Willian – Người làm công việc bẩn thỉu

bởi Ngọc Minh ·

1. Nếu ai theo dõi xem serie truyền hình Arrow, hẳn sẽ biết đến nhân vật Deadshot – Floyd Lawton. Hắn ta không phải nhân vật chính, càng không phải là phản diện chính. Hắn chỉ là một sát thủ cự phách mà John Diggle – phụ tá của Arrow – căm ghét.

Lawton rất ít khi xuất hiện, và cuối cùng bị tống vào tù. Để được giảm án, hắn nhận lời tham gia Suicide Squad – một nhóm những tội phạm khét tiếng hiện đang chịu án tù. Tham gia nhóm này để làm việc cho chính phủ, những tội phạm như Lawton sẽ được giảm án, nhưng những nhiệm vụ mà chúng phải nhận là vô cùng nguy hiểm – cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Và bất cứ ai định rời nhóm, con chíp nối vào đốt sống sẽ kích hoạt, triệt hạ ngay lập tức đối tượng. Cái tên Suicide Squad (Biệt Đội Tự Sát) đến từ đó.

Deadshot - Ảnh: CinemaBlend.com

Deadshot – Ảnh: CinemaBlend.com

Trong phần ba, tập 17 Suicidal Tendency của serie, Lawton nhận nhiệm vụ giải cứu con tim và phải phối hợp với chính Diggle. Tạm bỏ qua những mối thù cá nhân, họ phối hợp với nhau, nhưng gần như bị áp đảo và suýt thất bại. Biết rằng Diggle vừa có con gái, Lawton quyết định hy sinh bản thân mình, đứng trên tòa nhà gài bom để triệt hạ đối thủ, giúp Diggle và những con tin trốn thoát. Và trong những phút cuối của cuộc đời, Diggle có hỏi vì sao, thì Lawton đã trả lời:

Tao ở trên này là điều sẽ giúp mày thoát ra. Mày và con vợ mới cưới ấy, hãy trở về với cô con gái bé bỏng đi nhé.

Lawton chết, và không ai biết anh ta đã cứu hàng loạt những con tin như thế nào. Diggle trở về nhà, và chỉ Diggle (cùng các đồng đội trong Suicide Squad) biết anh ta đã làm được những gì. Thậm chí, những kẻ đánh bom đã dàn dựng sự việc để trông như Lawton là kẻ chủ mưu trong vụ này. Lawton cũng chẳng quan tâm, và trước khi chết, Lawton cũng không hề yêu cầu Diggle kể lại cho gia đình hắn về chiến công này.

Đó, thưa các bạn, là một công việc bẩn thỉu. Nhưng như một câu thành ngữ không chính thức trong tiếng Anh nói, ai đó sẽ phải làm công việc bẩn thỉu mà thôi (Someone will have to do the dirty work)!

Chelsea v Aston Villa - Premier League

Ảnh: Clive Rose

2. Sinh ra ở Ribeirao Pires thuộc Sao Paulo, Willian Borges da Silva có bố làm nghề bán phụ tùng xe, còn mẹ phải làm thêm giờ để nuôi Willian và em gái Michele. Có lẽ vì sống trong cái nghèo, lại học hành không tốt, nên anh đã quyết tâm theo đuổi sự nghiệp bóng đá, và sẵn sàng chơi ở bất cứ đâu, bất cứ vị trí nào, miễn là có thể giúp gia đình về tài chính.

Tôi học dốt lắm, đến mức mẹ tôi phải làm hộ bài tập. Tôi, như mọi đứa trẻ ở Brazil, đều mê bóng đá và muốn được thi đấu chuyên nghiệp. Trẻ con ở đây đều biết, phải sang châu Âu thì mới chơi được thứ bóng đá tuyệt nhất và kiếm được nhiều tiền nhất.

Willian

Wllian khi mới chuyển đến Shakhtar Donetsk. Ảnh: Daily Mail.

Gia nhập Corinthians từ năm 9 tuổi, Willian sau đó đã chuyển tới Shakhtar Donetsk khi lên 19. Tiết lộ với tờ Daily Mail, anh cho biết mình từng sốc văn hóa, nhưng coi đó là hy sinh xứng đáng để có thể kiếm tiền giúp gia đình. Quyết tâm ấy của anh được thể hiện trên sân, khi Willian luôn chạy đến cùng, làm việc không ngừng nghỉ, dù cho không được ánh hào quang rọi vào. Anh sẵn sàng làm tất cả để giúp những người xung quanh mình. Jose Mourinho nhìn thấy điều ấy, và ông trân trọng nó.

3. Willian rất hiếm khi là nhân vật chính ở Chelsea, đúng hơn là chưa bao giờ. Anh được nhớ đến như là một bản hợp đồng mà Jose Mourinho mua để Liverpool và Tottenham không thể có được. Với cái giá 30 triệu bảng, cái mác “người Brazil”, và chơi được ở mọi vị trí tiền vệ công, việc Willian chỉ có 3 bàn thắng và 4 kiến tạo sau 2384 phút ở Premier League và Champions League mùa giải này là khó chấp nhận.

