Nhớ Batigol

bởi 4231.vn ·

Diego Maradona sẽ mãi là một vị thánh trong lòng người dân Argentina, cho dù ông có hút thêm mấy tấn thuốc phiện hay phá phách gì đi chăng nữa. Diego đã được tạc tượng mãi mãi trong tim người hâm mộ ở mùa hè Mexico 1986, nhưng vinh quang của ông không xảy ra ở cái thời của tôi, thời mà không phải nhà nào cũng có được 1 chiếc tivi, dù là trắng đen.

Lionel Messi là biểu tượng của hiện tại và tương lai. Từ ngoài 20 tuổi, Messi có mọi thứ mà cả Maradona chắc cũng phải ghen tị: những danh hiệu cao quý đủ mọi cấp độ ở CLB, gia tài kếch xù, những cú đảo chân qua 3, 4 người như cơm bữa. Dường như Messi sinh ra là để thành công, nhưng sự ma mãnh mang bóng dáng của “cậu bé vàng” và tài năng thiên bẩm của anh chẳng làm tôi say mê.

Xứ sở Tango vẫn đều đặn cho ra lò những nghệ sĩ sống bằng nghiệp quần đùi áo số. Trên những khu phố tồi tàn nhất, nơi những cậu bé nhỏ con vẫn miệt mài vờn bóng và bắt chước những bước chạy của vị thánh Maradona. Cái bóng của Maradona lớn đến nỗi người ta bảo “dường như mọi cầu thủ Argentina đều mang một chút linh hồn của Diego”, nó như một lời răn cho những ai trót đam mê trái bóng tròn, và có lẽ cũng vì thế… những ai dám đi trái lời răn, đều có một sự nghiệp không êm ả. Từ quá khứ đến hiện tại, Argentina vẫn đều đặn cho ra lò những nghệ sĩ đầy ma lực, nhưng tôi chỉ thích gã sát thủ ấy, kẻ đã chọn con đường, phong cách chơi bóng khác với vị thánh Maradona…

Sắc tím thủy chung, màu áo truyền thống của Fiorentina, đội bóng con cưng của thành Florence như thêm son sắt với câu chuyện của Vua sư tử Gabriel Batistuta.

Batigo

Người ta nói Florence là nguồn cảm hứng vô tận, là thánh địa buộc phải đến một lần trong đời đối với tất cả những ai trót mang trong mình dòng máu nghệ sĩ. Từng được coi là cái nôi của Thời kì phục hưng nổi tiếng trong lịch sử phát triển của nhân loại, thành Florence vẫn còn đó những bức tượng tuyệt đẹp như những dấu son trong những năm tháng phục hưng đầy vinh quang. Ngày nay, người ta đến Florence ngoài việc ngắm bức tượng chàng David, con cưng của nhà điêu khắc thiên tài Michelangelo thì họ còn đến để chiêm ngưỡng bức tượng sừng sững ngay trước cổng SVĐ Artemio Franchi và nghe kể câu chuyện về anh: Gabriel Batistuta, một huyền thoại của CLB Fiorentina.

Tại Florence có một truyền thuyết kể lại rằng, vào những ngày CLB bóng đá Fiorentina còn đang khốn khó, trong một giấc mơ của ngài chủ tịch CLB lúc đó, Đức chúa trời đã mang một con sư tử đến và đặt vào tay ngài chủ tịch, và chính con sư tử đó đã làm nên những điều huyền thoại tại Fiorentina. Trùng hợp thay sau giấc mơ đó cũng là lúc Batistuta đặt chân đến xứ Tuscany đầy nắng và gió, nó kéo dài hơn kể từ ngày anh khoác lên người sắc tím thủy chung, và nó cũng không đứt đoạn khi anh chuyển sắc tím thành màu bã tràu huyền ảo, và nó còn được lưu truyền mãi đến ngày hôm nay khi anh không còn trên những sân cỏ.

Anh đã đến và biến CLB nghèo khó xứ Tuscany trở thành một trong “bảy chị em” đầy quyền lực ở Calcio ngày đó. Tất cả bắt đầu vào một ngày hè năm 1991, chàng trai có mái tóc dài màu hạt rẻ và đôi mắt màu nâu nhạt hiền lành đó đã xuất hiện trên sân cỏ trong màu áo tím. Và chỉ trong phút chốc chàng trai hiền lành đó đã thực sự là một con mãnh thú trên sân cỏ với khả năng săn bàn tiềm tàng. Nền tảng thể lực tuyệt vời cùng những pha dứt điểm quyết đoán với những bước di chuyển như một con thiên nga đã làm nên một Batistuta huyền thoại.

Gabriel sinh ra và lớn lên ở Argentina, ôm trong tim tình yêu với quả bóng cùng những lời kể về Maradona. Nhưng khác với bao đứa trẻ hâm mộ Diego, Gabriel chọn cho mình lối chơi như cá tính và tài năng của anh: không màu mè, hoa mỹ nhưng thẳng thắng, dứt khoát mà hiệu quả, chớp nhoáng mà rực rỡ.

