Làm thế nào để giết một người hùng?

bởi Du Đãng ·

Tôi ghét các nhãn hiệu, vì tôi từng là nạn nhân của nó. Một ngày trời không đẹp mấy, tôi gặp đứa em khóa dưới, nói chuyện với nó đôi ba câu, xong nó bảo:

Người ta bảo anh đẹp trai mà lạnh lùng lắm, nhưng nói chuyện mới biết anh vui tính quá.

Tôi đoán chắc các bạn cũng đã đôi ba lần trong đời gặp trường hợp như vậy. Bạn tin vào các nhãn hiệu “Thầy giáo nghiêm khắc”, “Học sinh cá biệt”, “Con điếm”…, nhưng chỉ khi tiếp xúc bạn mới nhận ra sự thật đôi khi không phải vậy. Tôi muốn nói với các bạn rằng: Đừng bao giờ tin vào các nhãn hiệu khi bạn chưa kiểm chứng.

Một nghiên cứu khoa học chỉ ra rằng, trong thời đại thông tin bùng nổ, con người ngày càng lười tư duy. Lý do là vì các nơ-ron thần kinh phải tập trung tiếp nhận hàng trăm ngàn mẫu tin trong một ngày từ các phương tiện thông tin đại chúng. Chuyện này rất bình thường, giống như việc bây giờ trẻ con có bỉm chúng sẽ không bao giờ hiểu cảm giác mát mẻ khi mặc quần xẻ háng của chúng ta hồi còn bé. Vì thế, kỹ năng quan trọng hàng đầu của bạn cần có trong thời đại ngày nay đó là sàng lọc thông tin, trước hết bạn cần hoài nghi và phân tích tất cả.

Truyền thông hiểu rằng không phải ai cũng biết cách tìm đến với sự thật. Vì vậy họ mang đến cho bạn cả hai, sự thật và na ná sự thật. Khởi đầu một chiến dịch truyền thông, người dán nhãn lên mọi thứ “Leo Messi tốt”, “Cris Ronaldo xấu”, “Putin độc tài”, “Nước Mỹ tự do”, “Đạo Hồi cực đoan”, “Ngọc Trinh đoan trang hiền thục… Hồ Quỳnh Hương”… Bước thứ hai, người ta thực hiện chiến lược đẩy, nhồi nhét tất cả mọi thứ vào đầu bạn, sự thật đôi khi là điều dối trá được lặp đi lặp lại nhiều lần, bạn không thể cưỡng lại được và rồi bạn tin, lặp lại các nhãn hiệu y như một con vẹt. Cái đó gọi nôm na là tẩy não nhồi sọ.

media

Hãy cẩn thận với báo chí. Kể cả chúng tôi.

Nói về chủ đề bóng đá quen thuộc, bạn biết Hữu Thắng, Sỹ Hùng, Sỹ Thủy, Văn Quyến, Công Vinh, Huy Hoàng, Trọng Hoàng? Phải rồi họ đều là những tuyển thủ quốc gia trưởng thành từ lò đào tạo của Sông Lam Nghệ An (SLNA). SLNA từ lâu đã có truyền thống đào tạo cầu thủ và làm bóng đá trẻ rất tốt, hàng năm đều hiến dâng vài em chân dài chất lượng, hầu hết đều là trụ cột ở tuyển quốc gia. Chuyện đó bình thường, dĩ nhiên. Vậy thì tại sao bạn lại tôn sùng ông chủ đất nào đó như thể ông ta là người duy nhất biết làm bóng đá trẻ dù chỉ mới cho ra lò được vài cầu thủ có chút khả năng?

Bạn có phân vân: “Phải chăng mình đang là con vẹt của truyền thông?”. Tôi thì chẳng nghi ngờ gì nữa. Muốn cua gái cần đẹp trai, muốn đưa gái lên giường cần phải chúc ngủ ngon và cúp điện thoại, một câu lạc bộ bóng đá muốn phát triển cần có lò đào tạo trẻ. Manchester United, Leicester City, MK Dons, Southampton… tất cả đều có, có gì phải lấy làm lạ?

Chào chú Hai, hôm nay chú có mặc quần áo cơ à, lạ quá hén!

Thấy ổn không?

