Djalminha, gã lãng tử cô độc

bởi Vũ Anh Tuấn ·

Thành phố La Coruna, Tây Ban Nha ngày 07/4/2004. Tiếng còi kết thúc trận của trọng tài người Thụy Sĩ Urs Meier cuối cùng cũng vang lên, cả thế giới vừa được chứng kiến một trong những cuộc lội ngược dòng vĩ đại của thế kỷ. Phần đông trong số chúng ta vẫn còn bị ám ảnh bởi trận đấu này. Deportivo La Coruna 4-0 AC Milan, đội bóng có biệt danh Super Depor vừa hiên ngang tiến vào bán kết sau khi đã để thua 1-4 ở San Siro. Đấy cũng là lần cuối mà niềm tự hào của người Galacia bừng sáng ở Châu Âu. Chỉ vài tuần sau đó, một giấc mơ dài với anh cũng đã khép lại sau nhiều thăng trầm.

Thiên tài

Djaminha

“Djalminha rời khỏi Deportivo”. Một vài tờ báo ở Tây Ban Nha dành vài dòng ngắn ngủi như thế. Chẳng có những cái ôm hôn thắm thiết, hay thứ đại loại như vậy, đó là cái kết mà Deportivo La Coruna dành một trong những ngôi sao lớn nhất, và có sức ảnh hưởng đến cả một gian đoạn lịch sử hào hùng của đội bóng. Chúng ta đang cùng nhau nói về một trong những bậc kỳ tài của bóng đá Brazil trong những năm 1990. Tên anh là Djalma Feitosa Dias nhưng đơn giản chỉ là Djalminha. Mùa giải năm 1997, Deportivo bán đi ngôi sao tấn công tốt nhất của mình đó là Rivaldo cho Barcelona và để lấp vào khoảng trống đấy, ông chủ Augusto Lendoiro lập tức mang về một người Brazil khác để thay thế, đó là Djalminha từ Palmeiras. Nhưng đấy lại là bước đi quyết định để họ thay đổi lịch sử.

Đó là những ngày đầu năm 2000, bên trong sân Riazor hàng chục nghìn cổ động viên đang hò hét phấn khích cho đội chủ nhà khi họ tiếp đón Real Madrid. Phút thứ 6, đội trưởng Fran và Enrique Romero phối hợp trong một quả phạt góc bên trái, bóng được rót vào vòng cấm của Real nhưng bị Hierro đánh đầu giải nguy, bóng đến chân Djalminha và trước mặt cầu thủ người Brazil bây giờ là 6, 7 chiếc áo trắng. Sau một nhịp dẫn bóng Djalminha đi đến một quyết định điên rồ, cả sân như nín lặng trước pha xử lý của tiền vệ số 8. Bên phía Real Madrid tất thảy đều lộ rõ sự kinh ngạc, cái ánh mắt chưa hết bàng hoàng của thủ quân Hierro, Aitor Karanka hay Ivan Helguera khi đấy như thể muốn hét lên với cả thế giới: “ Ôi Chúa ơi! Hắn đang làm cái quái gì vậy”.

Thế đấy, tôi đang cùng các bạn hồi tưởng lại một trong những pha bóng thiên tài của làng túc cầu thế giới. Cú “Lambretta”, đó là cách người ta miêu tả về độc chiêu mà Djalminha đã thi triển để vượt qua hàng thủ của Real Madrid . Nếu bạn đã từng phải đứng bật dậy khỏi ghế sau cú đánh gót qua người của Fernando Redondo, hay pha khiêu vũ trước bầy sói của Ronaldinho ở Stamford Bridge, thì cái cảm xúc bất tận mà người hâm mộ ở Riazor hôm ấy được thưởng ngoạn cũng là như vậy.

Trước khi Ronaldinho xuất hiện và tỏa sáng, thì ở thập niên 90 bóng đá Brazil đã giới thiệu hàng loạt những “nghệ nhân” đá bóng với kỹ thuật tuyệt đỉnh và bạn hãy tự chọn cho mình trong những cái tên như Leonardo, Rivaldo, Juninho Paulista, hay Denilson. Còn tôi thì chọn anh, Djalminha. Ngay khi đang ngồi lại lúc này để dành vài dòng cho anh, tôi vẫn đang bị phân vân để miêu tả hết tài năng của ngôi sao lầm lỡ này.

