Robin van Persie – Từ đứa trẻ đến với bầy quỷ

Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Robin van Persie rực sáng của Arsenal

Ngày 16/2, Gael Clichy chuyền bóng xuống, nhẹ nhàng đẩy bóng xuống sát biên ngang. Anh tung cú sút, mặc kệ sự truy cản của Gerard Pique. Bóng bay vào lưới trước sự bất thần của Victor Valdes và sự ngỡ ngàng của hàng hậu vệ của Barcelona. Arsenal quật ngã “Gã Khổng Lồ xứ Catalan” ngay tại Emirates.

Ngày 7/3, sau thất bại thảm hại 4-0 trước AC Milan, một lần nữa, vẫn là Robin van Persie nổi bật nhất trận, kéo toàn đội đi lên với một chiến thắng. 3 bàn tại Emirate dường như là không đủ. Arsenal thua chung cuộc 3-4 còn Milan cầm tấm vé đi tiếp sau một đêm mà chắc hẳn cầu thủ và cổ động viên của họ không ít lần đau tim. Với Arsenal, cái cảnh thắng nhưng bị loại đã trở nên quen thuộc. Với các Pháo Thủ, họ đã trải qua một đêm đáng nhớ tại Emirates, trải qua đủ cung bậc cảm xúc từ lo lắng, vui mừng, vỡ òa chiến thắng rội lặng người khi đội bóng yêu quý của họ bị loại.

Những mùa giải Premier League, anh vẫn là đầu tàu, là linh hồn kéo Arsenal đi lên. Cổ động viên đã quá quen thuộc với cảnh anh ăn mừng bàn thắng. Họ cần thắng, anh ghi bàn. Arsenal muốn vào top 4, anh lại ghi bàn. Các Gooners hát vang tên anh, anh lại ghi bàn.

Robin van Persie

Tôi vẫn nhớ mùa giải 2011-12, giai đoạn cuối mùa một mình anh kéo Arsenal vào top 4. Van Persie mỉm cười thì Arsenal sẽ mỉm cười. Cứ mỗi lần ra sân, mọi người tin rằng kiểu gì anh cũng sẽ ghi vài bàn. Người hâm mộ tin tưởng anh, Giáo Sư đắc ý khi có một sát thủ khét tiếng trời Âu. Đã có những lúc NHM tin rằng anh là người nối tiếp con đường của huyền thoại Thierry Henry. Anh đoạt danh hiệu vua phá lưới Premier League. Arsenal yêu anh, Gooners yêu anh đến bất tận. Chắc hẳn anh cũng yêu Arsenal lắm.

Tôi yêu Arsenal, yêu SVĐ tuyệt vời, đám đông người hâm mộ. Tôi luôn là một Pháo Thủ và mãi mãi như vậy.

– Robin van Persie

Ngày 15/8/2012, anh dứt áo ra đi. Anh ra đi khi chỉ có Cristiano Ronaldo và Lionel Messi mới có thể hơn được anh. Những ngày đó xem tin tức, tôi bất ngờ khi thấy anh khoác áo Manchester United, quá thất vong với Arsene Wenger. Sao ông không giữ anh lại, khi chính ông đã từng nói:

Bán ai thì bán chứ nhất định không bán Persie.

– Arsene Wenger

Tôi buồn vì anh ra đi, vì những phát biểu của anh đã đốn ngã bao nhiêu Gooners.

Ở đây hạnh phúc rồi, anh còn đi đâu nữa?

robin van persie

Anh vứt bỏ chiếc áo số 10, đã có Jack Wilshere mặc rồi anh ạ. Còn bên kia, số 10 là của Wayne Rooney. Anh lấy số 20 làm gì khi ở đây anh có tất cả? Anh ra đi làm gì khi đây là gia đình anh?

Nếu anh ở lại, chắc chắn anh sẽ như Henry, trở thành huyền thoại của Emirates. Có lẽ trước sân Emirates sừng sững một bức tượng mang tên Robin van Persie.

