Vì Chúa biết đứa trẻ nào xứng đáng

bởi Trần Thuận ·

Bài viết sử dụng nguồn tư liệu từ IBWM: ALMOST MUTE: WHY ÁNGEL CORREA DESERVES HIS WINGS, ký giả Rob Brown.

***

Phút 90+3 trận chung kết Champions League mùa giải trước, Sergio Ramos bật cao đánh đầu tung lưới Thibaut Courtois. Thời khắc đó, thần may mắn đã bỏ quên mọi nỗ lực của Atletico để trao vương miệng vào tay Real Madrid.

“Đã có may mắn. Nhưng là may mắn xứng đáng,” Carlo Ancelotti thừa nhận sau trận đấu. Bàn thắng đó đã bẻ chốt khóa đầu tiên mở rương chứa chiếc cúp bạc thứ 10, cũng là tấm vé thông hành đưa Real đến FIFA Club World Cup 2014, nơi họ đã thắng San Lorenzo 2-0 trong trận chung kết.

Và thật tình cờ, giữa Real, San Lorenzo, Atletico Madrid và… thần may mắn có một điểm chung thú vị.

Angel

Ngôi sao mới

Có những con người mà sau tất cả khó khăn họ đã trải qua, ta biết, ta mong muốn và thực sự hi vọng họ sẽ thành công. Tân binh Angel Correa của Atletico Madrid là một người như vậy.

Sinh năm 1995, mới 19 tuổi, nhưng Correa đã sớm nổi lên là một trong những cầu thủ trẻ thú vị nhất của giải vô địch quốc gia Argentina mùa giải trước. Anh đã cùng San Lorenzo lên ngôi Copa Libertadores và nhanh chóng được các CLB lớn như Barcelona, Manchester City hay Arsenal theo đuổi.

Correa thuận cả hai chân, đá bền bỉ, sáng tạo, có nhãn quan bẩm sinh và những đường chọc khe vô cùng nguy hiểm. Phong thái trên sân rất tự tin, không có chút e dè hay sợ hãi nào khi đối đầu với những đàn anh và chơi hiệu quả cả khi có lẫn không có bóng trong chân. Correa bị so sánh rất nhiều với Sergio Aguero nhưng anh giống một chân kiến tạo hơn là máy làm bàn, dù khả năng dứt điểm không hề tệ.

Như đa số cầu thủ người Argentina, Correa thấm nhuần tư tưởng của Carlos Bilardo: mọi cầu thủ đều phải hi sinh tất cả để ngăn chặn đối thủ giành chiến thắng. Không ai đủ tư cách rời khỏi sân một khi chưa lăn xả nhào mình vào trận đấu, chưa chiến đấu cho từng đường bóng như là lần cuối trong đời. Phẩm chất đó đã ăn vào máu Correa, và cũng là những gì người ta vẫn nghĩ về Diego Simeone, về Atletico Madrid.

Những trận derby giữa các đội bóng Argentina luôn vô cùng khốc liệt. Nhưng vào trận derby Buenos Aires giữa San Lorenzo và Boca Junior vào tháng 5/2013, đã có một cầu thủ trẻ nhận bóng từ giữa sân, xỏ háng người theo kèm và quay người dốc bóng đi, một khoảnh khắc rất đẹp, ngẫu hứng và hiếm hoi giữa một trận cầu như thế. Angel Correa là tên cầu thủ ấy.

Bàn thắng vào lưới Boca Junior

Cầu thủ trẻ này sau đó đã ghi bàn duy nhất của trận đấu và cùng San Lorenzo tiến lên giành chiếc cúp Copa Libertadores lần đầu tiên trong lịch sử CLB, danh hiệu đã cho họ cơ hội chạm trán Real Madrid hùng mạnh tại Morocco vừa rồi.

Correa không có mặt để hoàn thành ước mơ cùng đồng đội cũ chiến đấu với đoàn quân của ông Ancelotti. Mùa giải này, anh đã vượt Đại Tây Dương để tìm đến châu Âu.

Thần may mắn ngủ quên

Câu chuyện kể về Angel Correa không chỉ là một tài năng đã vươn đến các cấp độ cao của thế giới bóng đá khi còn rất trẻ. Mà còn là một hành trình đáng trân trọng của một đứa bé bình thường, đã băng qua nhiều nghịch cảnh trước khi chạm được những thành công đầu tiên. Sau mọi thứ đã có đến giờ này, Correa vẫn có thể tự tin nói rằng anh không hề là người may mắn.