Đã có những người chỉ tay vào Kevin De Bruyne hay Juan Mata, những cựu tiền vệ của The Blues đang có phong độ tốt trong thời gian gần đây. De Bruyne hoàn toàn có cơ hội nhận giải Cầu thủ xuất sắc nhất mùa của Bundesliga 2014-15, trong khi Mata vừa nhấn chìm SVĐ Anfield trong màu áo Manchester United. Nhưng Mourinho có cái lí của ông.

Cả hai tiền vệ trên, trên lí thuyết, đều có thể chơi cánh phải. Nhưng cả hai đều là những mẫu tiền vệ cần sự thoải mái, không phải gánh vác trách nhiệm phòng ngự để có thể tỏa sáng. De Bruyne từng xuất phát hai trận đầu tiên ở hành lang cánh phải cho Chelsea hồi đầu mùa giải 2013-14, nhưng Mourinho nhanh chóng nhận ra sự thiếu cân bằng. Mata cũng sớm phải ngồi dự bị, và sau đó là bật bãi khỏi sân Stamford Bridge. Chelsea đã có Eden Hazard cho nhiệm vụ đột biến và kiến tạo. Trong mắt Mourinho, tiền vệ người Bỉ vượt trội hơn so với hai cái tên kia và vì thế, anh là người được phép “lười”, và là người duy nhất được phép như vậy, trong một đội bóng được dẫn dắt bởi một HLV đặt kỉ luật lên hàng đầu.

Những người còn lại, họ làm những công việc bẩn thỉu. Họ chạy như những gã thừa đường, họ tắc bóng, đeo bám người, thực hiện kỉ luật vị trí một cách chặt chẽ. Mata, De Bruyne hay mới đây là Mohamed Salah có thể là những cầu thủ sáng tạo tốt hơn, nhưng họ không thể làm công việc bẩn thỉu tốt hơn Willian.

Eden Hazard vs Willian

Eden Hazard và Willian tung ra những đường chuyền ở vị trí rất khác nhau. Ảnh: Four Four Two.

Nếu Hazard có thể bứt tốc trong quãng nhỏ, còn Ramires chạy dài thì Willian sở hữu một điều gì đó đặc biệt hơn: luôn chạy dài, và luôn chạy nhanh. Với “triết lí” phòng ngự phản công của mình, Mourinho rất ưa những mẫu cầu thủ như tiền vệ người Brazil. Anh xuất sắc trong giai đoạn chuyển tiếptừ không bóng sang có bóng, và từ có bóng sang không bóng. Sự kỉ luật của Willian cũng là một điểm cộng lớn cho tiền vệ này, khi anh thường xuyên lui về hoàn thành nhiệm vụ phòng ngự – tạo cơ hội cho Branislav Ivanovic băng lên.

Wllian

Wllian tắc bóng và thu hồi bóng thành công nhiều lần trong trận hòa 1-1 trước Southampton ngày 15/3/2015. Ảnh: Four Four Two.

Willian cũng sở hữu những bước chạy vô cùng thông minh và không ích kỉ – ví dụ như là trong bàn thắng này của Roberto Firmino. Anh chạy chỗ để hút người, mở ra khoảng trống cho người đồng hương ghi bàn ấn định chiến thắng 1-0 trước Chile. Tuy nhiên, sẽ chẳng mấy ai biết để ý hay biết đến điều ấy. Chỉ có đồng đội, những người sát cánh bên anh mới rõ.

Vấn đề của Willian, là anh không làm những việc bắt mắt. Chỉ tạo 1,6 cơ hội mỗi trận đấu, Willian “hân hạnh” sánh ngang vai với… Steven Davis và Marc Albrighton, thua xa những David Silva, Cesc Fabregas (3 cơ hội mỗi trận) hay Christian Eriksen, Santi Cazorla (2,5 cơ hội mỗi trận). Anh cũng rất hiếm khi ghi bàn – chưa mùa giải nào Willian ghi được trên 5 bàn cả, dù thi đấu cho những đội bóng hàng đầu ở giải VĐQG như Shakhtar Donestk hay Chelsea. Có lẽ đây là lí do Mourinho mang về Juan Cuadrado, và thử thách cho Willian sẽ là cải thiện khả năng của mình trên phần sân đối phương. Sẽ là khó, nhưng anh từng vượt qua những thử thách của cuộc đời từ khi còn bé, và hoàn toàn có thể tiếp tục.

Tôi bảo cậu ấy rằng, đá ở vị trí của cậu thì mỗi trận phải sút ít nhất 3 lần. Cậu làm rất tốt trong khâu chuyển dịch và xây dựng lối chơi. Thêm tí này, thêm tí kia, và khi đó cậu sẽ tuyệt vời.

– Jose Mourinho

Ở Chelsea, công việc ghi bàn là của Diego Costa, công việc kiến tạo là của Cesc Fabregas, còn công việc tạo đột biến là của Eden Hazard. Còn Willian, anh chỉ nhận công việc bẩn thỉu mà thôi.

***

Bài viết sử dụng tư liệu từ cây viết Michael Cox, FourFourTwo.com và WhoScored.com

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Ngọc Minh
46 bài viết
“It's better to have a good heart than fast legs.”
Phát bóng lên ^