Từ bầu Đức đến David Moyes và Cristiano Ronaldo

bởi Thành Đỗ ·
Đoàn Nguyên Đức

Ông Đức theo dõi một buổi tập của các “gà nòi”. Ảnh: Thethao247

Tôi tự hỏi, vì sao một doanh nhân như bầu Đức lại đầu tư nhiều cho lứa cầu thủ HAGL như vậy?

Có thể bầu Đức nuôi lúa non đợi ngày gặt tiền, cũng có thể ông muốn tạo thanh danh cho bản thân, và cũng có thể ông ấy thật sự muốn tạo ra một lứa cầu thủ để làm nòng cốt chủ lực cho bóng đá Việt Nam như Juventus ở Ý, Barcelona ở Tây Ban Nha hay Bayern Munich ở Đức. Tôi là người luôn lạc quan, vì vậy tôi thích nghĩ theo cách thứ ba.

Tuy nhiên những tập thể đó phải khẳng định được bản thân ở giải quốc nội trước đã, để các cầu thủ trong nước phải nể phục. Hãy nhớ lại xem, bạn có ấn tượng gì với Carles Puyol, Xavi hay Andres Iniesta hồi 21, 22 tuổi? Không có gì nhiều để mà nhớ, bởi thậm chí hồi đó người ta còn chú ý Thiago Motta hơn. Mãi đến khoảng 23, 24 người ta mới để cho các cầu thủ đó được truyền thông chú ý và tâng bốc, như cách mà ông Đức và ông Lê Hùng Dũng đang làm với Công Phượng, Tuấn Anh hay các cầu thủ HAGL như hiện nay.

Cùng nhìn vào trường hợp của Wayne Rooney khi còn ở Everton, David Moyes đã cố gắng để anh ta tránh xa truyền thông vì hiểu rằng tiếp xúc sớm với sự tâng bốc của báo giới chỉ có hại cho tương lai. Tuy ông không thể giữ chân Rooney khi anh này công khai ý muốn được chuyển tới Manchester United. Tuy nhiên cũng may cho Rooney, Sir Alex Ferguson là một nhà quản lý đại tài, chính vì ông làm HLV, nên Rooney hay Cristiano Ronaldo sau này tuy có thể cao ngạo nhưng không bao giờ có chuyện dám “lệch” với HLV. Đó là thái độ chuyên nghiệp, cũng là yếu tố then chốt để một cầu thủ trở thành ngôi sao lớn, là khác biệt giữa Rooney và Mario Balotelli, hay là Cristiano Ronaldo và Ricardo Quaresma.

Ferguson Rooney

Thầy giỏi trò mới ngoan

Hãy cùng nhìn lại trường hợp của Ronaldo và Quaresma, họ là những cầu thủ đồng lứa với nhau, cùng trưởng thành ở Lisbon, đều chơi cánh và sở hữu kỹ thuật cá nhân thượng thừa. Tuy nhiên sự nghiệp của hai người lại rẽ sang hai hướng khác nhau. Khi mà Ronaldo đến Manchester United của Sir Alex Ferguson thì Quaresma tới Barcelona của Rijkaard, và chính sự lựa chọn ở tuổi 19 này đã quyết định đến tương lai của hai người. Tại xứ Anh, Cristiano Ronaldo gây ấn tượng với truyền thông những pha bóng vẽ vời, thì Sir Alex Ferguson – người có cái “uy” của một nhà quản lý, được trọng vọng trong giới cầu thủ, đã thẳng tay cho anh lên ghế dự bị, ép anh vào khuôn khổ và cuối cùng, Ronaldo thành một cầu thủ siêu hạng.