Atletico Madrid cuối cùng đã hoàn thành việc ký hợp đồng với Correa vào tuần trước sau khi anh hồi phục thành công sau ca mổ khối u tim dược phát hiện trong quá trình kiểm tra y tế. Việc phát hiện khối u thực sự là cú sốc lớn, nhưng những cú sốc vốn không quá bất ngờ với cuộc đời anh.

Mười năm đầu đời của Correa đã dành cho một khu ổ chuột ngoại ô thành phố Rosario. Điều kiện sống khổ sở và gia đình không có gì trong tay. Cha Correa qua đời khi anh mười tuổi, anh trai Correa qua đời khi anh lên tuổi 12, chỉ không lâu sau khi anh thoát khỏi khu ổ chuột để đến với San Lorenzo và giấc mơ bóng đá.

Correa sau đó đã gặp rất nhiều khó khăn trong việc thích nghi với cuộc sống mới tại Buenos Aires. Cho đến hôm nay anh vẫn bị nhận xét là nhút nhát mà cựu đồng đội Pipi Romagnoli từng mô tả là “gần như câm”. Chính những mất mát phải nhận đã khiến cậu bé Correa cứng cỏi hơn, cố gắng hòa hợp cùng những đứa trẻ khác và quyết tâm thực sự để trở thành cầu thủ.

Đồng đội là anh em

Nhưng Chúa luôn biết

Correa vẫn thường xuyên trở lại Rosario để thăm nhà, dù đó là nơi nhắc nhớ lại những gì anh đã mất. “Tôi nhớ về cha hơn bất cứ điều gì,” anh nói với tờ Olé vào năm 2013. “ Ngày tôi ghi bàn thắng (chuyện nghiệp) đầu tiên chỉ sau sinh nhật của cha vài ngày. Ông đã qua đời khi tôi lên mười tuổi. Tôi vẫn nhớ về cha và anh trai mình, nhớ về tất cả những gì mình đã trải qua.” Correa cũng rất quý tình bạn với các đồng đội ở San Lorenzo, những người anh em đã cùng anh vượt qua thời điểm khó khăn nhất cuộc đời, rồi sau đó, tiếp tục tạo cho anh động lực để tiến lên.

Cả khi sự nghiệp bóng đá đã bắt đầu, vận rủi vẫn không dừng đeo đuổi Correa. Tháng 1/2014, sau khi anh giành được danh hiệu chuyên nghiệp đầu tiên, người cha kế qua đời. Vào tháng 6, vừa sau thời điểm San Lorenzo đồng ý cho anh chuyển đến Atletico, khối u tim bị phát hiện. Trong khoảnh khắc, Correa đã từng muốn từ bỏ ý định chuyển đi.

“Đối với tôi, đó là chấn thương tồi tệ nhất mà một cầu thủ có thể có. Tôi đã phải bắt đầu lại từ con số không,” Correa kể lại trong buổi phỏng vấn đầu tiên trong tư cách cầu thủ của Atletico Madrid.  “Thực sự là kỳ lạ bởi tôi đã nghĩ 100% mình sẽ ở lại Argentina, nhưng tôi đã đến Madrid.” Sau tất cả những gì đã từng xảy ra trong cuộc đời, “may mắn” có lẽ là từ anh nên sử dụng trong lúc đó.

Rốt cuộc, Tarzan cũng đã bước ra rừng thẳm và tìm được một nơi thích hợp để cống hiến, phát triển tài năng. Sẽ không công bằng nếu trông đợi quá nhiều vào Correa từ sớm, khi anh chỉ mới có vốn kinh nghiệm bóng đá chuyên nghiệp đúng một năm. Nhưng với tất cả những gì Correa đã trải qua, không thể không cầu chúc cho anh những điều tốt đẹp.

Vì sau cùng, Chúa luôn biết đứa trẻ nào xứng đáng.

SG, 25/12/14.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Trần Thuận
33 bài viết
“Bóng đá đường phố là điều vĩ đại nhất của thế giới này.”
Phát bóng lên ^