấy, thì sao?”.

Việt Nam ta có câu chuyện dân gian về trạng Quỳnh và Chúa Trịnh. Chúa ghét Quỳnh, sai lính tới kéo đổ nhà Quỳnh, Quỳnh bảo với đám lính rằng Chúa chỉ sai kéo thôi nên trong khi kéo không được hò, đám lính bất lực bỏ về. Bận khác Chúa lại sai lính tới gửi tình yêu vào đất nhà Quỳnh, Quỳnh lại bảo đám lính là té re thì té re nhưng không được mở rumine, chúng lại thêm một phen bất lực bỏ về.

Nói “MU vô đối” cũng giống như rên rỉ trong cuộc giao hoan vậy, bạn xem đội bóng bạn yêu thích, sung sướng, cổ vũ, tán dương là chuyện tất yếu. Một ngày đẹp trời, Jesica Alba dí súng vào đầu bạn, ép bạn phải mây mưa. Chuyện đó bình thường. Mình là đàn ông, chịu thiệt thòi chút cũng chả sao. Nhưng nếu cô ta cấm không cho bạn rên rỉ thì phải đạp cho ả mấy cái. Xem MU mà không nói “MU vô đối” làm sao mà chịu nổi?

robin van persie wayne rooney

Khi nào MU hết vô đối? Đó là khi họ không còn thi đấu, và bạn không còn dám theo đuổi đam mê củ cải dù cả thế giới yêu cà rốt nữa. United còn thi đấu thì họ còn làm cho chúng ta sung sướng, khi bạn đủ mạnh mẽ bạn có thể nói bất cứ điều gì mình thích, mình cho là đúng bất chấp việc người khác thích hay không.

Chuyện đó tương lại trả lời.

Now, time to say Vô Đối!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^