Những bàn thắng liên tiếp của anh đã khiến các tifosi đặt cho anh biệt danh “Batigol” nghĩa là “Batistuta của những bàn thắng” hay biệt danh “Re Leone” (Vua sư tử) để nói về hình ảnh mái tóc vàng dũng mãnh xông pha và ghi bàn một cách ngạo nghễ giữa hàng phòng thủ đối phương. Batigol là cả một nửa sức mạnh của Fiorentina khi CLB xứ Tuscany chạm tay vào danh hiệu Cúp Quốc gia và Siêu Cúp Italia năm 1995 và 1996.

Nhưng khả năng ghi bàn không làm nên một huyền thoại bất diệt, ở Batigol, nó là cả một tình yêu với sắc tím. Những năm tháng đẹp đẽ của La Viola nhanh chóng lụi tàn sau những vụ làm ăn thua lỗ, những ngôi sao lần lượt ra đi, chỉ mỗi Batigol còn ở lại…

Ở Florence, CĐV đều nói câu cửa miện quen thuộc:

Đầu tiên là Batistuta, sau đó là Thượng đế và cuối cùng mới là chúng tôi.

Chừng ấy là đủ để thấy vị trí của anh như thế nào trong lòng người dân thành Florence.

Batigol

Anh đã ở lại, chấp nhận chơi ở Serie B (một giải đấu hạng II của Italia) để đưa La Viola lên hạng 2 năm sau đó. Tại Argentina, người ta không chấp nhận một tiền đạo hàng đầu của đội tuyển quốc gia chuẩn bị tham dự Cúp thế giới năm 94 lại thi đấu ở một giải hạng II tại Châu Âu. Những đám đông biểu tình yêu cầu anh ra đi, chuyển đến một CLB hàng đầu Châu Âu mà anh xứng đáng chơi ở đó, người ta còn dọa sẽ không gọi anh vào đội tuyển Argentina nếu anh vẫn chơi ở Serie B. Những khoản tiền kếch xù từ khắp nơi vẫn đổ về mời mọc Batigol, nhưng anh vẫn ở lại với một tình yêu vô bờ bến với các tifosi màu tím…

Nhưng Batigol không thể gắn bó trọn đời với Fiorentina như anh hằng mong ước… Niềm vui thăng hạng chưa kéo dài được lâu thì những khủng hoảng về tài chính khiến CLB đứng trước bờ vực phá sản. Năm 2000 sắc tím buồn bã nhìn CLB bán đi người con cưng của mình với giá 35 triệu USD cho AS Roma, kể từ đó Gabriel khoác lên người chiếc áo màu bã trầu, vẫn lối thi đấu đầy máu lửa nhưng lòng chưa bao giờ thôi nguôi ngoai nỗi nhớ về thành Florence.

Năm 2000, mùa thu Italia, trận đấu giữa AS Roma và Fiorentina. Như một giao lộ định mệnh, nơi Roma đang thi đấu như lên đồng vẫn cần một chiến thắng để đoạt Scudetto đầu tiên sau mấy chục năm chờ đợi. Phía bên kia chiến tuyến, sắc tím rệu rã về hai chữ phá sản như lưỡi hái tử thần treo trên đầu CLB cùng bờ vực xuống hạng đã gần kề.

Trên sân Artemio Franchi, CĐV vẫn cuồng nhiệt gào thét, cổ vũ cho đội nhà nhưng không khỏi chạnh lòng khi thấy Batigol dốc bóng xuống vòng cấm địa. Hai đội giằng co trong thế cân bằng cho đến khi một trong những giây phút kì diệu nhất của bóng đá xảy ra…

Batigol trong màu áo bã trầu nhận bóng từ đồng đội và cách khung thành Fiorentina khoảng 18m, anh tung một cú vô lê thần sầu tung nóc lưới Fio. Một dấu chấm hết cho mọi nỗ lực trụ hạng của Fiorentina và Roma đặt một chân lên lễ đài vinh quang.

Bốn khán đài Artemio Franchi câm lặng, những lá cờ sắc tím rũ rợi buông xuôi, màu bã trầu phất phớt trong reo hò sung sướng, nhưng bên dưới sân cỏ là một khoảng khắc vĩ đại. Những ai từng chứng kiến khoảnh khắc này có lẽ đều thấy nghẹn đắng nơi cổ họng, không thốt được nên lời.

