Champions League 12/13 – Real Madrid 1-1 Manchester United: Kền kền vượt trội

bởi Nhật ·

Trận lượt đi “Chung kết sớm” của Champions League 2012/13 kết thúc với tỉ số hoà 1-1. Manchester United tỏ ra yếu thể hơn, nhưng lại là đội nắm lợi thế trước trận lượt về ở Old Trafford.

real madrid 1-1 manchester united

Sir Alex Ferguson đưa ra bốn cầu thủ tấn công trong đội hình xuất phát là Wayne Rooney, Robin van Persie, Shinji Kagawa và Danny Welbeck, đồng thời để Phil Jones đá chính. Bên phía Real Madrid, họ có trong tay đội hình mạnh nhất, ngoại trừ trường hợp của Diego Lopez (thay Iker Casillas chấn thương nghỉ dài hạn) và Raphael Varane (thay Pepe ngồi dự bị).

đội hình real madrid manchester united

Đội hình xuất phát của hai bên

1. Hiệp một: Mối đe doạ mang tên Ronaldo

Mặc dù có bốn cầu thủ tấn công trong đội hình (ba tiền đạo, một tiền vệ tấn công) tuy nhiên United chơi với mẫu 4-4-2 khá bình thường, với Welbeck và Rooney – hai cầu thủ cần mẫn và khả năng hỗ trợ phòng ngự tốt – chơi ở lần lượt cánh trái và phải. Kế hoạch của họ vẫn là phòng ngự phản công (dù họ không lùi xuống bao khu vòng cấm mà đẩy đội hình lên áp sát ở phần nửa sân khá tích cực), giữ hai tầng và cự li đội hình, với Jones và Michael Carrick là hai tiền vệ trung tâm (trong đó Jones có thể dạt phải để hỗ trợ).

Câu hỏi dành cho đội khách tới từ nước Anh đó là: Làm thế nào để ngăn chặn Cristiano Ronaldo? United đã sử dụng Rooney và Rafael phối hợp với nhau để chống lại cầu thủ chạy cánh người Bồ Đào Nha. Tuy vậy, Ronaldo chơi khá cao và không phải lúc nào United cũng kịp đưa Rooney về để hỗ trợ, vì vậy Rafael thường phải đấu 1 vs 1 với Ronaldo. Rafael chơi theo kiểu anh hay làm từ trước tới nay là bám thật chặt và tranh chấp quyết liệt với Ronaldo, tuy vậy anh lại không mấy thành công và tỏ ra bị đuối hơn so với Ronaldo.

United gặp bốn vấn đề:

– Thứ nhất, do Carrick và Jones lùi khá sâu, trong khi Kagawa chơi khá cao, ngang hàng van Persie, cặp Sami Khedira -Xabi Alonso được chơi tự do. Đặc biệt là Khedira, người di chuyển mà không bị kiểm soát lên phía trước.

– Thứ hai là Mesut Ozil. Về lí thuyết, Carrick là người sẽ phải kèm Ozil, tuy nhiên cầu thủ người Đức liên tục di chuyển khỏi khu vực trung tâm sang phía bên trái, kết hợp với Fabio Coentrao và Ronaldo để áp đảo United. Với Jones và Carrick chơi ở vị trí trung tâm, không ai theo sát Ozil cả.

– Thứ ba là sự di chuyển liên tục và đa dạng của Angel di Maria.

– Cuối cùng, vấn đề thứ tư, chính là Ronaldo. Dù trong trận đấu này anh không có cơ hội gây đột biến ở cánh như mong đợi, nhưng anh lại tỏ ra đặc biệt nguy hiểm khi xâm nhập vòng cấm và đóng vai một tiền đạo, lợi dụng khả năng không chiến cực tốt. Bàn thắng của Real đến từ tình huống Ronaldo xâm nhập vòng cấm, đứng ngay trước cầu môn của David de Gea và bật cao hơn hẳn Patrice Evra để ghi bàn – một tình huống với kịch bản khá giống trận chung kết Champions League 2008 là “tấn công hậu vệ biên không chiến yếu hơn”, nhưng lúc đó là Ronaldo đánh bại hậu vệ phải Michael Essien, trong khi lần này là hậu vệ trái.

Cộng với khả năng phản công nhanh chóng, Real luôn tỏ ra là một mối đe doạ thường trực. Tình huống ở phút 25 là minh chứng rõ nét nhất cho mối đe doạ của Real Madrid: Di Maria đi bóng rất nhanh từ sân nhà, chuyền một đường sắc sảo cắt phía sau lưng Carrick và Jones tới cho Ozil đang di chuyển bên cánh trái, tạo cơ hội để Ozil sút bóng.