Ở đây thiếu gì nữa không anh nhỉ? Anh là linh hồn của đội, có niềm tin và tinh yêu từ người hâm mộ, Arsenal đã cho anh quá nhiều, bao năm tháng anh sống với chấn thương nhưng Giáo Sư vẫn giữ anh lại. Chẵng lẽ anh lại bội bạc đến vậy?

Khoác trên mình chiếc áo số 20, anh hạnh phúc phát biểu đây là nhà của anh và giá như anh đến sớm hơn. Anh giết tình yêu của NHM lần thứ hai.

Anh ra đi không phải vì tiền, tôi nghe anh nói vậy. Ừ coi như anh không cần tiền thì anh cũng ra đi vì danh hiệu. Chắc chắn là như vậy.

Manchester trả cho anh rất nhiều, mang tới cho anh những thứ anh thiếu. Hình như họ còn cho anh 10 triệu bảng nếu anh ở lại với họ đến hết hợp đồng. Anh là vậy đấy. Ở cái thời buổi thế giới bóng đá chịu sự chi phối của kim tiền thì những đồng đô la nó quyết định đến tất cả. Thời buổi này tiền không mua được tất cả nhưng về cơ bản thì nó mua được gần hết.

Trở lại Emirates hai lần, anh đều chọc thủng lưới Arsenal. Lần khác, anh ăn mừng như chưa từng được ghi bàn.

Cái khoảnh khắc ấy tôi không bao giờ quên được. Anh vui sướng chạy trên sân, trên chính mảnh đất anh trưởng thành, một cậu bé trên khán đài khóc nức nở, anh giết tình yêu của NHM lần thứ ba.

Có lẽ anh là người được ghét nhất ở Emirates. Anh đã đánh đổi tất cả để lấy cái danh hiệu Premier League. Có xứng đáng không khi mọi người gọi anh là kẻ phản bội. Có đáng không Persie?

Ba mùa giải rồi, anh đã đi khỏi Emirates. Tôi vẫn luôn tôn trọng anh vì chính anh là người đưa tôi đến với Pháo Thủ, với một tình yêu bất tận. Anh vẫn như vậy, nhưng cái bản năng sát thủ đã mai một theo thời gian, những chấn thương đến hành hạ anh, nhưng bây giờ thì sao, anh có gì?

Cổ động viên họ vui mừng khi anh chấn thương, họ lại đưa về thêm một Radamel Falcao, suất đá chính đang lung lay khi phong độ đi xuống và chấn thương đeo bám. Bây giờ ai có thể bao dung anh, họ có như Wenger nuôi anh bao năm chấn thương hay không? Chỉ có Giáo Sư mới yêu thương học trò của mình, ở Arsenal là một gia đình chứ không phải là một đội bóng thuần túy. Anh có gì, có gì hả Persie, có gì ngoài 200.000 bảng mỗi tuần?

robin van persie

Sau này có con, tôi sẽ kể cho nó nghe về Arsenal, về những huyền thoại của đội bóng. Đặc biệt, về ba người đã khoác trên mình chiếc áo đỏ trắng. Một Aaron Ramsey với nghị lực phi thường, người đã biến đau thương thành sức mạnh, người mà tôi ngưỡng mộ nhất trong binh đoàn Pháo Thủ. Một Tomas Rosicky – Tiểu Mozart, người đã dồn hết tình yêu với Pháo Thủ, người được sùng bái bởi lòng trung thành. Và chính anh, Persie, người đã đưa Arsenal đến với một thằng nhóc, một sát thủ khét tiếng, một người đáng để biết đến về tài năng và “đạo đức”.

Qua rồi cái thời Persie tung hoành trong màu đỏ trắng. Anh đang làm gì ở Old Trafford vậy? Tôi luôn mong anh sẽ về. Về đi anh, ai đó, làm ơn cứu rỗi anh khỏi bầy quỷ, làm ơn.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Chàng Trai Năm Ấy
1 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^