Nhật Bản, Bóng đá & Winning Eleven (Phần 2)

bởi Vũ Anh Tuấn ·

Đầu thập niên 80, bóng đá Châu Á gây chú ý khi giới thiệu một gương mặt nổi bật cho sân cỏ Bundesliga, đó là tiền đạo Cha Bum Kum. Giờ ở Eintracht Frankfurt và Leverkusen, người ta vẫn luôn nói về ông như một huyền thoại lớn, đỉnh cao chính là ở mùa giải mùa giải 1979-1980 khi ông cùng Frankfurt giành chức vô địch UEFA Cup đầu tiên và cũng là cúp Châu Âu duy nhất trong lịch sử CLB.

Ở Hàn Quốc, giới hâm mộ xem ông là hình tượng bóng đá cho hàng triệu đứa trẻ dõi theo. Nhưng lúc đấy xứ Kim Chi không chỉ có Cha Bum Kum, mà ở Hà Lan tiền vệ Huh Jung Moo cũng cực kỳ nổi bật trong màu áo PSV Eindhoven. Đấy là lúc đội tuyển Hàn Quốc đã một lần dự World Cup và hai lần đăng quang Asian Cup. Chợt nhìn lại mình, người Nhật không khỏi chạnh lòng với khoảng trống thần tượng trên sân cỏ.

Tsubasa, Kazu, Winning

Lúc đấy, sự thờ ơ của giới hâm mộ khiến người Nhật chợt nhận ra rằng: Sẽ không thể thành công nếu bạn thiếu đi thứ quan trọng nhất, đó chính là sự đam mê.

Họ đành phải thừa nhận, nước Nhật đang thiếu cả khát khao và một tình yêu cháy bỏng với bóng đá. Ngoài thế vị thế độc tôn của bóng chày, thì khoảng trống về mặt thần tượng cũng là nguyên nhân chỉ ra sự thờ ơ của giới trẻ lúc bấy giờ. Thế rồi vào năm 1981, người ta chợt tò mò với hình ảnh một cậu bé nuôi dưỡng giấc mơ trở thành cầu thủ chuyên nghiệp, được khoác lên mình màu áo đội tuyển quốc gia. Chưa bàn đến khả năng của cậu, mà đơn giản là cái khát khao chơi bóng của Tsubasa Oozora mới khiến cả nước Nhật ngạc nhiên. Ngòi bút tài hoa của Yoichi Takahashi đã làm thức tỉnh cái đam mê của giới trẻ với bóng đá, thứ vốn đã bị chìm sâu trong quên lãng.

Tsubasa

Thế là sau những phút giây tò mò, đam mê đơn giản là thứ khiến bạn bị cuốn hút, chìm vào một thế giới rất riêng, mà ở đó bạn sẽ nhìn thấy cái giấc mơ bé nhỏ của mình. Với một đứa nghiện game như tôi, thì cái màn hình TV nhỏ xíu chính là thứ đã giúp tôi tìm thấy cái tình yêu ấy với bóng đá. Sau cú lốp bóng đầy chất thơ của Karel Poporsky trước Bồ Đào Nha ở Euro 96, giờ khi nhìn lại mọi thứ tôi vẫn tin những buổi chiều tha thẩn ở quán game bóng đá, đã giúp tôi hình thành cái khát khao cháy bỏng với quả bóng tròn.

Đó là vào khoảng đầu năm 1999, hãng Konami giới thiệu phiên bản đầu tiên của game bóng đá Winning Eleven ở thị trường Việt Nam. Với tôi thì đấy không phải là game bóng đá đầu tiên, mà trước đó 2 năm Konami cũng đã ra mắt game Superstar Soccer nhưng không mấy thành công. Phải khẳng định: Winning Eleven là một huyền thoại, khi sức lan tỏa của nó vẫn còn rõ nét đến tận bây giờ với bao đứa trẻ.