Bạn định nghĩa thế nào về cụm từ thiên tài? Dĩ nhiên là rất nhiều ý kiến trái chiều, cá nhân tôi thì chỉ xin thuật lại câu chuyện về “Người ngoài hành tinh” Ronaldo qua lời kể của Luis Figo:

Một số cầu thủ tập luyện 14 giờ/ngày cũng không cách gì vươn đến trình độ đỉnh cao. Ronaldo thì hầu như chả cần luyện tập gì cả nhưng cậu ấy vẫn ra sân và ghi bàn đều đặn.

Tôi cho đấy là tố chất của một thiên tài, cầu thủ vốn được Thượng đế ưu đãi cho tài năng thiên phú hơn người. Djalminha cũng chính là một trong số đó.

Bạn hãy cứ tưởng tượng mà xem, một trận đấu quan trọng và đầy áp lực, khi vây quanh là hàng chục nghìn con người đang hò hét như vậy, nhưng anh vẫn có thể thoải mái cho mình cái quyền biểu diễn trước đối thủ. Đấy chính là một Djalminha đã giúp Deportivo La Coruna thoát khỏi bóng tối và giành được chức vô địch La Liga đầu tiên và cũng là duy nhất cho đến lúc này.

Sẽ thật bất công nếu bạn không nói về cái đội hình huyền thoại năm ấy của đội bóng xứ Galacia nào là Donato, Manuel Pablo, Mauro Silva, Fran, Victor hay “bóng ma vòng cấm địa” Roy Makaay nhưng tất cả sẽ trở nên nhạt nhẽo nếu không có anh, thứ gia vị tuyệt hảo nhất của Super Depor ngày ấy.

Chiến thuật của Javier Irrueta mùa giải ấy rất đơn giản, hãy cứ chuyền quả bóng cho Djalminha và anh sẽ giải quyết phần còn lại. Sở hữu kỹ thuật thiên phú, cùng óc sáng tạo tuyệt đỉnh, cầu thủ người Brazil chính là người thổi hồn vào lối chơi tấn công quyến rũ mà Deportivo La Coruna đã thể hiện ở mùa giải năm ấy. Cũng giống như Ronaldinho, Djalminha không chỉ chơi bóng mà anh còn mang tới cả sự hưng phấn cho đối thủ. Các tuyệt kỹ mà anh thể hiện trên sân chính là sự hiện thực hóa những mớ lý thuyết khô khan hay cả những sự lãng mạn không tưởng ở những cuốn truyện tranh bóng đá. Tất cả đều gọn gàng và tinh tế như nét cọ tài hoa của Picasso ngày nào. Nhưng…

Valeron, Valeron và Valeron

Valeron

Dĩ nhiên là tôi đang nhắc với các bạn về một trong những cầu thủ nổi tiếng nhất trong lịch sử của Deportivo. Nhưng không chỉ có vậy, đó còn là một cột mốc để chúng ta chia ra 2 giai đoạn về sự nghiệp của Djalminha với đội bóng xứ Galacia: trước và sau khi Juan Carlos Valeron đến Riazor. Mùa giải năm 1999-2000, bóng đá Tây Ban Nha chứng kiến cú sốc lớn khi Atletico Madrid lừng lẫy danh tiếng phải ngậm ngùi xuống chơi ở Segunda, và đó cũng là cơ hội để các đội bóng khác xâu xé các ngôi sao của kẻ khốn khổ. Và Juan Carlos Valeron chính là cái tên được nhà vô địch La Liga năm đấy chiêu mộ.

Giờ thì mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp, khi Valeron chơi cùng vị trí với ngôi sao người Brazil, một cuộc cạnh tranh khốc liệt là điều không thể tránh khỏi. Chúng ta nói thế nào về đối thủ của Djalminha? Khác hoàn toàn với cái chất ngang tàng, và phóng đãng của số 8 người Brazil, thì đó là một Valeron luôn toát lên vẻ đạo mạo, thánh thiện như một bậc chân tu đức hạnh. Họ hoàn toàn đối lập cả trong lẫn ngoài sân cỏ Djalminha phóng khoáng, thăng hoa còn Valeron thì cần cù, chăm chỉ. Giờ thì Javier Irrueta phải đưa ra một lựa chọn. Cuối cùng với sự cần mẫn của mình, tân binh đến từ Atletico Madrid dần chiếm được lòng tin của HLV trưởng đội bóng.

