De Gea đã thăng tiến kinh khủng như thế nào?

bởi Tommy Thai Vu ·

Các bạn cứ khen thủ môn của chúng tôi bắt hay, nhưng đó là công việc của cậu ấy. Khi cậu ấy còn bắt được bóng, tức là cậu ấy có đóng góp cho đội, cậu ấy được quyền ở lại đây.

– Louis van Gaal

Tuy nhiên, David de Gea không chỉ ‘đang cống hiến’, mà anh còn đang thi đấu bằng tất cả những gì mình có để giữ ghế cho chính Van Gaal.

Người ta chia bóng đá ra 4 yếu tố căn bản nhất để phát triển một cầu thủ: Thể chất, tâm trí, kỹ thuật và chiến thuật. Tại Việt Nam, các cầu thủ của đội H được nuôi như những chú gà thả vườn và được trang bị đúng mức căn bản này, nhưng khi tốt nghiệp và bắt đầu thi đấu đỉnh cao, các cầu thủ đội H gặp cú sốc về mặt thể chất, nên chững lại cả ở các phương diện tâm trí, kỹ thuật và chiến thuật. Nhưng các cầu thủ đội H dù có chơi kém đến đâu, vẫn có một lực lượng người hâm mộ và phóng viên bảo vệ một cách mù quáng, khác xa với trường hợp của De Gea, người bị báo chí Anh dìm hàng và tấn công tinh thần đến mức tưởng chừng như đã phải bỏ dở giấc mơ ăn bánh rán không cần nhìn séc.

Từ một chàng trai cao nhẳng nhưng chỉ nặng có 70 kg, chỉ số BMI là 18,91 (gần mức suy dinh dưỡng của châu Á và ở mức thiếu ăn của châu Âu), De Gea đã cải thiện cân nặng của mình lên 83 kg và có chỉ số BMI là 22,51 – vượt chuẩn bình thường và ở đỉnh chỉ sổ khỏe mạnh.

Để có được chỉ số lý tưởng này, De Gea đã siết chặt lại chế độ ăn kiêng khi nạp các chất dinh dưỡng tạo protein, nhưng cân bằng các tháp ăn bằng khẩu phần cực kỳ khắt khe trải dài trong ngày. Có được thói quen ăn uống khoa học, anh được giám sát để cắt giảm thời gian vô bổ dành cho các trò chơi điện tử, thay vào đó là thêm một giấc ngủ ngắn giữa trưa và thời gian tập luyện kiên cường trong phòng gym của đội bóng.

Có được sự cải thiện về thể chất, ngay lập tức De Gea cải thiện về mặt tư duy. Anh không còn sợ hãi khi đưa ra các yêu cầu cho hàng thủ, hay điều khiển đội hình kèm người trong các pha tranh chấp trên không. De Gea thường yêu cầu các cầu thủ phải đảm bảo sự an toàn ở các vị trí ngoài vòng 5 mét 50, còn bản thân anh sẽ đối phó với các pha lật vào cột xa vốn đòi hỏi các tiền đạo một sức mạnh phi thường để cắt mặt dứt điểm. Ở mặt này, De Gea đã tăng từ tỉ lệ đấm bóng bổng thành bắt bóng bổng từ 42% ở mùa đầu tiên lên con số 93,8% trong mùa giải năm nay (dù nó chưa kết thúc), một tỉ lệ kiểm soát vòng cấm quá đáng sợ!

Ở Anh, khi người ta làm chủ được vòng cấm như thế này, gần như họ sẽ hạn chế được sức mạnh từ những đội bóng nhỏ và trung bình vì họ chỉ biết leo biên rồi treo bóng vào trong vòng cấm. Đây cũng là lý do giải thích vì sao Man Utd là hàng thủ tốt thứ 3 tại Premier League.

