Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

bởi Dũng Phan ·

Thì biết đâu Gonzalo Higuain vẫn còn ở lại và đang là tiền đạo số 1 của La Liga. Quả Bóng Vàng 2008 là của Fernando Torres, còn Xavi và Andres Iniesta thay phiên nhau là cầu thủ hay nhất thế giới những năm sau đó. Zlatan Ibrahimovic sẽ không cần phải phát biểu “Tôi chẳng tìm được ai ở Thụy Điển giỏi hơn tôi?”. Đơn giản, vì giờ anh sẽ phát biểu câu tương tự ở mức độ cao hơn.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì bóng đá thế giới sẽ quay lại thập niên 90 của thế kỷ trước, khi mà các cao thủ đông như mây, đồng đều nhau, cạnh tranh nhau. Chứ không còn cảnh “Hai kẻ ở mâm trên. Một số kẻ ở mâm thứ hai. Và một ít người kia ở mâm thứ ba”.

Nếu đột nhiên Ronaldo và Messi biến mất?

Thì tiêu chí bình chọn Quả Bóng Vàng vẫn còn nguyên truyền thống. Nơi ấy,tôn vinh gía trị của World Cup, nơi ấy tôn vinh linh hồn dẫn dắt chiến công của tập thể. Có Messi và Ronaldo, thành tích cá nhân phi thường đã vượt qua rào cản của định kiến và truyền thống.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì chắc chúng ta ai cũng hồi hộp đợi nghe xướng tên Quả Bóng Vàng… từ vòng sơ loại. Dò hỏi xem ba cái tên cuối cùng là những ai. Chứ không cần phải hơn nửa thập kỷ ca một điệp khúc “Messi, Ronaldo, và anh A”. Anh “A” là Iniesta, Xavi, Franck Ribery, hoặc Manuel Neuer của năm nay. Chúng ta sẽ hồi hộp và mỉm cười như cái thuở Pavel Nedved, Rivaldo, Andriy Shevechenko… giương cao Quả Bóng Vàng năm xưa.

Messi Ronaldo

Bóng vàng chuyền tay qua lại…

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì kỷ lục ghi 85 bàn thắng trong một năm của “oanh tạc cơ” Gerd Mueller vẫn hiên ngang sừng sững suốt 4 thập kỷ, và tiếp tục thách thức hậu thế. Kỷ lục về 22 hattrick mà Alfredo Di Stefano đã lập ở thế kỷ trước vẫn im lặng. Kỷ lục 251 bàn của Telmo Zarra tồn tại gần 60 năm tại La Liga vẫn còn nguyên. Và Raul Gonzales – chúa nhẫn huyền thoại vẫn cười hiền từ với 71 bàn thắng tại Champions League chẳng ai vượt qua được. Còn những tiền đạo xuất chúng cỡ Gảbriel Batistuta, Ruud Van Nistelrooy…vẫn là một biểu tượng về cái gọi là hiệu suất bàn thắng/trận.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì chắc hẳn lượng bài viết thể thao của tất cả nhà báo trên thế giới này phải giảm một số lượng không nhỏ. Đơn giản: chuyện so sánh giữa hai người bọn họ đã là một chủ đề bất tận và liên miên vô tuyệt. Không so sánh xem người nào hay hơn, thật là một sự trống vắng lạ lùng. Khi sự so sánh về chuyên môn đã ngừng, thì chuyển sang so sánh về tính cách. Không có họ, biết kiếm gì đây?

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì Nike và Adidas, Cocacola và Pepsi, Clear và “Head & Shoulders”, hay Dolce & Gabanna cùng Armani sẽ giảm hẳn một hạng mục cạnh tranh nhau khiếp đảm. Chỉ vì các ngôi sao còn lại, hẳn sẽ không làm cho những thương hiệu khổng lồ đó phải tung ra đủ mọi chiến lược, mọi quân bài, để nâng cánh cho “gà” của mình như vậy.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Barcelona và Real Madrid hẳn sẽ không phải tốn nhiều tiền để trả tiền lương cho hai “ông mãnh” nhà mình đến thế. Các huấn luyện viên hẳn cũng sẽ không phải lao tâm khổ tứ theo kiểu “Vừa giữ được ghế, vừa giữ được họ, vừa làm họ vui lòng, vừa đưa đội bóng chiến thắng”.

Ronaldo Messi

Báo chí hôm qua: họ thù nhau. Báo chí hôm nay: họ mến nhau.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Thì bây giờ biết đâu “El Pipita” Higuain vẫn còn ở Bernabeu, ngẩng cao đầu kiêu hãnh, còn Karim Benzema đã lưu lạc sang… Arsenal chẳng hạn. Ibrahimovic viết tự truyện với câu nói “Tôi thật sáng suốt khi tới Barcelona”. Còn Neymar đang là thiên sứ dẫn đường ở Barca, như bậc tiền bối Ronaldinho hay Rivaldo năm nào. Và bên kia là G.Bale đang cười hềnh hệch với nghĩa vụ tương tự.

Nếu đột nhiên Messi và Ronaldo biến mất?

Có phải bây giờ Luis Suarez, Eden Hazard, Ribery, Arjen Robben… là những người được săn đón nhất? Và các fan hâm mộ bóng đá trên mạng xã hội sẽ không phải “đánh nhau” đến sứt đầu mẻ trán nữa. Vì có Ronaldo và Messi có đâu để chúng ta khen người này, đồng nghĩa với việc dìm người kia.

Nếu đột nhiên một trong hai người biến mất?

Người ở lại không phải độc tôn. Mà sẽ không vĩ đại như bây giờ. Bởi sự tồn tại của kẻ kia đồng nghĩa với sự phát triển của kẻ này. Kẻ thù giúp nhau phát triển còn mạnh mẽ hơn cả bạn bè.

Nếu đột nhiên họ không ở với chúng ta nữa?

Thì thế giới bóng đá hẳn sẽ mất đi một gia vị đáng giá lắm đi thôi. Một thời đại bóng đá so tài trên từng cây số của hai kẻ quái nhân đang bước từng bước chân vào lịch sử. Cuộc so găng ấy, thật không dễ gì mà một đời người xem bóng đá có thể gặp được.

Thật may, vì họ cùng tồn tại với nhau!

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^