Batigol đã ghi bàn như anh thường làm, nhưng đó là 1 bàn thắng vào lưới Fiorentina, một cú đạp chân đưa La Viola xuống hạ. Đồng đội chạy đến chia vui, nhưng Batigol không giang tay đón nhận… anh cúi đầu lặng lẽ đi, không ăn mừng, không một nụ cười và rồi bật khóc…

Cả sân vận động lặng đi, màu bã trầu thôi reo hò, ngượng ngùng, kinh ngạc nhìn tiền đạo của mình. Phía bên kia chiến tuyến, những chiếc áo tím bấu chặt lấy logo của đội bóng mình, ngóng theo dáng lầm lũi của Batigol và rồi họ khóc…

Sau đó rất lâu, dù màu bã trầu hay màu tím, tất cả đều cùng nhau vỗ tay rất lâu tán thưởng bàn thắng của Batigol. Với màu bã trầu, họ biết rằng tiền đạo mới của họ đã rất chuyên tâm trong sự nghiệp của mình, tận tụy hết lòng cho dù anh thi đấu cho ai và trái tim anh đang ở đâu… Với sắc tím, họ biết rằng thần tượng của họ chưa bao giờ quên dòng máu Florence chảy trong huyết quản của mình dù anh là người ngoại quốc.

Vua sư tử chưa bao giờ thôi nhớ Florence nhưng anh vẫn phải chuyên nghiệp trong thi đấu, cho dù có vô tình đẩy CLB của họ xuống hạng, thì cách biểu lộ cảm xúc đó, vẫn không thôi khiến họ yêu anh nhiều hơn…

Đó có lẽ là khoảnh khắc không bao giờ gặp lại trong thế giới bóng đá một lần nào nữa. Nơi sự son sắt, thủy chung trở nên yếu đuối trước đồng tiền và lòng đố kị. Nơi mà những người Argentina sau này như Carlos Tevez sẵn sàng chọc tức tất cả sau khi ghi bàn vào lưới Manchester United – CLB cũ của anh.

Tất cả điều đó chỉ tôn lên những nét huyền thoại của Batistuta, một sự nghiệp không thể gắn bó trọn vẹn với CLB mà anh yêu, nhưng sự trung thành mà anh dành cho thành Florence là không gì có thể so sánh.

Năm đó, La Viola cũng xuống hạng và phá sản, Batisuta cùng Roma lên ngôi vô địch sau bao năm chờ đợi, đó cũng là danh hiệu lớn nhất trong suốt cuộc đời của Batistuta. Nếu không có cuộc chia ly năm đó, Batigol vẫn sẽ là một cầu thủ lớn không danh hiệu, nhưng có hề gì khi trong bóng đá, danh hiệu không phải là tất cả, chỉ có những khoảng khắc diệu kì mới khiến người ta trở nên bất diệt…

Hoàng Hưng

* * *

Người hỏi em vì sao yêu màu tím?

Vì tím buồn, tím dại, tím cô đơn.

Ở Batistuta là nỗi buồn của những người trót dành hết tình cảm cho anh mà lặng thầm nhìn những danh hiệu cá nhân và tập thể chối bỏ anh. Là một chút dại khờ của chính anh, khi mang trong mình tính cách quá mộc mạc để rồi gắn bó suốt những năm tháng đỉnh cao trong màu áo tím Fiorentina mà chối bỏ Manchester United, Barcelona. Là sự cô đơn danh hiệu của anh cùng một thế hệ tài năng bóng đá Arghentina với Juan Veron, Hernan Crepo, Roberto Ayala… Là ngày anh đi trong hành trang tứ kết World Cup 1998, 2 lần lập hatrick, 10 bàn thắng trong 12 trận có mặt tại WC và nước mắt lăn dài trên đất Nhật – Hàn cùng thành tích ghi bàn gần gấp đôi Maradona.

Batistuta Arg

Batigol, anh khoác lên màu áo sắc tím. Và phải chăng đó là định mệnh. Bởi đó là màu tím buồn của sự chung thủy.

Tại sao giữa một thế giới kim tiền như thế anh vẫn ở lại? Ở lại để làm gì hả Batis? Bởi nếu anh rời bước ra đi. Chỉ một lần thôi, vào năm 1995 thì liệu anh còn thiếu gì nữa trong sự nghiệp không?

Sự lựa chọn của anh là sai lầm. Nhưng anh không sai, bởi nếu tình yêu là sai. Thì trên đời này có thứ gì gọi là chân lý?

Batistuta, hôm nay là sinh nhật lần thứ 45 của anh. 10 năm rồi phải không? Kể từ ngày anh giã từ tất cả. Hoài niệm về anh chỉ là sự lặng lẽ trong sắc áo tím, không có duyên với Albiceleste, chẳng một danh hiệu, dù chỉ là một quả bóng đồng… Để rồi hôm nay, sự nghẹn ngào vẫn đến với tôi và những người yêu anh.

Hôm nay là sinh nhật anh, có bao nhiêu người còn nhớ? Báo chí không còn nhắc tới anh nữa. Tôi tìm kiếm hoài cũng chẳng thấy anh đâu. Sinh nhật anh, xin vẫn mãi là nụ cười. Như nụ cười của anh trong mỗi cú dội bom khủng khiếp từ ngoài vòng cấm, như niềm vui vỡ òa ngày anh giương cao chiếc Scudetto lần đầu tiên trong sự nghiệp…

Dũng Phan

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
4231.vn
180 bài viết
“”
Phát bóng lên ^