WE

Honda WE

Ở đấy, tôi được nhìn thấy giấc mơ Inter Milan đăng quang ở mọi giải đấu, hay hình ảnh Gabriel Batistuta sát cánh cùng Ronaldo trở thành sự thật. Và ở Tsubasa, Jindo hay Winning Eleven chính là những công cụ để người Nhật đưa bóng đá đến gần hơn với tất cả trẻ em, để một ngày nào đó chúng sẽ cất cây gậy và đôi găng tay đi, để theo đuổi giấc mơ với quả bóng tròn. 

Kazuyoshi Miura hay đơn giản là “King” Kazu, theo cách mà người hâm mộ Nhật Bản gọi tên một trong những huyền thoại sống của bóng đá nước nhà. Ngày 26/2/2015 anh sẽ tròn 48 tuổi, nhưng trước đó vài tháng thì Yokohama FC, đội bóng ở giải hạng nhì Nhật Bản đã khấp khởi thông báo, họ vừa gia hạn thêm 1 năm với tiền đạo này. Đúng vậy, Kazu đã gần 50 tuổi và vẫn ra sân hàng tuần để chơi bóng với lứa cầu thủ chỉ đáng tuổi con trai mình. Bạn có thể không biết nhiều đến anh, nhưng đấy là một trong những huyền thoại, và là tượng đài của biết bao thế hệ trẻ em yêu bóng đá ở nước Nhật.

King KazuNăm 1986, người hâm mộ bóng đá Nhật Bản sửng sốt với tin một cậu bé 19 tuổi, vừa nhận được bản hợp đồng chuyên nghiệp từ đội bóng của Vua bóng đá Pele, đó là Santos. Câu chuyện càng trở nên lỳ kỳ khi người ta biết rằng, anh chàng đã lặn lội sang tận Brazil tầm sư học đạo từ năm 15 tuổi và cậu bé ấy chính là Kazu Miura. Sự có mặt của một tài năng trẻ Nhật Bản ở nơi mà người ta xem là thánh địa của bóng đá thế giới như Brazil, khiến cả nước Nhật phải dõi theo xen lẫn niềm tự hào.

Giờ thì cái giấc mơ của cậu bé Tsubasa đã bước ra khỏi những câu chuyện cổ tích. Hình ảnh Kazu bôn ba ở Brazil, Italia hay nhiều nơi khác trên thế giới khiến người Nhật tự cởi bỏ suy nghĩ nặng nề cho mình, để tự tin về thứ bóng đá mà mình có chơi ở đẳng cấp như vậy. Chính cái giấc mơ của cậu bé 15 tuổi Kazu khi ấy vô tình trở thành hình mẫu lý tưởng cho biết bao đứa trẻ với bóng đá, có thể đơn giản chỉ là bắt chước cách ăn mừng hay pha đi bóng của anh.

Brazil và điệu samba ở xứ sở mặt trời mọc

Năm 1981, sân vận động quốc gia Tokyo chứng kiến cuộc so tài đỉnh cao giữa Liverpool và Flamengo cho trận tranh cúp Liên Lục Địa. Đó là thời điểm mà Liverpool đang sở hữu một thế hệ xuất sắc như Kenny Daghlish, Alan Hansen, Gramme Souness đối đầu với Flamengo cũng không kém cạnh khi có những ngôi sao trứ danh của thế hệ Seleccao ở Espana 1982 như Leandro, Junior và đặc biệt là “Pele trắng” Zico.

Đó cũng là lần hiếm hoi đầu tiên mà giới hâm mộ bóng đá Nhật Bản được theo dõi một trận đấu đỉnh cao thực sự, đồng thời đó cũng là điểm phát tích cho mối tình bất tận giữa điệu Samba và đất nước Mặt trời mọc. Tuy không ghi bàn nhưng cái tên Zico vẫn là niềm cảm hứng cho Flamengo vào buổi chiều hôm đấy với chiến thắng 3-0 trước Liverpool. Đúng 10 năm sau, huyền thoại của Brazil trở lại Nhật Bản để mang theo trọng trách của một nhà truyền giáo.