Mùa giải năm đó bắt đầu đánh dấu sự mờ nhạt trong vai trò nhạc trưởng của Djalminha khi anh phải thường xuyên ngồi ghế dự bị nhiều hơn cho Valeron, điều đó mang đến những ức chế về mặt tâm lý cho cầu thủ trước đó còn là người hùng của đội bóng. Thay vì kiên nhẫn và chắt chiu những cơ hội, người ta thấy nhiều hơn những phản kháng của cầu thủ người Brazil, lười biếng trong tập luyện và mâu thuẫn với HLV Javier Irrueta. Mọi thứ trở nên tệ hại vào tháng 4 năm 2002, anh công khai bật lại Irrueta trên sân tập, vụ việc kết thúc bằng cú thiết đầu công với chính HLV của đội bóng. Một tuần sau đó, Felipe Scolari quyết định chọn tài năng 19 tuổi của Sao Paulo là Kaka, chứ không phải Djalminha cho một suất đến World Cup 2002, vì nếu không có sự việc đó xảy ra thì chắc chắn, Djalminha đã là một trong những ngôi sao tấn công của Selecao bên cạnh Ronaldo, Ronaldinho, Rivaldo, Denilson và Juninho Paulista.Valeron Djalminha

Mọi thứ chống lại Djalminha, chưa bao giờ anh lại cảm thấy cô đơn và lạc lõng đến như vậy. Tháng 3/2002, Deportivo gặp Real Madrid ở trận chung kết Cúp Nhà Vua Tây Ban Nha, ấy là năm mà Real Madrid kỷ niệm lễ bách niên. Một trận đấu quan trọng, nhưng anh đã phải ngồi ngoài nhìn Valeron tỏa sáng cho đến phút 88, và chỉ vào sân khi mọi thứ đã an bài.

Thời gian lặng lẽ trôi và dường như người ta cảm nhận thấy rõ sự chịu đựng của cả Djalminha và Deportivo cho một mối tình đã không thể níu kéo. Đội bóng xứ Galacia đã chán anh, họ không cần anh nữa khi đã sở hữu một Zinedine Zidane của Tây Ban Nha, người chẳng bao giờ mang đến phiền phức cho hình ảnh CLB. Mùa hè năm 2004, những tranh cãi không thể dung hòa khiến 2 bên đi đến quyết định chấm dứt hợp đồng cho dù nó vẫn còn 1 năm hiệu lực. Sự tuyệt tình của Deportivo còn khiến họ thòng vào bản thanh lý hợp đồng, đó là điều khoản không cho phép Djalminha chơi tiếp ở La Liga cho bất cứ đội bóng nào.

Đúng là “khi yêu củ ấu cũng tròn, ghét nhau quả bồ hòn cũng vuông”. Thế đấy, sau nhiều năm cống hiến để mang về mọi thứ cho CLB giờ anh phải ra đi trong lặng lẽ và đầy tủi hổ. Tôi vẫn không tin đấy là một cách lý tưởng để chia tay huyền thoại của CLB mà các đội bóng vẫn làm. Một cuộc chia ly chẳng mang đến hạnh phúc cho cả 2 bên, chỉ vài tháng sau đó người ta nhận được tin tức Djalminha giải nghệ sau chuyến phiêu lưu bất thành ở Mexico. Còn với đội bóng xứ Galacia thì sao, họ đã không thể “khai quật” ra một Djalminha thứ 2 để trở lại hình hài của một Super Depor đáng sợ như ngày nào.

Thứ bóng đá đẹp của Brazil đã từng khiến tôi mê mẩn với những “nghệ nhân” như anh, như Ronaldinho, Rivaldo, Ronaldo, đấy mới là thứ bóng đá đưa đất nước này trở thành một huyền thoại của làng túc cầu. Giờ thì cái quá khứ ấy đã xa xôi lắm rồi, thay thế cho những sản phẩm của hè phố ấy bây giờ chỉ là những cậu học trò ngoan ngoãn như Oscar hay những anh chàng công nhân như Ramires, Paulinho. Bóng đá Brazil đã chết chính vì mất đi những cái thiên tài, và cả nổi loạn như anh đấy, gã lãng tử cô độc!

Gò Vấp 10.1.2015

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vũ Anh Tuấn
11 bài viết
“Bình luận viên bóng đá của SCTV 15.”
Phát bóng lên ^