Người ta thường so sánh các hậu bối trong khung gỗ của Man Utd với Peter Schmeichel. Nhưng, điều đó đã kết thúc khi De Gea chấm dứt sự yếu kém của mình và vươn lên trở thành một ngôi sao đẳng cấp thế giới. Hãy nghe Schmeichel nói về chính điểm yếu của mình:

Tôi thường nghĩ rằng những quả tạt bổng là dành cho mình. Nhưng tại Anh, các tiền đạo họ mạnh mẽ và dũng cảm một cách đáng sợ, họ không sợ sự ra vào của các thủ môn. Tôi đành làm quen với điều đó và hứng chịu nhiều cú đánh đầu hơn, chỉ có điều tôi phải điều chỉnh phản xạ và phán đoán của mình lên một tầm cao mới.

De Gea thì không sợ điều đó, dù so với bậc tiền bối, anh không dữ dằn hay to cao hơn. Những pha bắt bóng trên không của De Gea rất đơn giản. Anh tận dụng chiều cao, sức bật và sự dẻo dai của mình, tung người lên không như một con mèo, bắt lấy quả bóng như vồ được cuộn len, nhẹ nhàng đáp xuống với một pha lao ra rồi cuộn tròn khống chế tình huống. De Gea không dùng sức để va đập và đe dọa các tiền đạo, anh sử dụng sự dẻo dai và sự nhanh nhẹn để nắm trong tay mọi con đường vào hàng thủ.

Về mặt kỹ thuật, De Gea ngày càng vượt trội hơn trong các pha bắt bóng 1 đối 1, điều duy nhất làm hành trang cho anh cập bến Old Trafford. Đặc điểm của một thủ môn bắt bóng 1 đối 1 giỏi, đó là người cuối cùng còn trụ lại trên sân ngay cả khi bóng từ chân tiền đạo đã được đá đi ở bất kỳ một góc sút nào. Có thể thấy De Gea đã rất lỳ đòn khi không bao giờ băng ra khỏi khung thành trong những pha đối mặt của đối thủ, kéo dài thời gian do dự của chân sút phía đối phương. Thời gian càng trôi, góc sút của tiền đạo sẽ càng hẹp lại, và áp lực đưa ra quyết định dứt điểm hoàn hảo dành cho họ lại càng tăng lên. Sự lỳ lợn này đã khiến cho De Gea đi vào thơ ca bằng những câu so sánh bất hủ:

De Gea có thể cứu thua cho Man United, De Gea có thể cứu bạn ra khỏi những vụ ngoại tình, De Gea có thể cứu Chúa Jesus khỏi cuộc khổ nạn, De Gea có thể cứu cả bang Virgina, và De Gea có thể được đặt tên cho con gái bạn để nó không mất trinh trước tuổi 16.

Cuối cùng, là về mặt chiến thuật. De Gea bây giờ có cái chân phải chuyền bóng rất đáng sợ. Nó có thể được dùng để cản phá những tình huống dao găm và súng lục của đối phương, có thể được dùng như là chân trụ cho những pha bay lên không trung như một con mèo, và quan trọng hơn cả, nó là thứ vũ khí phát động phản công, được dùng trong những trận cầu đỉnh cao cần ba chạm để đưa bóng vào lưới.

Chân chuyền bóng của De Gea đã phát huy tác dụng rất nhiều lần trong mùa giải năm nay, khi anh được chỉ đạo nhanh chóng đưa bóng vào cuộc bằng những pha phát động. Ngoài ra, De Gea còn rất giỏi trong việc ném bóng lên cực cao, như trong trận đấu hôm qua gặp Liverpool, một trong những tình huống tương tự suýt mang lại một bàn thắng cho Man United.

Các điểm mạnh của De Gea ngày càng được cải thiện theo chiều hướng vô cùng tích cực, và không quá vĩ cuồng nếu nói anh là thủ môn hay nhất giải Ngoại hạng Anh. Sự chắc chắn của anh trong khung gỗ đã dẫn tới việc Van Gaal thoải mái xoay tua đội hình. Các bạn cứ nghĩ xem, khi một đội bóng thoải mái thay đổi hàng thủ, hàng tiền vệ và hệ thống chơi bóng mà vẫn đảm bảo được một chỗ trong Top 4, đội bóng đó phải gọi là gì?

Tôi thích cách suy nghĩ của bạn. Nhưng chỉ đơn giản là Man United mà thôi. Họ giỏi quá trong việc đào tạo ra những ngôi sao quốc tế còn gì, phải không?

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^