Còn Frank Rijkaard, không thể phủ nhận tư duy về kỹ thuật và chiến thuật của cựu tiền vệ này rất tốt, nhưng ông lại không có cái “uy” quản lý, điều thể hiện rõ nhất trong thời gian Ronaldinho và Samuel Eto’o đã có lời qua tiếng lại với vị HLV này. Chính vì vậy, mặc dù cũng lối thi đấu vẽ vời và không hiệu quả nhưng Quaresma lại sẵn sàng “bật” Rijkaard, rốt cuộc anh ra đi, và đến nay vẫn chỉ để lại nỗi tiếc nuối cho một người từng là tài năng lớn.

P_Frank_Rijkaard

Không biết quản quân sẽ là rất nguy hiểm

Cái được của bầu Đức là, ông tạo được cái uy của mình lên các cầu thủ trẻ, gần giống như Ferguson đã tạo được với các cầu thủ của ông. Nhưng chỉ là gần giống, vì cái “uy” đấy dựa nhiều trên mối quan hệ giống như là ông chủ – người làm thuê, nó không có cái yếu tố “uy” của một người đã lăn lộn trong nghiệp bóng banh. Ở đây, mối quan hệ giữa bầu Đức và lứa cầu thủ trẻ của HAGL vẫn dựa trên cái “tình”, cái “nghĩa” là chính, mà trong môi trường bóng đá chuyên nghiệp thì vậy thôi chưa đủ.

Thử hỏi những phát ngôn của ông Lê Hùng Dũng đã có ảnh hưởng thế nào với HAGL mùa giải năm nay? Các đội bóng với các cầu thủ đầy kinh nghiệm, có bao nhiêu năm lăn lộn với bóng đá Việt Nam, và đặc biệt là các cầu thủ trẻ khác sẽ “ngứa mắt” và sẽ không có gì ngạc nhiên nếu họ sẽ quyết tâm vùi các cầu thủ trẻ ấy xuống bùn cho “biết tay”, và tôi tin họ thừa sức làm việc đó. Điều đó cũng phần nào lý giải cho sự phập phù của Công Phượng trong các trận đấu đã qua.

Ngay trước trận Đồng Tâm Long An gặp Hoàng Anh Gia Lai, lúc cầu thủ xếp hàng đi ra sân, Công “Tây” (Trần Chí Công) đã dọa Công Phượng là múa may nhiều thì sẽ bị chém, thế nên thằng Phượng mới bị “cóng”.
– Một nguồn giấu tên tiết lộ cho 4231.

Trường hợp của HAGL hiện nay thực tế có phần giống với Atalanta của mùa giải 2004-2005. Họ trình làng những cái tên như Riccardo Montolivo, Giampaolo Pazzini và Andrea Lazzari… Đó là một lứa cầu thủ đầy triển vọng. Họ có thực tài nhưng lại non kinh nghiệm chiến đấu, thế nhưng Atalanta đã quyết định lăng xê họ như tương lai mới của bóng đá Italia, để rồi rốt cuộc cuối mùa chính sự non kinh nghiệm nhưng ảo tưởng sức mạnh đã khiến Atalanta phải trả giá, khi mà những tài năng trẻ không thể chứng tỏ được sự nổi bật của mình trước các đối thủ lõi đời, và cầu thủ chơi hay nhất đội là… thủ môn Massimo Taibi (mùa bóng đó số phiếu bình chọn của NHM cho danh hiệu thủ môn xuất sắc nhất mùa giải của Taibi còn cao hơn Buffon – người cuối cùng đoạt danh hiệu này vì điểm của giới chuyên môn vượt trội).

Vì vậy, hãy thôi những lăng xê thái quá và những phát ngôn đậm chất showbiz ấy đi, vì nó đang làm hại sự phát triển của bóng đá Việt Nam. Hãy bảo vệ các cầu thủ trẻ như cái cách David Moyes đã bảo vệ Rooney, và hãy ép họ vào khuôn khổ như cái cách mà Sir Alex Ferguson đã giúp Cristiano Ronaldo “lột xác”.

Vì những người Scotland đó là những nhà quản lý giỏi và họ biết phải làm gì để nâng tầm các tài năng.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^