Bạn có dễ sụp đổ như Manchester City?

bởi Tommy Thai Vu ·

Người Manchester City có một danh từ rất thú vị chỉ đội bóng của họ. Danh từ đó là Blue Moon (Trăng Xanh – dù ít khi nó là màu xanh), một hiện tượng thiên văn hiếm gặp và là biểu tượng của một thứ quyền lực nổi dậy, một sự kiện nghìn năm có một như thành ngữ “Once in a Blue Moon”.

Trong thiên văn học, Blue Moon là đêm rằm thứ ba trong một mùa thiên văn có bốn đêm trăng rằm, hoặc là ngày rằm thứ hai của một mùa thiên văn có hai đêm trăng rằm. Dù vậy, Blue Moon được xem là hiếm khi nó thực sự mang màu blue (màu xanh dương), bởi hội tụ cả các điều kiện quan trắc khí tượng, góc độ, mùa màng. Trăng máu (Red Moon/Eclipse) như cách đây vài hôm, thậm chí còn dễ gặp hơn cả Blue Moon có màu xanh xuất hiện đúng vào ngày rằm thứ ba của một mùa thiên văn có bốn ngày rằm.

Ngày xửa ngày xưa, khi Cecs Fabregas còn bốc pizza bằng tay và Middlebrough vẫn còn chơi tại Premier League, có một vị thuật sĩ Ả Rập đến du lịch và gặp ông chủ người Thái của Manchester City. Đem lòng yêu mến đội bóng này, ông ta đem tiền ra tiếp quản rồi mang về không biết bao nhiêu là ngôi sao, không biết bao nhiêu là số tiền lót tay cùng những HLV đánh thuê đẳng cấp.

Từ một con chuột nhắt sống lay lắt nhờ những bàn thắng của Darius Vassell, Manchester City rũ bùn đứng dậy như tượng con Nhân Sư ở Quảng Nam anh hùng, trỗi lên thành một thế lực thật sự và dạy cho Fabregas cách ăn pizza đúng cách. Thời gian dần trôi, con chuột nhắt được hóa phép thành một con hổ vằn, dáng người cao lớn, tay chân to khỏe, mặt mũi đầy sẹo, cái đầu trọc lốc. Con hổ đấy chẳng coi ai ra gì, đạp bỏ mọi giá trị nhiều năm của bóng đá Anh, dẹp luôn sự tự hào của những cầu thủ bản địa, để rồi mỗi khi nhạc hiệu Champions League nổi lên, con hổ ấy đứng trơ trọi giữa cánh rừng mà người ta gọi vui là Emptyhad.

Manchester City Etihad

“Emptyhad”? Ảnh: Twitter

Manchester City phế truất Manchester United hai lần trong ba năm, thắng năm trong bảy trận derby liên tiếp, và chỉ chịu thua Barcelona trong vòng knock-out Champions League khi United ngồi ăn bắp rang bơ (có thiếu gì mấy đội lót đường giống mình mà phải xấu hổ). Họ khẳng định bản thân như là một thế lực thực sự của nước Anh, ít nhất là trên sân cỏ, và mở dăm ba CLB bên ngoài biên giới.

Tưởng chừng như từng đó thứ là quá đủ để The Citizens hãnh diện ngẩng cao đầu với gã hàng xóm, nhưng hóa ra, tất cả những điều đó đã khiến cho City phải gánh chịu những hậu quả nặng nề, hệt như một con bệnh lâu năm, chích thuốc kích thích để quẩy lên vài bản cuối, trước khi mệt rũ ra lúc xuống nhạc và lăn đùng đổ gục như chiếc bao cát vừa rời khỏi tay Captain America.

Mức chi tiêu thâm hụt khiến City không còn có khả năng vung tiền mua sao và trọng đãi họ qua những món lương khổng lồ. Sự xuống dốc của một loạt cầu thủ có tuổi cũng kéo theo điểm yếu chết người nơi các cầu thủ bị đánh giá sai khả năng.

Luis Suarez Vincent Kompany

Ảnh: Squawka

Tôi đã tặc lưỡi tiếc cho một thời thanh xuân của Vincent Kompany khi anh để Lionel Messi dễ dàng vượt qua trong trận knock-out Champions League, và thậm chí còn chắp tay cầu nguyện cho anh, khi thấy hai chân của anh dính vào nhau lúc Luis Suarez xuống bóng. Trong hình hài của một con hổ có lá gan chuột nhắt, bộ mặt bạc nhược, ô hợp,mất lý tưởng, tan tác, lạc đàn của các cầu thủ Man City lộ ra mồn một, mỗi khi có trận đấu căng thẳng cần đội bóng này thi đấu đàng hoàng cho người ta xem. Phải, tại Premier League, họ đã chơi khá hơn nhiều kể từ sau khi lột xác, nhưng khi màn đêm về và tiếng dế kêu rộn vang, con chuột biết mình chẳng thể nào thoát ra khỏi đời kiếp ăn đêm qua những lần chộp giật phòng ngự của Danny Mills hay Richard Dunne.

Manchester City Etihad

Ảnh: Twitter

Blue Moon trở về hình ảnh thật sự của nó. Tước bỏ đi những thứ phấn son trang điểm trên gương mặt cằn cỗi chẳng có gì đặc biệt, Manchester City bỗng trở nên tầm thường đến nghiệt ngã. Những cái tên từng làm mưa làm gió dần kiệt sức trên đôi chân hao mòn, trong khi viện binh chờ mãi chẳng biết bao giờ đến. Giống như một cô gái trẻ khát khao hạnh phúc nhưng chẳng bao giờ chú trọng vào vẻ đẹp tâm hồn, khi lớp phấn son rớt xuống như cái mặt nạ lâu năm, cô gái ấy bỗng trở nên côi cút và chăn đơn gối chiếc hết phần đời còn lại.

Bất chấp đã đạt được những thành công trong nhiều năm qua nhờ một khối gia sản khổng lồ đổ vào, Man City vẫn ngã quỵ xuống dù đội hình chẳng có nhiều chấn thương hay bị áp lực bao quanh. Trong suốt những năm vinh quang của mình, ngay cả việc định hình bản sắc trong lòng người hâm mộ Man City cũng không làm được, thì làm sao có thể gây ra những cảm xúc khiến người ta có thể gắn bó lâu dài?

Manchester City

Ảnh: Telegraph

Ả Rập Saudi và UAE là những vương quốc Ả Rập thực dụng. Họ đầu tư nước ngoài để kéo nguồn vốn chảy ngược về Trung Đông. Tất nhiên, thứ phép màu hóa cho con chuột của Vassell thành con hổ cũng cùng loại với phép mà cô tiên đã ban cho nàng Lọ Lem xinh đẹp: Mạnh mẽ và hào sảng đấy, nhưng nó cũng chỉ có thời lượng nhất định mà thôi.

Nhưng khác với Lọ Lem là nàng để quên chiếc giày thủy tinh để ghi dấu ấn vào trong lòng chàng hoàng tử, Man City chỉ trơ trọi đứng lại bên mỏm đá khi Blue Moon mất màu và ngày tháng trở lại theo lịch đếm của người gregory. Hết rồi Man City, dù có sụp đổ thì điều đó cũng không làm MU hết vô đối được đâu!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tommy Thai Vu
36 bài viết
“Bóng thì tròn còn đầu người thì hẹp...”
Phát bóng lên ^