Gerrard ơi, đời là thế mà!

bởi Long ruồi ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Xem nào, sinh năm 1980, có trận ra mắt vào năm 1998 và đeo băng đội trưởng vào năm 2003. Tức là anh được mọi người tín nhiệm, là vua ở Livepool khi mới 23 tuổi. Vâng, khi mới 23 tuổi, bằng tuổi anh thì tôi còn chưa có cơ hội cầm tay một người khác giới và vẫn xin tiền mẹ. Tí quên, anh còn được gọi vào đôi tuyển Anh tham dự Euro 2000 nữa. Bá cháy! Vậy thì sao anh lại được tín nhiệm như vậy khi bằng tuổi anh vẫn có những thanh niên chưa biết mùi gái, vẫn xin tiền của mẹ?

Steven Gerrard

Steven Gerrard trong ngày ra mắt 29/11/1998. Ảnh: Goal

Xin thưa, đó chính là năng lực, khả năng và sự nhiệt huyết. Trong trận đầu tiên ra mắt clb, anh đá ở vị trí tiền vệ phải, sau khi dần dần tạo ra lòng tin với HLV và được ra sân nhiều hơn thì vị trí của anh chỉ là tiền vệ trung tâm lòng vòng ở khu vực giữa sân. Mãi sau này, khi Rafael Benítez tới thì anh mới được dâng cao và tạo điều kiện nhiều hơn trong việc kiến tạo và gi bàn. Rõ ràng để đá được nhiều vị trí thì cần phải có năng lực và khả năng đấy chứ.

Sự nghiệp của Steven Gerrard gắn liền với nhưng thăng trầm của Liverpool. Anh sinh ra và lớn lên ở đây, và chết cũng ở Anfield, theo chính tâm sự mà anh đã nói. Cùng với Liverpool, anh đã có gần như đầy đủ các danh hiệu từ nhỏ đến lớn như Carling Cup, FA Cup Champions League. Tất nhiên, anh vẫn đang thiếu cho mình chức vô địch Premier League và cả… Emirates Cup. Nhưng đời là thế mà, có thiếu thốn cái gì đó trong một cuộc sống giàu sang thì nó mới thú vị, chứ ai cũng đầy đủ hết thì còn gì đâu động lực sống với chuyện để kể cho con cháu nữa.

Nếu nhìn lại cả sự nghiệp của Gerrard cho tới tận bây giờ, khi mà chắc chắn anh sẽ rời Livepool sau mùa bóng năm nay, chúng ta sẽ thấy anh thực sự là đầu tàu đích thực của Liverpool. Tôi nói vậy hoàn toàn là có căn cứ hẳn hoi chứ không hề chém một tí nào cả đây nhá. Ví dụ là trận chung kết FA Cup năm 2006 với West Ham, chính anh là người tung cú volley sấm sét để đưa trận đấu tới loạt sút luân lưu để sau đó Liverpool đã giành chiến thắng.

steven gerrard

Ảnh: Goal

Sau đó là Champions League năm 2005, tại cái đêm điên rồ ở Istanbul, chính anh là người đã sốc lại tinh thần của toàn đội bằng bàn thắng rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3, sau đó ít lâu, chính anh đã xỏ mũi cả hàng phòng ngự trứ danh của AC Milan bằng một pha đóng kịch dẫn đến quả penalty cho Liverpool, giúp Xabi Alonso san bằng tỉ số 3-3 (nếu bạn không tin thì có thể xem lại pha bóng đó, thực sự thì anh ta đã cố tình ngã để kiếm penalty đấy). Đấy có thể coi là điểm sáng lớn nhất trong toàn bộ sự nghiệp của Gerrard, và cũng là đóng góp to lớn nhất mà anh đã dành cho Liverpool mà ai cũng có thể nhận ra được. Nhưng đến tận bây giờ, đến thời điểm mà anh sắp chia tay Liverpool thì cái đọng lại trong chúng ta về Gerrard là gì. Có phải là những đóng góp to lớn kia hay không ?

Chắc là không. Đến bây giờ, khi nhắc đến Gerrard là người ta nhắc ngay đến Mr. Camera, đến cú trượt vỏ chuối huyền thoại và đến 40 giây đã hoàn thành nhiệm vụ. Thậm chí, anh còn bị “dìm hàng” khi so sánh về chức vô địch giải Ngoại hạng, anh ta còn ít hơn cả cầu thủ xuất thân từ giải bóng đá dành cho những người vô gia cư của đội M nữa. Tại sao?

Steven Gerrard Camera

Ảnh: Metro

Tại sao không ai nhớ đến những đóng góp to lớn của Gerrard mà chỉ nhăm nhe chỉ trích anh như vậy, anh cũng là con người mà, phải có đôi lúc thế này thế khác chứ? Phá lưới đối thủ truyền kiếp ngay trên sân của họ thì phải ăn mừng thật đặc biệt, thật khác là nó mới thú vị chứ. Trượt chân rồi đánh rơi chức vô địch à, có chắc là nếu không có cú trượt chân đó thì Liverpool sẽ thắng được Chelsea không, mà có dám chắc là thắng Chelsea là có thể thắng tất cả những trận còn lại không, là cầu thủ chuyên nghiệp đến đâu thì việc mất trụ và trượt ngã cũng đâu có hiếm. Còn thẻ đỏ chỉ trong vòng 40 giây ư, lại càng bình thường, trong một trận cầu bình thường thì thẻ đỏ cũng đâu hiếm, huống hồ đây là lại trận Derby với đối thủ truyền kiếp, đội bóng anh ghét nhất. Vậy mà người ta cứ chỉ trích Gerrard và dùng hình ảnh của anh là cần câu bằng cách đưa nó lên các mặt báo.

Có lẽ cái tội lớn nhất của Gerrard là do cái bóng của anh quá lớn. Mặc dù biết rằng anh đã già và khả năng không còn như hồi thanh xuân nhưng từ xưa đến nay, người hâm mộ Liverpool biết ngóng ai ngoài anh ra khi đội bóng lâm nguy đâu.

Michael Owen ra đi tìm vinh quang mới, rồi Fernando Torres, rồi cả Xabi Alonso ra đi tìm vinh quang mới, gần nhất là Luis Suarez cũng ra đi nhưng vì lý do ngoài chuyên môn nhiều hơn các vị tiền nhiệm. Ngoài Gerrard, còn ai mà để người hâm mộ Liverpool hi vọng nữa?

Steven Gerrard

Ảnh: Liverpool Echo

Anh luôn phải chịu áp lực lớn nhất trong mọi trận đấu. Nếu như anh có mặt trên sân, thua thì anh là người chịu báng, còn thắng thì… “cả đội đá hay lắm, tốt lắm”. Nhưng đời là thế mà, Gerrard à, anh đóng góp cho Liverpool như thế là quá đủ rồi. Đã đến lúc anh cần nghỉ ngơi và Mỹ là nơi dành cho anh, nơi bóng đá không phải là môn thể thao được hâm mộ nhất, khi đấy anh có thể tránh được sự soi mói của truyền thông mà dành chút sức lực cuối cùng để chơi bóng thoải mái nhất, thảnh thơi nhất cũng như coi đó như là kỷ niệm đẹp cuối cùng đối với nghiệp cầu thủ của mình.

You’ll never walk alone…

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Long ruồi
2 bài viết
“Không có gì đáng nói. ah mà ở đây có ai 23 tuổi mà chưa được cầm tay gái không??”
Phát bóng lên ^