Gabriel Batistuta, đẹp đến diệu vợi như anh

bởi Dũng Phan ·

Xin ad giới thiệu nói về Vua sư tử “Batigol” Batistuta, người đã truyền cảm hứng mang mình tới bóng đá. Tuy ko đạt dc danh hiệu cá nhân, nhưng đối với mình đó vẫn là cầu thủ hay nhất. Thật ra thông tin về batistuta mình đã biết, mình chỉ muốn mọi người biết là đã từng có một tiền đạo toàn diện nhất ( thậm chí mình đánh giá còn cao hơn cả Ronaldo của brazil vì có thêm khả năng không chiến và sút phạt ) nhưng ko có duyên trong danh hiệu. Bây h ngoài trừ thế hệ 8x và đầu 9x ra chắc ít người biết đến batistuta.

Batistuta 1

Có hai cầu thủ, mà tôi viết về họ luôn đi cùng cảm giác nghẹn ngào trong mỗi câu chữ. Anh là một trong hai cầu thủ đó. Tôi viết về anh rất nhiều, những bài viết ấy đã trở thành bất hủ trong lòng các cổ động viên bóng đá tại Việt Nam này từng đọc về anh, những bài viết ấy cũng trở thành tư liệu cho chương trình “Góc khuất thể thao” của đài VBC khi làm về anh. Những bài viết đó đã đem lại cho tôi rất nhiều niềm vui nho nhỏ bởi tình cảm chan chứa của những người nhớ về Vua sư tử.

Họ cũng như tôi, thương anh đến nao lòng, bởi tài năng cùng nhân cách chung thủy, bởi sự dang dở cùng những nỗi đau chẳng bao giờ liền sẹo, bởi những giọt nước mắt và xúc cảm rạo rực của tiếng gọi Batistuta, và bởi cả sự bất công đến lỡ làng mà hôm nay tôi cũng như bạn, hỏi về anh để người ta phải biết về anh, để biết rằng thế giới bóng đá từng có một cầu thủ đẹp đến diệu vợi như anh.

1. Lối đá

Anh tài năng, một tiền đạo toàn tài nhất trong lịch sử mà tôi được chứng kiến. Hai năm trước, Ken MU có hỏi tôi về cầu thủ nào hay nhất trong mắt tôi, tôi đã trả lời là Gabriel Batistuta. Phải, là Batistuta chứ không phải Ronaldo, Diego Maradona hay Zinedine Zidane, Pele nào cả.

Ở Batigol có thể lực sung mãn, có cú sút mạnh như quả đạn pháo, có khả năng ghi bàn ở mọi góc độ, có những quyết định gây ngỡ ngàng với thủ môn, đặc biệt các fan của Arsenal không bao giờ quên nổi cú sút găm cháy lưới ở một góc cực hẹp mà anh từng sút vào lưới David Seaman 13 năm về trước, cú sút ấy không chỉ thể hiện bản lĩnh, mà còn thể hiện rõ cái chất siêu phàm của một tiền đạo.

Một trong những điều đáng nhớ nhất về các bàn thắng của Batigol phải là những cú sút xa ngoài vòng cấm, đó là những cú nã đại bác sấm sét không hơn không kém. Và nếu cần tinh tế, nhẹ nhàng để đưa bóng vào lưới, Batigol vẫn đáp ứng cho bạn.

Thời đỉnh cao của mình, Batistuta từng ghi bàn bằng đá phạt ở khoảng cách 30m. Hơn hẳn Ronaldo về khoản này. Anh sút căng và thẳng, kiểu như Roberto Carlos ấy. Về khả năng chơi đầu Batigol cũng ăn đứt Thierry Henry. Batigol đánh đầu phải nói là cực đã. Bàn thắng cuối cùng anh ghi cho Argentina tại World Cup 2002 cũng là một cú đánh đầu đặc biệt khó, gần như ngang mép khung thành. Sau bàn thắng đó, tiếng gào “Batigol” ở trận đấu với Nigeria buổi trưa hôm đó vang vọng cả xóm tôi.