2. Hiệp hai: Real không gặp may

đội hình real madrid manchester united

Đội hình hai bên sau phút 59 (Higuain thay Benzema)

Hiệp hai của trận đấu là hiệp mà Real hoàn toàn thống trị MU bằng sự phối hợp xuất sắc của các cầu thủ. United có thể đã giải quyết phần nào Alonso bằng cách đổi chỗ Kagawa và Welbeck để cầu thủ trẻ người Anh kèm Alonso, tuy vậy tuyến trên của Real đã làm tốt việc quấy rối đối phương. Ozil di chuyển đa dạng (chủ yếu lệch phải và lùi sâu), Khedira băng lên trong tư thế tự do không người kèm, đồng thời Di Maria di chuyển rộng ở cánh phải và trung tâm, tạo nên bộ ba phối hợp kéo giãn United theo cả bề ngang lẫn bề dọc: Ozil di chuyển lùi xuống (hoặc Khedira thu hút sự chú ý của một tiền vệ áo đỏ, đặc biệt là Jones), kéo hàng tiền vệ United lên, tạo khoảng trống giữa hàng tiền vệ và hậu vệ cho Di Maria di chuyển (hoặc Khedira băng vào/Ozil hoạt động); Di Maria cũng có thể tấn công Evra ở cánh phải (của Real) hoặc phối hợp cùng Ozil. Cộng với xu hướng di chuyển sang phải của Gonzalo Higuain (thay Benzema phút 59, và có một cú tạt bóng ở cánh phải sau đó), Real áp đảo United ở khu vực này. Thế trận này cũng cho phép Ronaldo di chuyển vào vòng cấm và chơi như một tiền đạo thứ hai, đe doạ United bằng khả năng không chiến, đồng thời Coentrao có thể dâng lên rất cao.

Manchester United chơi với một sơ đồ 4-4-2 đơn thuần và gặp khó khăn trong việc kèm người cũng như điều khiển, khống chế các khoảng trống. Tình thế không khá hơn chút nào khi Ferguson thay Ryan Giggs cho Kagawa (phút 63) và Antonio Valencia cho Welbeck (phút 72). Giggs vào sân có lẽ vì Kagawa không đủ thế lực, và có lẽ vì Ferguson muốn Giggs bó vào trung tâm, tuy nhiên Evra lại càng không được bảo vệ. Valencia thay Welbeck nhằm hỗ trợ Rafael và cũng là để phản công, tuy nhiên anh lại không để lại dấu ấn trên sân. Trong khi đó, Rooney được chuyển vào chơi phía sau van Persie (sau khi Valencia vào sân), nhưng anh lại không đeo bám Alonso. Sở dĩ United không bị thủng lưới thêm là nhờ những nỗ lực phòng ngự, phá bóng từ các trung vệ và đặc biệt là màn trình diễn vô cùng xuất sắc của De Gea khi anh liên tục làm nản lòng các chân sút Real Madrid.

đội hình real madrid manchester united

Đội hình hai bên sau khi Anderson vào sân

Jose Mourinho quyết định đi một nước cờ mang tính tấn công hơn khi đưa Luka Modric thay Di Maria. Trên sân lúc này Real có tới bốn tiền vệ trung tâm: Khedira và Alonso là hai tiền vệ trụ, Modric chơi cao hơn và Ozil chuyển sang cánh phải, với xu hướng dạt vào trung tâm. Bằng nước cờ này, Real kéo giãn United thêm nữa theo chiều dọc, khi Modric có xu hướng chơi lùi hơn. Và khi đưa Pepe vào sân thay Alonso, Mourinho có thêm một cầu thủ nữa sẵn sàng băng lên tấn công cầu môn đối phương (như những gì Pepe làm sau đó).

Ferguson quyết định đáp trả bằng sự thay đổi người cuối cùng: Anderson thay Rooney. United lúc này sử dụng ba tiền vệ trung tâm (khá giống mẫu “1-2” trong sơ đồ 4-1-4-1) để khoá khu trung tuyến và theo dõi các cầu thủ áo trắng tốt hơn trước. Về cuối trận, MU đã hạn chế phần nào những pha phối hợp chạy chỗ nguy hiểm của Kền kền trắng, và kết thúc trận đấu.

Kết luận

Trận “chung kết sớm” của bóng đá châu Âu đã không diễn ra theo hướng “đôi công” như người ta chờ đợi, mà là màn chiếm lĩnh thế trận của Real Madrid. Hoà trận này, Mourinho sẽ càng tỏ ra rối ruột vì trận lượt về sẽ diễn ra ở Old Trafford, trong khi đội bóng của ông đã bị đối thủ ghi một bàn trên sân nhà. Còn về phía Man United, chỉ cần một trận hoà 0-0 là họ sẽ đi tiếp, nhưng Ferguson có lẽ cần phải chỉnh sửa đấu pháp thêm để có thể đạt kết quả khả quan, ít nhất là kết quả hoà không bàn thắng.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Nhật
72 bài viết
“Cây viết, admin của blog Myfootballramble và 4231.vn”
Phát bóng lên ^