Những cầu thủ được đào tạo từ lò của một câu lạc bộ, được xem như là những sản phẩm, muốn bán sản phẩm phải định nghĩa về nó và nói cho người khác biết. Kotex White – Tự tin khoe cá tính; Triumph – Thời trang và hơn thế nữa; Nam thận bảo – Một người khỏe, hai người vui; Rexona – Không làm bạn thất vọng… Ông chủ đất nọ dán nhãn “Tâm huyết với nền bóng đá nước nhà” cho bản thân mình và “Bóng đá đẹp” cho những sản phẩm của ông ta. Một chiến dịch truyền thông rầm rộ mở ra, các tít giật tràn lan trên báo mạng, báo giấy và cả truyền hình, dĩ nhiên. Người ta bắt đầu vô thức nhại lại những gì họ đọc được.

Bình luận viên trong trận Hoàng Anh Gia Lai – Đồng Tâm Long An:

Chúng ta có thể thấy lối đá của HAGL đẹp mắt và “fair play” như thế nào khi Xuân Trường đá bóng ra biên để đội ngũ y tế của đội bạn vào chăm sóc cầu thủ.

Hội những người phát cuồng vì U19, post ảnh cổ động viên Sông Lam Nghệ An với lời đề:

Hình như đang có các cuộc đua tại các khán đài V-League 2015. Hiệu ứng của các em HAGL thật kinh khủng.

Ở Anh, 20 câu lạc bộ tham dự giải Ngoại Hạng thì có 20 ông chủ, ở Pháp, Đức, Ý, Tây Ban Nha đều như thế, ông chủ nào cũng ham bóng đá, có lẽ vậy, nhưng chưa thấy ông nào “tâm huyết với nền bóng đá nước nhà” cả. Có lẽ chỉ ở Việt Nam, nơi hình như chả có ai “tâm huyết”, nên cái nhãn hiệu đó mới được trọng vọng đến vậy, khéo chọn đấy chứ, nhỉ?!

vpf

Ông chủ CLB cũng là thành viên ban tổ chức giải. Ảnh: HẢI ANH – Báo Người Lao Động Online

Làm ơn, hãy trả các ông chủ về đúng vị trí của họ, những người kiếm tiền từ việc đầu tư vào bóng đá.

Một đứa trẻ nghe tới bưởi nghĩ ngay đến một loại trái cây họ nhà chanh, khi lớn lên mọi thứ thay đổi, bóng đá cũng phát triển từ sự hồn nhiên đến phức tạp. Ngày xưa thời mà Việt Nam đang đánh Pháp thì trên sân cỏ khắp thế giới người ta chơi với 8-9 cầu thủ tấn công, chiến thuật được đáp lại bằng câu “Nó là cái gì?”. Bây giờ bóng đá hoàn hảo hơn, nó là sự kết hợp của nghệ thuật và khoa học, của sự trình diễn kỹ thuật cá nhân và các toan tính chiến thuật. Bóng đá đã hiện đại hóa, bạn đang ở đâu khi ca ngợi một thứ bóng đá “ngây thơ”?

Họ nói Jessica Alba đẹp, tôi nói Hương Thỏ đẹp, lại có người bảo Happy Polla mới là chuẩn mực của thời đại. Cái đẹp mỗi người nhìn một kiểu. Với tôi, bóng đá đẹp không chỉ là những khoảnh khắc xuất thần của các cầu thủ, nó còn đẹp ở những ý đồ thông minh để tiếp cận khung thành, triển khai lối chơi, phá vỡ lối chơi và cả phòng ngự nữa. Những trận đánh hay trong Tam Quốc không chỉ hay vì đường đao của Vân Trường, Tử Long, Trương Liêu… mà còn hay ở cách họ tuân theo ý đồ của Gia Cát, Quách Gia…

Dĩ nhiên đó là cách định nghĩa của tôi, bạn không cần phải theo, nhưng nếu bạn cho rằng bóng đá đẹp là những pha đi bóng đã mắt, là không phản ứng với trọng tài, là không đá rắn thì vui lòng đừng nói về SEA Games và các giải đấu khác.

– Chị ơi cho em mấy cái áo mưa loại nhỏ!

– Của cưng đây, một hộp 3 cái, 25 ngàn!

– Cái gì cơ ạ?

– 25 ngàn!

– Nhưng em đẹp trai mà?

Đùa?! Đẹp trai mà xài loại lớn cũng không được miễn phí đâu.

Một mặt bạn nói rằng “Chúng ta sẽ vô địch với những Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường”, mặt khác bạn nói “Tại vì đội bạn chơi phòng ngự tiêu cực chứ không thì đã thua rồi”. Một mặt bạn nói rằng “Các em mới 19, 20 đá với đàn anh 29, 30 thì thua là đương nhiên”, mặt khác bạn lại nói “Đưa các em vào đội tuyển QG Việt Nam thì đội bóng sẽ mạnh hơn”, bạn nghĩ các đội tuyển của nước khác chỉ có 15-16 tuổi hay sao? Nguyên tắc trong logic học, một chuỗi logic sẽ hoàn toàn sai khi mệnh đề đầu tiên sai, bạn nên nghĩ xem mình đã sai ở đâu mà nói ra câu nào là lại đá nhau cành cạch như vậy.