Phong cách chơi bóng của Batistuta cực kỳ cần mẫn, anh chạy miệt mài, anh tả xung hữu đột, trận đấu nào anh cũng chơi với 110% sức lực. Thuở nhỏ, mỗi khi coi tin về Serie A, cứ hễ mà Fiorentina đá với Milan, Juve, Inter… gì gì thì Fio có thể thua, nhưng Batistuta thì phải ghi bàn!

Thành tích ghi bàn của Batigol gần gấp đôi Maradona trong màu áo của Argentina, ba lần tham gia World Cup là 2 lần lập hat-trick. Argentina bị loại sớm ở World Cup 1994, World Cup 1998, nhưng số bàn thắng anh ghi được chỉ thua mỗi vua phá lưới. Khả năng chớp cơ hội của Batistuta là cực tốt, bóng đến chân anh, vung chân là vào, kể cả ở trong tư thế cực khó.

Batistuta không có ăn vạ, anh bị phạm lỗi, anh ngã xuống, bò dậy chạy tiếp, và khi quá đau không thể chạy nổi anh mới gục xuống, cũng là lúc trọng tài thổi còi.

Nhưng hơn cả, anh đơn độc, anh cô đơn đến tội nghiệp!

batistuta_fiorentina_getty

Anh vắt kiệt hết những giọt mồ hôi cho màu áo tím, hơn 200 bàn thắng đổi lại chỉ 1 Coppa Italia. Nhưng chưa bao giờ anh có ý định ra đi. Anh chung thủy, anh tài năng, và anh yêu Fiorentina tới lạc lối. Các cổ động viên của Fiorentina vì thế mới có câu nói:

Đầu tiên là Batistuta, sau đó là thượng đế và cuối cùng mới là chúng tôi.

Năm 1996, họ dựng tượng anh ngay giữa trung tâm thành phố!

Batistuta có kỹ thuật, thân hình đồ sộ nhưng rất dẻo dai, anh ngoặt bóng qua các hậu vệ với một cú đảo bóng rất đơn giản, khi hậu vệ quay đầu lại nhìn thì tiếng “Gol” đã vang khắp khán đài.

Anh ăn mừng đầy cuồng dại, ăn mừng đầy mê say, động tác bắn súng, động tác gẩy đàn guitair, giữa khu rừng Calcio tràn ngập những hậu vệ giỏi và lì lợm như sói. Anh là Vua sư tử!

Anh đẹp từ khuôn mặt tới nhân cách: khuôn mặt anh, thân hình anh, mái tóc vàng óng, bộ râu quai nón, là của một siêu mẫu Ý. Còn nhân cách anh, tính chung thủy và lối sống của anh hệt như Kiều Phong của Thiên Long Bát Bộ. Nhưng cũng như Kiều Phong, anh tài năng, đau khổ, bất công, và đầy dang dở!

Và đây, cả đời xem bóng đá của tôi. Chưa bao giờ xúc động như khi nghe tiếng gào của bàn thắng này. Cái âm hưởng nó mang lại giống như tiếng gào của Bach trong bản rock “18 & life” vậy. Một thứ âm thanh vang vọng.

Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, Batis, BATIGOL!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

2. Con người

Câu hỏi của bạn có nhắc đến cái gọi là không có duyên với danh hiệu. Không sai đâu, bởi chính Batigol cũng đã công nhận điều đó, khi anh phát biểu trên báo chí cách đây 2 năm:

Tôi đã có thể giành được Ballon d’Or nếu khoác áo Barcelona hoặc Manchester United. Các cầu thủ chơi cho những đội bóng như vậy thường có tiềm năng để trở thành cầu thủ xuất sắc nhất thế giới, ghi được nhiều bàn thắng và chạm tay vào những danh hiệu. Nhưng cá nhân tôi lại muốn cống hiến cho Fiorentina.Tôi muốn giúp một đội bóng nhỏ giành chức vô địch để làm nên lịch sử.

Thế đấy, khi các cầu thủ đổ dồn với những nấc thang danh vọng trong sự nghiệp. Anh chỉ cống hiến cho một đội bóng nhỏ. Bởi tại sao? Một câu viết mà tôi rất thích:

Sai lầm lớn nhất của Batistuta chính là do anh quá mộc mạc, quá chung thủy. Anh mang cái tính cách thuần khiết của một người nông dân nên anh đã gắn bó với Fiorentina quá lâu, cống hiến toàn bộ những năm đỉnh cao nhất ở Fiorentina, mà với tài năng săn bàn thiên bẩm của anh nếu anh chuyển tới một CLB danh tiếng hơn, giàu có hơn, có tiềm lực và có mục tiêu cao hơn trên đấu trường châu lục thì có lẽ trong bộ sưu tập của anh sẽ ko thiếu một danh hiệu gì.