ZicoKashima

Khi J. League ra đời vào năm 1993, cũng giống như MLS bây giờ, người Nhật làm mọi cách để thu hút những ngôi sao lớn của bóng đá thế giới đang toan tính chuyện nghỉ hưu. Sức mạnh tài chính đã giúp một J-League non trẻ thu hút những tên tuổi như Gary Lineker, Dragan Stojkovic, hay Pierre Litbarski nhưng ảnh hưởng và đông đảo nhất vẫn là những nghệ sĩ xứ Samba với Dunga, Bebeto, Careca, Toninho Cerezo… và danh tiếng nhất chính là Zico.

Brazil – Nhật Bản, đó là một mối quan hệ khăng khít trong lịch sử giữa 2 quốc gia. Năm 1906 chứng kiến các cuộc di cư ồ ạt của những người nông dân nghèo khó Nhật Bản sang các đồn điền cà phê của Brazil. Bây giờ thì Brazil chính là quốc gia có số lượng người gốc Nhật đông nhất ở hải ngoại, cũng vì lẽ đó mà những người Brazil luôn nhận được sự chào đón nồng hậu ở xứ hoa Anh Đào và bóng đá cũng góp phần tạo tạo nên điều ấy.

Ngoài việc cho ra đời J-League, mục tiêu mà người Nhật hướng tới chính là xây dựng một lối chơi phù hợp với thể trạng và bản sắc của Nhật Bản. Họ đã quan sát và chắt lọc để nhận ra rằng chẳng đâu thích hợp hơn quốc gia vốn cách họ nửa vòng trái đất.

Những người Brazil ảnh hưởng rõ nét đến J-League và bóng đá Nhật Bản, đó là điều mà chúng ta có thể khẳng định. Dù đó là Alberto Zaccheroni từ Calcio, Ivica Osim của Balkan hay giờ là Javier Aguirre từ Mexico, thì cái tôn chỉ mà JFA đặt ra về lối chơi cho đội tuyển Nhật Bản là điều mà tất cả các HLV đều phải tôn trọng. Đó là lối chơi vốn dựa nền tảng kỹ thuật, bóng ngắn, và chạy chỗ khéo léo của người Brazil được sang chiết cho các thế hệ tuyển thủ Nhật Bản và để tạo nên điều đó thì sự góp mặt của những danh thủ Brazil chính là một phần quan trọng.

Zico

Nếu bạn ghé thăm sân Ibaraki của CLB lớn nhất J-League, Kashima Antlers bạn sẽ dễ dàng bắt gặp một bức tượng lớn được đặt ở đấy.

Đó là bức tượng của Zico. Ông đến Kashima vào năm 1991 khi đã gần 40 tuổi, và cũng chỉ gắn bó ở đấy 3 năm. Nhưng đó lại là giai đoạn mở ra một cuộc cách mạng mang tính lịch sử cho các cầu thủ Nhật Bản, về lối chơi, tinh thần đồng đội, cách tập luyện và thi đấu của một cầu thủ chuyên nghiệp. Đến giờ họ vẫn gọi ông là “Thượng đế của bóng đá”, trên sân Ibaraki của Kashima không bao giờ thiếu lá cờ với hàng chữ “Tinh thần Zico”.

Cùng với chính sách hồi hương cho những người Brazil gốc Nhật, J-League càng bị ảnh hưởng sâu sắc bởi thứ bóng đá kỹ thuật của Brazil. Cầu thủ đầu tiên không phải người gốc Nhật khoác áo Samurai Xanh cũng là người Brazil, Wagner Lopes năm 1998. Đến giờ mặc dù chính sách ngoại binh ở J-League bị giới hạn nghiêm ngặt nhưng những nghệ sĩ Samba vẫn chiếm đến 62% số lượng ngoại binh của giải đấu.

Xem J. League và tận hưởng các trận đấu đầy tính bản sắc của người Nhật Bản còn là cách giúp bạn nghiệm ra nhiều điều tưởng chừng rất đơn giản như sự chuyên nghiệp, kỷ luật, tinh thần lao động nghiêm túc, và tính đồng đội. Vì lẽ đó, mà bóng đá cũng chính là cuộc đời!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vũ Anh Tuấn
11 bài viết
“Bình luận viên bóng đá của SCTV 15.”
Phát bóng lên ^