Parma: Kẻ khốn cùng của thời đại

bởi Vũ Anh Tuấn ·

Nếu không được trả lương bạn sẽ làm gì? Nghỉ làm? Đừng lo, 90% người được hỏi sẽ đứng cùng chiến tuyến với bạn. Các cầu thủ Parma là 10% hiếm hoi còn lại. Không được trả lương từ tháng 7/2014 nhưng họ vẫn chiến đấu rất kiên cường và chỉ thua Milan vì những sai lầm cá nhân và may mắn. Nói như HLV của họ, Robeto Donadoni, “Chúng tôi có nghĩa vụ với cổ động viên, với CLB, với thành phố không chỉ ở những giây phút vui vẻ mà cả lúc khó khăn. Chúng tôi sẽ không đầu hàng”

Có thể rồi họ cũng sẽ phải rời con tàu đắm, có thể họ sẽ xuống Serie B, nhưng những cổ động viên Parma sẽ ở bên họ và chắc chắn sẽ không có chiếc áo nào bị ném trả lại vì thấm đẫm mồ hôi.

 – souslevent

Còn thiếu. Tuần trước, Donadoni ám chỉ: Antonio Cassano là thằng hèn.

– Đỗ Hiếu

Chuyện Calcio, 2/2/2015

parma (1)

***

Với những ai một thời đã trót si mê, đã trót thổn thức vì Calcio, thì hẳn cái tên AC Parma sẽ gợi lại cho bạn biết bao ký ức chẳng thể phai mờ.

Thà một phút huy hoàng rồi vụt tắt…

Đây không phải là đội bóng mà tôi hằng yêu mến. Nhưng cũng giống AC Milan, AS Roma, hay Fiorentina, nó giúp tôi đánh thức cái tình yêu cháy bỏng với thứ văn bóng đá ở đây. Có khát khao. Có dại khờ. Có thể bạn yêu màu áo đấy vì những người hùng trong mơ, nhưng cũng có thể là cả những tấn bi kịch mà đội bóng đấy phải gánh chịu.

Nhắc đến Parma mà không nói đến thập niên 90, thì coi như bạn đã đánh mất cái tuổi thơ tuyệt vời của mình rồi. Tôi vẫn nhớ như in cái mùa giải 1998-1999 đầy những cảm xúc trái chiều, nhưng tựu trung là một năm đáng nhớ với Calcio. Nếu như Manchester United không mang đến một màn trình diễn “siêu việt” ở Delle Alpi, thì ắt hẳn hẳn mùa giải với người Italia đã trọn vẹn biết bao, khi trước đó Lazio và Parma đều đã hùng dũng tiến vào chung kết ở 2 cúp châu Âu còn lại. Lúc đấy sự khủng khiếp của Calcio khiến tất cả các đối thủ phải khiếp sợ, trong thập niên 90 gần như năm nào cũng có đại diện của bóng đá Italia góp mặt ở trận đấu cuối cùng.

Parma gặp Olympique Marseille tại sân Luhzniki mùa hè năm 1999. Đấy là một dấu ấn lịch sử, vì đó cũng là lần cuối cùng cho đến nay, một đội bóng ở Calcio góp mặt tại trận chung kết cúp C3 châu Âu hay Europa League bây giờ. Parma áp đảo hoàn toàn trước đội bóng hàng đầu của nước Pháp, cho dù Marseille đâu thiếu những anh tài từ Laurent Blanc, Cyril Domoraud, Florient Maurice hay Robert Pires. Nhưng đấy là một đêm ác mộng với HLV Roland Curbis và các học trò, đến nỗi ngay cả một nhà vô địch thế giới như  Laurent Blanc cũng mắc sai lầm tai hại ở bàn thua đầu tiên.

Bạn hãy cứ tưởng tượng một đội hình mà khung thành được trấn giữ bởi Gianluigi Buffon, hàng thủ thì gồm bộ ba Lilian Thuram, Fabio Cannavaro, Roberto Sensini. Trong khi tuyến giữ được lĩnh xướng bởi nhạc trưởng Juan Sebastian Veron bên cạnh Dino Baggio, Diego Fuser, hỗ trợ cho cặp song sát Enrico Chiesa và Hernan Crespo. Đến cả những ngôi sao lừng lẫy của Nam Mỹ như  Faustino Asprilla hay Abel Balbo còn phải ngồi dự bị, đủ để bạn hiểu sức mạnh của AC Parma là như thế nào.

Parma

Nhưng sau cái giấc mơ lung linh ấy lại là những đêm dài vô tận. Tối chủ nhật vừa rồi, thầy trò Roberto Donadoni để thua Milan 1-3 ở San Siro, đấy cũng là trận thua thứ 8 liên tiếp trên sân khách của Parma, một kỷ lục của CLB vùng Emilia Romagna. Trước đấy ở vòng 20, Gialopplu cũng lần đầu tiên để thua trước anh chàng hàng xóm tí hon AC Cesena ở sân nhà kể từ năm 1987. Giờ Parma đang yên vị ở đáy bảng bảng xếp hạng với chỉ 9 điểm và kém vị trí an toàn của Cagliari đến 10 điểm. Mùa giải mới chỉ bắt đầu giai đoạn lượt về, nhưng ngay cả những kẻ sống bằng niềm tin nhất cũng chẳng dám nghĩ đội bóng khốn khổ này sẽ sống sót vào cuối mùa. Đấy là thứ bi kịch mà trước đó chẳng ai dám nghĩ tới.