Anh khác nhiều lắm với các biểu tượng chung thủy khác, trong thế giới bóng đá “cá lớn nuốt cá bé” này. Những đội bóng bé nhỏ rất sợ mất đi các cầu thủ giỏi, và các cầu thủ giỏi cũng muốn đi tìm đến những chân trời mới. Chỉ có anh là không làm điều đó, và chỉ ra đi khi đội bóng vỡ nợ.

Ngày sinh nhật thứ 41 của anh, tôi đã viết:

Thời cấp 3, trong trang vở của một cô bạn gái. Tôi đọc được 2 câu thơ:

“Người hỏi em vì sao yêu màu tím?
Vì tím buồn, tím dại, tím cô đơn.”

Hôm nay nhớ lại. Tôi thấy rằng, ở nơi đâu mà câu thơ ấy lại đúng như thế như đối với Batistuta và Florentina? Ở Batistuta là nỗi buồn của những người trót dành hết tình cảm cho anh mà lặng thầm nhìn những danh hiệu cá nhân và tập thể chối bỏ anh. Là một chút dại khờ của chính anh, khi mang trong mình tính cách quá mộc mạc để rồi gắn bó suốt những năm tháng đỉnh cao trong màu áo tím Fiorentina mà chối bỏ United, Barca. Là sự cô đơn danh hiệu của anh cùng một thế hệ tài năng bóng đá Arghentina với Juan Veron, Hernan Crespo, Roberto Ayala… Là ngày anh đi trong hành trang tứ kết World Cup 1998, 2 lần lập hat-trick, 10 bàn thắng trong 12 trận có mặt tại World Cup và nước mắt lăn dài trên đất Nhật – Hàn cùng thành tích ghi bàn gần gấp đôi Maradona.

Batigol, anh khoác lên màu áo sắc tím. Và phải chăng đó là định mệnh. Bởi đó là màu tím buồn của sự chung thủy.

Tại sao giữa một thế giới kim tiền như thế anh vẫn ở lại? Ở lại để làm gì hả Batis? Bởi nếu anh rời bước ra đi. Chỉ một lần thôi, vào năm 1995 thì liệu anh còn thiếu gì nữa trong sự nghiệp không?

Sự lựa chọn của anh là sai lầm. Nhưng anh không sai, bởi nếu tình yêu là sai thì trên đời này có thứ gì gọi là chân lý?

batistuta

Mùa giải 1994 – 1995, Fiorentina xuống hạng. Vậy mà Batistuta vẫn ở lại để đưa Fio lên hạng. Đến mùa giải 1999-2000, Fiorenita bị vỡ nợ, họ phải bán anh đi để có tiền trả nợ. Khi biết tin mình bị bán, Batistuta đã khóc rất nhiều. Từ đó anh khoác áo Roma, nhưng trái tim anh đã để lại xứ Toscana mất rồi. Để đến khi gặp lại Fiorentina trên sân Olympico, anh ghi bàn thắng duy nhất, một vú volley cực mạnh ngoài vòng cấm, cả Roma cười, chỉ anh ôm mặt khóc, các cổ động viên Fiorentina khóc trên khán đài. Đó không phải là bóng đá, mà như một mối tình bị chia cắt và đầy đau khổ!

Những hình ảnh cảm khái đó, có bao giờ tìm lại được? Cũng chẳng cần tìm lại làm gì. Sâu thẳm trong lòng những ai yêu Batigol. Nó đẹp, nó buồn, nó cao thượng đến cay mắt.

… 23/4/2003, mưa rơi nặng hạt trên sân bay.

