Điều gì đã xảy ra với thế hệ của ta?

bởi Du Đãng ·

Mắt trẻ thơ chỉ yêu những gì trong veo và thánh thiện, bởi thế mà trên chương trình Bông hoa nhỏ, chị Hằng rất ít khi xuất hiện, nhưng đã xuất hiện thì luôn mặc váy áo trắng tinh khôi, có lẽ cả trong lẫn ngoài. Khi ta đến với bóng đá, nàng cũng trong veo và thánh thiện như vậy.

Con trai! Những biến chuyển của bóng đá, cũng chính là những gì đã xảy đến với thế hệ bọn ta.

Đó là những năm cuối thập niên 90, đất nước vừa bước khỏi vùng tối ảm đạm của cấm vận kinh tế, thời mở cửa bắt đầu hằn in sự hiện diện của nó lên mọi mặt đời sống. Phú quý, mới một chút thôi, ăn nằm lang chạ ở đâu mà sinh ra lễ nghĩa, bài toán nồi cơm tạm thời ổn thỏa, người ta quan tâm nhiều hơn đến bóng đá.

Đợi chờ 20 năm, 25 năm đầu đời được nhưng mấy chàng trai chịu đợi thêm 30 phút dạo đầu. Trong khí thế đi lên hừng hực ấy, lòng kiên nhẫn cũng có hạn sử dụng. Người ta bắt đầu chán ghét vì mỗi lần đội tuyển nước nhà đá với Thái Lan, những nửa cuối hiệp hai đều phải cúi đầu cầu nguyện, mong cho phép màu sẽ xảy ra khi mình không chứng kiến.

thecong

(Ảnh: baomoi.com)

Như chìa khóa vạn năng của một tên trộm có thể chọc vào mọi cái lỗ nhỏ to, người ta nghĩ rằng cơ chế thị trường có thể giải quyết mọi vấn đề khó dễ. Lập luận “nước ngoài họ làm thế cả”, và rồi bóng đá được “chuyên nghiệp hóa”, chẳng ai đứng lên và đặt câu hỏi “cơ chế và cái tâm sáng, cái nào quan trọng hơn?”. Đó là năm 2001.

Thể thao không còn thuần túy với nghĩa tranh đua công bằng. Đồng tiền bắt đầu thị uy sức mạnh, những đội bóng mới nổi được đầu tư với tiềm lực tài chính vững vàng lấn át những đội bóng khác, những cái tên vang bóng một thời như Cảng Sài Gòn, Công An Hà Nội, Công An Hải Phòng mất hút. Thể Công, Đồng Tháp chẳng chống cự được bao lâu cũng đành nằm yên hưởng thụ.

Ở lớp cô giáo cắt bạn học giỏi kèm bạn học yếu, sau một thời gian trình độ caro của cả hai đều thăng tiến vượt bậc, người ta duy ý chí rằng cái gì của nước ngoài cũng tốt, cầu thủ ngoại đến sẽ cải thiện trình độ của cầu thủ nội. Cuối cùng họ lãnh tiền rồi đi về trước khi bóp chết những ai đang chờ cơ hội được thể hiện.

Lương và thưởng dành cho các cầu thủ bắt đầu lạm phát, điều đó không ngăn cản một vài trong số họ bán đi cả danh dự của tổ quốc, không buộc họ cống hiến với tinh thần thể thao đúng nghĩa. Con người là giống loài ăn tạp, dù không cạp đất mà ăn như Ngọc Trinh được, nhưng tiền thì bao nhiêu là đủ nếu không biết hài lòng?

Kinh tế nước nhà đi lên mạnh mẽ, rùng mình lên đỉnh năm 2007 để rồi xụi lơ trong khủng hoảng. Công Vinh, Minh Phương nhét khúc gỗ vào giữa hai chân người Thái đưa bóng đá Việt Nam đến với vinh quang cùng tột năm 2008, nhưng rồi lại trầm luân đăng đẵng những năm sau. Đó là khi cành lá không được mọc trên một gốc rễ vững vàng.

aff

(Ảnh: Zing.vn)

Dù có uống ngàn viên Viagra, người ta vẫn nhận thấy cơ chế bất lực trong việc giải quyết các vấn đề nội tại của bóng đá. Họ soi đèn giữa trưa nắng đi tìm “cái tâm sáng”, thứ mà họ để quên đâu đó hoặc ngay dưới đế giày của họ. Một vài người đến và nói “đây, tâm sáng của tôi đây”, một lần nữa tất cả thấy ánh quang rực rỡ của đồng tiền.

Công nghệ thông tin bùng nổ, một, hai, ba, năm, truyền thông nghiễm nhiên cho mình là quyền lực thứ tư. Họ đem bút dạ tô đậm tô nhạt lên bất kỳ điều gì họ thích trước khi đem màu đen vấy lên bức tranh. Nếu thứ họ thấy là một con bê, họ mô tả về một con bò tót, loài động vật không chỉ vượt đèn đỏ mà còn húc đổ cả cột đèn giao thông.

Còn bọn ta, bọn ta lớn lên giữa những hoài niệm và đổi thay, nhập nhèm trong ranh giới mới và cũ, truyền thống và hiện đại, lý tưởng và thực dụng, đẹp và hiện hữu… Bọn ta hoang mang mất phương hướng, một số bay trên mây, số khác ngồi trong giếng chửi rủa, phần còn lại cất công đi nhận thức lại về thế giới.

vietnam

(Ảnh: Thể Thao & Văn Hóa)

Giống như nước đổ trên mặt bàn, sự lan truyền nhanh hơn cả sự thẩm thấu, giới trẻ xem bóng qua những tấm ảnh chế, những dòng cập nhật ngắn tũn trên mạng và những lời chửi bới luôn dư thừa. Chẳng mấy ai chọn cách đồng hành trong khó khăn, để vinh quang thêm ngọt lành sảng khoái.

Dẫu vậy, con trai!

Giống xa lộ Hà Nội, sáng ùn xe bên trái, chiều tắc đường bên phải, luôn có hai chiều di chuyển, vẫn luôn có những người ôm trong tim niềm tự hào bất diệt, về câu lạc bộ của họ, về đội tuyển nước nhà. Những tiếng kèn, tiếng trống, những tiếng hô vẫn vang rộn rã trên các khán đài, những dòng xe vẫn cuồn cuộn trong chiến thắng.

Và ta kịp nhận ra rằng thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.

Khi ta nhìn thấy 1 đứa trẻ ngồi trên vai bố và ồ lên thích thú khi pháo hoa bay lên từ bên kia bờ sông và nở ra hình ngôi sao trong khoảnh khắc giao thời, ta biết rằng , 20 năm sau đứa trẻ ấy cũng sẽ nói về điều nó chứng kiến hôm nay như cách mà bọn ta nhớ về xác pháo đỏ một góc sân.

Tự đó, ta đã thôi đi xác định một thế giới bất định.

BÌNH LUẬN

TỪ KHOÁ LIÊN QUAN
TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^