Sân Juventus Arena ngày 27/3/2014, vòng 30 Serie A. Trên sân nhà, phải nhờ đến sự xuất sắc của Carlos Tevez mới giúp Juventus của Antonio Conte đánh bại Parma, nhưng đó mới là trận thua đầu tiên của thầy trò Donadoni sau hơn 4 tháng với chuỗi 17 trận bất bại đã đi vào lịch sử. Đấy cũng là mùa giải mà người Emilia Romagna kỷ niệm tròn 100 năm thành lập của đội bóng danh tiếng nhất. Parma chơi như thể họ đang sở hữu đội hình huyền thoại năm nào. Từ Milan, Napoli, Inter cho đến Roma tất cả đều chỉ là bại tướng góp phần tô điểm cho phong độ chói sáng của Parma.

Ở đấy, người ta nhìn thấy trung vệ hay nhất Serie A Gabriel Paletta, bên cạnh phát hiện của mùa giải Marco Parolo nhưng xuất sắc và đặc biệt hơn cả là “Cậu bé hư” năm nào Antonio Cassano. Thay cho hình ảnh của một kẻ bất trị với HLV, ích kỷ với đồng đội, người ta chợt nhìn thấy anh khiêm tốn hơn, hy sinh hơn để làm đầu tàu dẫn dắt cả đội bóng đến vị trí thứ 6 chung cuộc. Sau Bari và Sampdoria, Calcio mới lại chứng kiến một Fantantonio đích thực, khi anh được Donadoni và chủ tịch Tomasso Ghiradi trao lại niềm tin, thứ mà anh đã bị đánh cắp ở các đội bóng lớn.

Cassano-Parma

Sau những năm tháng chìm trong bão tố, Parma tin là số phận đã không còn bạc đãi họ cho đến khi điều đó quay trở lại. Mùa hè năm ngoái, khi đội bóng đang háo hức cho ngày quay lại cúp Châu Âu sau nhiều năm, Liên đoàn bóng đá Italia (FIGC) ra phán quyết Parma sẽ phải nhường lại chiếc vé dự Europa League cho Torino, sau khi FIGC cáo buộc Parma đã không đóng 300.000 Euro tiền thuế chuyển nhượng. Đấy cũng là lúc tai họa bắt đầu ập xuống đội bóng của chủ tịch Ghiradi.

Sự cương quyết của những người làm thể thao Italia được thể hiện, khi họ hai lần từ chối đơn kháng cáo và số tiền nộp thuế chậm của Parma. Chưa nói đến việc ai đúng, ai sai ở vấn đề này nhưng các nạn nhân thấy rõ của vụ việc chính là số phận của đội bóng, cầu thủ và các cổ động viên tội nghiệp.

Tôi đã mất hết sự nhiệt huyết với bóng đá. Đó là điều mà tôi đã nói cách đây không lâu. Nhưng sự việc lần này đã thực sự khiến tôi mất đi nỗi đam mê lớn nhất của cuộc đời.

Những lời bộc bạch từ tận đáy lòng của ông Tomasso Ghiradi cũng là lời cáo phó cho một giai đoạn ổn định của Parma. Có thể Ghiradi không phải là một doanh nhân giàu có nhưng thứ mà ông mang đến là điều mà Calcio cần. Vài tháng sau sự ra đi của con người đầy nhiệt huyết ấy, những sự bất ổn của Parma vẫn chưa dừng lại.

ParmaGhirardi

Trong 20 ngày qua, tôi đã thấy đến 4 chủ tịch khác nhau, chủ sở hữu mới cũng mới chỉ đến cách đây 15 ngày. Nhưng mọi thứ chẳng có gì thay đổi.

Đấy là những lời cuối cùng của Cassano, sau hơn 7 tháng không được trả lương, ngôi sao số một của đội bóng mở màn cho sự ra đi của các cầu thủ. Trong những ngày cuối cùng của kỳ chuyển nhượng mùa đông, khi các đội bóng nô nức đón viện binh thì những người yêu mến Parma đau đớn nhìn các cầu thủ trụ cột lũ lượt ra đi: Gabriel Paletta (đến Milan), Afriyie Acquah (Sampdoria), Andrea Rispoli (Palermo), Nicola Pozzi (Chievo). Và liệu sẽ còn ai nữa đây?

Tất cả như một giấc mơ thật phũ phàng, ngắn ngủi và tàn bạo. Khi giấc mơ ấy chợt đến, với bao niềm tin về sự phục hưng của đế chế Parmarlat huyền thoại ngày nào. Để rồi khi nó ra đi, người ta chợt tỉnh giấc với tấn bi kịch nặng nề.

Những con người chịu sự tổn thương lớn nhất ở đây vẫn là những ai đã trót say mê màu áo này. Dường như số phận đã quá khắc nghiệt với họ. Khó để hẹn ước cho một ngày trở lại như năm nào nhưng đã trót yêu thì hãy cứ dại khờ.

Forza Parma!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Vũ Anh Tuấn
11 bài viết
“Bình luận viên bóng đá của SCTV 15.”
Phát bóng lên ^