Một chàng trai lặng lẽ bước xuống. Ánh mắt mệt mỏi. Có một người đàn ông chạy đến giữa làn nước mưa, khuôn mặt mỉm cười sung sướng tới bắt tay chàng trai ấy. Ông chính là Massimo Moratti – vị chủ tịch quyền lực của Inter Milan, còn chàng trai mệt mỏi ấy là Batistuta. Ước mơ cả một đời của Moratti đến tận những năm tháng cuối cùng của hành trình Vua Sư Tử, ông mới có được anh, dù chỉ là một bản hợp đồng cho mượn ngắn ngủi. 7 năm, Moratti mong ước có Batigol và 7 năm anh tua đi tua lại điệp khúc “Tôi sẽ không đi đâu cả”. Ngày anh đến Inter Milan là những phút giây lặng lẽ, mưa rơi buồn trên sân bay. Buồn như những năm tháng cuối cùng của anh trên đất Ý.

Inter Milan đưa anh về vì Moratti… hâm mộ anh. Ông không có được anh khi anh là Vua sư tử gầm nát cả trời Âu. Ông chỉ có được anh khi anh là Vua sư tử tiếng gầm đã khàn đục vì tuổi tác. Nhưng có hề gì, bởi đó là tình yêu. Cũng như tình yêu của anh cho sắc tím Fiorentina vậy…

Tôi đã viết những dòng ấy cho Batistuta bốn năm về trước. Có những cầu thủ như anh đấy. Yêu chung thủy. Để lúc lụi tàn vẫn được giang rộng vòng tay trọn vẹn. Các Interista hôm nay vẫn nói với nhau “Họ không có được anh trọn vẹn, nhưng chỉ cần nghe tiếng gào Batigol khi anh ăn mừng là họ mãn nguyện rồi”.

batistuta 2

Thế giới bóng đá ngày càng hiếm những người như anh, e rằng chẳng còn nữa. Nhân cách cao thượng, mê say, bi kịch nhưng đẹp mãi mãi.

Trong máy tính tôi lưu giữ nhiều thứ về anh, có cái wallpaper mà các cules ngày xưa đã làm với việc photoshop đặt nụ cười anh vào màu áo xanh-đỏ của họ (đủ biết Barcelona khát khao anh cỡ nào), có trận đấu giữa Manchester United và Fiorentina.

15/03/2000, Old Trafford, Champions League 1999-2000, Fiorentina bé nhỏ gặp United hùng mạnh, khi ấy là đương kim vô địch Châu Âu, đỉnh cao của thế hệ “Class of 1992”. United thắng 3-1, nhưng người ghi bàn mở tỉ số là Batigol, một cú sút xa ngoài vòng cấm gây câm lặng cả Old Trafford. Giữa vòng vây 3 cầu thủ áo đỏ, anh ngoặc bóng qua trung vệ thép Jaap Stam, nã một phát đại bác kinh hoàng. Sir Alex mê đắm anh từ lâu trước đó, và càng day dứt hơn khi chứng kiến bàn thắng ấy. Batigol như “cánh én nhỏ không làm nên mùa xuân”. Đó vừa là tài năng, vừa là bi kịch của Batis.

Nhưng anh được tôn trọng và yêu quý lắm. Các fan hâm mộ yêu anh, và các cầu thủ cũng vậy, tiêu biểu là David Trezeguet – tiền đạo người Pháp lừng danh một thời từng tâm sự: “Hạnh phúc lớn nhất của tôi là được gọi tên Trezegol, theo tên của thần tượng mãi mãi Batistuta của tôi”.

3. Sự nghiệp:

Tôi gửi các bạn link bài viết tổng hợp các bài mà tôi từng viết về anh: Link

Và gửi thêm cho các bạn link download chương trình “Góc khuất thể thao – Batistuta stories” của VBC. Chúng ta sẽ được nghe giới thiệu về anh qua một giọng đọc ấm cúng, video những bàn thắng anh ghi được, và hình ảnh xúc cảm của anh.

Sau khi download 3 phần trên về, các bạn dùng phần mềm này để nối 3 file đó lại.

4. Kết

Nếu bạn đã đọc trọn vẹn bài viết này. Thật sự cảm ơn bạn. Hãy nhớ rằng, thế giới bóng đá này đã từng có một Batistuta tài năng và đẹp nôn nao đến như thế…

Batigol

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Dũng Phan
72 bài viết
“Azzurri, Los Blancos, Pirlo.”
Phát bóng lên ^