De Sciglio: Trưởng thành để bước tiếp

bởi Hồng Phú ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Ngày 28 tháng 9 năm 2011, trên thảm cỏ xanh San Siro, trong trận AC Milan tiếp đón Viktoria Plzen tại UEFA Champions League, bảng thông báo thay người được giơ lên: Số 20 Ignazio Abate của Milan rời sân nhường chỗ cho số 52 Mattia De Sciglio. Một cậu thanh niên trẻ măng mới chỉ 19 tuổi được tung vào sân khi trận đấu đã trở nên ngã ngũ, AC Milan đang dẫn trước với tỉ số 2-0.

Nhưng đó chính là khoảnh khắc mà Rossoneri đã trình làng cho thế giới một tài năng, một viên ngọc thô giá trị. Sau hơn 3 năm từ Primavera đến đội một, từ số 52 vô nghĩa đến số 2 của những huyền thoại Mauro Tassotti hay Cafu, De Sciglio ngày càng xây dựng được vị thế cho mình đi liền với tình cảm của người hâm mộ.

Có lẽ giờ thì chẳng còn ai xa lạ gì cái tên De Sciglio nữa cả. Một chàng trai với khuôn mặt và vóc dáng thư sinh, mang trong mình một tính cách điềm đạm và trầm tĩnh như thể là một người đàn ông đã trưởng thành. Một hậu vệ với lối chơi thông minh và được so sánh với Paolo Maldini. Chính cầu thủ số 3 huyền thoại đã từng nói:

Mattia De Sciglio có tất cả mọi thứ để trở thành một cầu thủ đẳng cấp. Mặc dù cậu ấy vẫn còn trẻ nhưng đã thường xuyên được thi đấu tại Serie A và các giải đấu quốc tế. De Sciglio cũng nằm trong thành phần đội tuyển quốc gia và đó là điều rất tốt.

Tôi nghĩ rằng De Sciglio có thể có được một sự nghiệp giống như tôi tại Milan.

De Sciglio

Dù cho chàng trai ấy đã phủ nhận anh là một “Maldini mới” thì cũng không thể khiến người hâm mộ thôi so sánh và đặt kì vọng vào anh, rằng anh sẽ giống như Il Capitano năm nào. Đúng, việc được so sánh với số 3 huyền thoại cũng là điều góp phần làm nên tiếng tăm của De Sciglio và quả thực anh có quá nhiều thứ để làm người ta nghĩ đến người đội trưởng vĩ đại ấy.

Sinh ra tại Milano, là sản phẩm của lò đào tạo trẻ AC Milan, thuận chân phải, đá hậu vệ cánh, đi bóng và chuyền bóng đều tốt, sở hữu một phong cách thi đấu điềm tĩnh và thông minh. Qua từng mùa giải, sự kì vọng dành cho anh lại càng lớn lao hơn. Ngày những Alessandro Nesta và Thiago Silva ra đi, hàng phòng ngự của Rossoneri “trống toang trống hoác”. Thế rồi De Sciglio vụt sáng như một đức tin nào đó để Milanista bấu víu vào mặc cho cái hàng thủ luôn có vấn đề của mình, mặc kệ cho Daniele Bonera vẫn đang thi đấu và đôi khi là “kiến tạo” cho đối thủ.

Anh không e ngại sẽ phải đối mặt với ai từ những gã quái kiệt của Serie A đến Dani Alves của Brazil. Đối thủ dẫn bóng đến trước mặt DeSci2, sau vài nhịp động tác giả với bóng thì “bụp”, bóng đã bị cắt. Trên khắp khán đài họ cổ vũ anh một cách hết mình, dù là những Ultra luôn luôn cuồng nhiệt hay những cổ động viên chỉ có thói quen ngồi một chỗ và xem bóng như tôi.

Nhưng niềm tin và sự kì vọng thì luôn đi đôi với những áp lực. Nếu không ai vượt qua được những áp lực lớn lao kia thì sẽ chết dần chết mòn trong chính bản thân họ.

Sự kì vọng cho De Sciglio là rất lớn. Đã có biết bao bài viết ca ngợi anh, họ đặt niềm tin vào anh hay những Stephan El Sharaawy, Mario Balotelli trước kia – những người tuổi trẻ tài cao, là tương lai không chỉ của Milan mà cả nền bóng đá Ý – sẽ gánh vác và hồi sinh một AC Milan già nua và rệu rã.

Nay thì sao? Balotelli thì đã ra đi; El Sha chưa thể trở về với thời bùng nổ của mình sau những chấn thương, cái thời mà anh còn là “người gánh team”. Chỉ còn De Sciglio ở đó để các cổ động viên dồn hết niềm tin.

Nhưng từ đầu mùa giải đến nay, De Sciglio lại sa sút một cách khó hiểu. Những sai sót của anh đến ngày một nhiều. Anh mất bóng nhiều hơn, số lần chuyển hỏng cũng tăng lên, khả năng chọn vị trí tương đối tồi. Ở vòng đấu thứ 8, chính pha phá bóng rất đáng trách của DeSci2 đã khiến Milan không thể có 3 điểm trước Fiorentina. Trước đó ở vòng đấu thứ 2, anh thực hiện một đường chuyền về thiếu quan sát cho thủ thành Diego Lopez và nó trở thành một pha đốt lưới nhà.

Mới nhất ở vòng đấu vừa qua, Milan hành quân đến Turin trong cuộc đối đầu với chủ nhà Torino. Khi hiệp một sắp kết thúc chính anh là người bất lực kéo ngã Matteo Darmian khi không thể ngăn chặn cầu thủ này băng lên tấn công. Trọng tài không ngần ngại rút tấm thẻ vàng thứ 2 cho anh, De Sciglio rời sân trong nỗi thất vọng.

De Sciglio 2

Dẫu biết những ca chấn thương liên miên từ mùa giải trước đa khiến anh không thể có được phong độ cao nhất, nhưng ta không thể đổ lỗi hết cho những chấn thương. Từ đầu mùa đến giờ, anh mới chỉ vắng mặt 5 trận đấu tại Serie A và mỗi khi khỏe mạnh anh luôn được huấn luyện viên Fillippo Inzaghi ưu ái một vị trí trong đội hình chính thức. Hay phải chăng giống như tôi đã nói, De Sciglio đang chết dần chết mòn trong sự kì vọng quá lơn lao kia của mọi người.

Tôi không phải người trong cuộc nên chẳng thể biết lí do là gì, có thể là những lí do trên hoặc cũng có thể không. Có khi cũng chẳng vì sao cả…

Vậy nên chăng hãy có những “sự trừng phạt” cho chàng trai ấy như để anh trên băng ghế dự bị ở câu lạc bộ hay suất triệu tập lên đội tuyển quốc gia?

Đúng, theo tôi là cần thiết. Nó sẽ là cách tốt nhất để anh lấy lại được sư bình tĩnh và chín chắn vào lúc này.

De Sciglio mới chỉ 22 tuổi, còn cả một tương lai dài ở phía trước. Tuổi trẻ nào rồi cũng sẽ qua một thời, sai lầm mắc phải là điều không thể tránh khỏi dù cho năng lực của người đó có được nhận định là cao như thế nào.

Mong anh sẽ vượt qua được giai đoạn khó khăn này vì như một cao nhân từng nói, phạm phải sai lầm là bình thường, bởi con người ai rồi cũng sẽ vấp ngã. Chỉ hy vọng chàng trai ấy sẽ không “sớm nở chóng tàn” như Alexandre Pato!

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Hồng Phú
17 bài viết
“Vô duyên”
Phát bóng lên ^