Bây giờ, để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện về hai người bạn của tôi, anh Bang và anh Vũ, cả hai anh đều là người nước “lạ”. Anh Bang là người phóng khoáng rộng rãi nên bạn bè rất quý dù tài anh cũng dạng vừa thôi, còn anh Vũ là người mạnh mẽ hết sức, là anh hùng trong số các anh hùng.

Số là cả anh Vũ lẫn anh Bang đều tham cuộc thi “Người đàn ông dai nhất toàn quốc”, ai cũng nghĩ khỏe như anh Vũ thì dĩ nhiên cũng dai rồi nên đặt cược cả vào kèo của anh ý, còn anh Bang thì không được đánh giá cao cho lắm nên tham gia thi cử khá âm thầm. Điều làm cả tôi lẫn mọi người bất ngờ là chức vô địch cuối cùng lại thuộc về anh Bang.

Hôm rồi, anh Bang có qua nhà, tôi hỏi bí quyết của ảnh, thì ảnh mới đáp là:

Tính thằng Vũ tôi biết, nó là người ngay thẳng ít nghĩ sâu xa, kỳ thực tôi cũng tin rằng nó là người dai nhất cái đất nước này, nhưng tôi cũng muốn thắng chứ, thế là tôi giả vờ không ham hố gì cái danh ấy, chịu kém nó lại khen ngợi nó làm cho nó nghĩ rằng nó là nhà vô địch thế giới lận, thế là nó chủ quan nên không kiềm chế được.

Chuyện tôi kể thật 100%, ai không tin thì đi google “Lưu Bang- Hạng Vũ” đọc mà xem. Tôi nghe anh Bang kể chuyện, lại nhớ đến vụ lùm xùm gần đây ở bên Nam Triều Tiên, bài hát “Chàng trai 11cm” của nhạc sỹ Chun Chong Hok bị cấm vì lý do “Không phản ảnh đúng giá trị thật”, lại thêm nhiều ngẫm nghĩ.

Gian khó không giết chết được người hùng, người hùng sinh ra từ gian khó, đòn thù không giết chết được người hùng, người hùng sinh ra để chống lại đòn thù, còn trong mắt mỹ nhân về cơ bản là không có người hùng, chỉ có kẻ mang tính đực vượt trội thôi. Duy có hai cách rất hữu hiệu để khiến một người hùng sụp đổ.

công phượng

Quả bóng vàng FIFA thuộc về ai? Nguồn: TrollBongda.com

Cách thứ nhất là làm cho anh ta nghĩ rằng mình có thể nâng cả trái đất trong khi sức anh ta chỉ nâng được một quả núi. Cách thứ hai là đặt quả núi lên vai anh ta ngay sau khi chứng kiến anh ấy nâng một tảng đá lớn. Cách nào cũng đều mang đến kết cục thê thảm cả.

Nếu bạn thực sự cho rằng “Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường là tương lai của bóng đá nước nhà”, thì hãy giữ cho các em ấy, hãy cứ yêu mến nhưng đừng đưa các em lên mây xanh một cách kệch cỡm, cũng đừng đặt áp lực lên các em, hãy để các em được phát triển khả năng một cách bình thường như những người khác. Mà đôi khi nên đối xử với các em như cách các bạn từng làm với Công Vinh, sẽ hay hơn chăng?!

Trên thế giới, không thiếu những tài năng bóng đá sớm nở rộ, nhưng cũng có nhiều kết thúc với tên gọi “Thần đồng không tuổi”, phần lớn là vì truyền thông tâng bốc quá lố hoặc gánh trên vai áp lực quá nặng nề. Thừa nhận, Công Phượng, Tuấn Anh, Xuân Trường… là những cầu thủ trẻ có tiềm năng, và đương nhiên là cần nhiều sự rèn luyện để có thể trở thành người giỏi thực sự.

Bóng đá không chỉ có 22 thằng mặc quần đùi chạy trên sân, mấy ông mặc vest bảnh chọe hò hét bên đườngpitch mà còn bao gồm cả hàng triệu người trên khán đài và trước màn hình. Cách bạn nghĩ, nói và hành động cũng quyết định nhiều thứ lắm đấy, hãy làm tốt vai trò của mình.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^