Bạn đã bao giờ đến Hội chợ phù hoa?

bởi Thành Đỗ ·

Bạn đã bao giờ đến Hội chợ Scarborough?

Nơi ngát hương mùi tây, lá thợm, hương thảo và húng tây

Gửi giúp lời tôi đến một người nơi đó,

Người mà tôi đã từng say đắm yêu thương…

Hội chợ Scarborough trong tâm trí của người Anh thơ mộng và quyến rũ vậy đó, một nơi mà vẻ đẹp lãng mạn và tình yêu cùng song song tồn tại trong một nơi lẽ ra là nơi buôn bán xô bồ. Premier League cũng từng như vậy, nó từng rất đẹp, rất quyến rũ trước khi cuộc chạy đua của tiền bạc, danh vọng, tin đồn… và hàng trăm thứ phù phiếm khác biến nó thành một nồi thập cẩm và đầu độc nền bóng đá bản địa. Nói cách khác, Premier League từng đẹp như lời bài hát “Scarborough Fair” của Simon & Garfunkel, nhưng giờ đây nó chỉ còn cái vỏ hoành tráng, nhưng đang chết dần chết mòn với đủ loại bệnh tật bên trong, giống như “Vanity Fair” mà William Thackeray đã mô tả.*

Vậy những điều đã làm nên một Premier League đẹp đẽ ngày nào đã đi đâu?

Bóng đá Anh từng đề cao lối chơi tập thể (Ảnh: Getty)

Bóng đá Anh từng đề cao lối chơi tập thể. Ảnh: Man Utd

Vẻ quyến rũ của bóng đá Anh ư? Nó đã chết theo “Thế hệ 1992” của Manchester United rồi, khi mà đại diện cuối cùng là Ryan Giggs quyết định giã từ sân cỏ. Đến bao giờ chúng ta mới được chứng kiến một đội bóng Anh làm say cả thế giới với lối ban bật nhuần nhuyễn không kém gì Barcelona thời đỉnh cao, nhưng đa dạng hơn vì có cả những đường phất bóng dài của Paul Scholes và những pha tạt bóng mang thương hiệu David Beckham? Để rồi giờ đây chúng ta chỉ còn thấy một thứ bóng đá đậm dấu ấn cá nhân, nơi mà những công nhân và những cầu thủ chạy nhanh, dắt bóng tốt nhưng ít tính đồng đội trở thành cầu thủ hàng đầu.

Nó cũng chết theo cái vẫy tay giã từ ghế HLV của Sir Alex Ferguson, để lại một lỗ trống hoác trong lòng những CĐV Manchester United và cả những đội bóng khác. Có người thích ông, yêu mến ông, và cũng không thiếu kẻ ghét cay ghét đắng, nhưng với tất cả bọn họ, việc không còn thấy ông già mặt đỏ miệng lúc nào cũng nhồm nhoàm kẹo cao su sẽ là một mất mát lớn, bởi rốt cuộc, đối thủ có thể rất đáng ghét nhưng họ lại đóng vai trò rất quan trọng trong cuộc đời chúng ta. Và với thế giới bóng đá, có lẽ khó mà tìm được một nhà cầm quân nào đủ tinh quái để thi đấu với 7 hậu vệ mà vẫn trên cơ đối phương như ông đã từng làm.

Giờ đây nó là nơi tôn vinh những cá nhân chạy nhanh, khỏe như trâu, dắt bóng khéo, tính đồng đội không quan trọng (Ảnh: Clive Rose/The Guardian)

Giờ đây nó là nơi tôn vinh những cá nhân chạy nhanh, khỏe như trâu, dắt bóng khéo, còn tính đồng đội không quan trọng. Ảnh: Clive Rose/The Guardian

Sự lãng mạn của bóng đá Anh cũng đã chết rồi! Nó chết khi người gìn giữ sự lãng mạn cuối cùng là Arsene Wenger đầu hàng trước sức mạnh kinh khủng của kim tiền. Sự lãng mạn đã từng là nhân tố chủ chốt tạo ra một Arsenal bất bại trong nguyên một mùa giải 2003-04 – bên cạnh yếu tố con người, nhưng rồi nó dần vỡ vụn theo dấu chân của những Patrick Vieira, Thierry Henry, Cesc Fabregas, Samir Nasri và Robin van Persie… để đi theo tiếng gọi của danh hiệu và tiền bạc. Arsenal từng là đội bóng của những người đàn ông, nhưng nó dần “trẻ hóa” như Benjamin Button**, phải nhận lấy cái tiếng “Đội bóng trẻ con” và phải nhờ đến sự viện trợ của tiền bạc để tạm dừng quá trình thoái hóa đầy ngang trái ấy lại.

Giờ đây Premier League có thể là giải đấu cấp quốc gia hấp dẫn nhất hành tinh thật, nhưng người hâm mộ có lý do để lo rằng tương lai của bóng đá Anh rồi cũng sẽ như Calcio ngày hôm nay, bởi con đường họ đang đi khá giống với con đường mà bóng đá Italia đã đi qua, tôi tạm gọi đó là sự “lạm phát tiền lương bản địa”: Về cơ bản, sự xuất sắc của thế hệ Lampard, Scholes, Beckham… cùng với việc các đội bóng vung tiền nhập khẩu các ngôi sao từ quốc gia khác đã bóp chết những lứa cầu thủ Anh tiếp sau như Joe Cole, Carrick hay Jermaine Defoe. Rồi khi nền bóng đá đã tràn ngập các tài năng nước ngoài thì những cầu thủ trẻ bản địa không thể cạnh tranh được ở các đội bóng hàng đầu, họ phải chấp nhận ngồi dự bị hoặc chơi ở giải hạng Nhất, còn các tài năng hiếm hoi đủ sức đá chính thì nhận mức lương chót vót, đôi khi quá cao so với thực lực, điều mà Stewart Downing, Andy Carroll hay Ashley Young là những ví dụ kinh điển (lương chưa thuế của Ashley Young thậm chí còn cao hơn Iker Casillas).

Ashley Young

Lương của Ashley Young vào khoảng 8,6 triệu Euro/mùa, cao hơn cả Iker Casillas (7,5 triệu Euro/mùa). Ảnh: Guardian

Rốt cuộc thì tiền bạc – chứ không phải điều gì khác – mới là thứ níu giữ những tài năng người Anh như Rahem Sterling ở lại với CLB của mình. Bỏ qua những lời xoa dịu dư luận, khoản lương mà anh này đang đòi hỏi (120,000 bảng/tuần) là rất phi lí với một người mới 20 tuổi. Nên nhớ rằng Steven Gerrard sau bao nhiêu cống hiến cũng chỉ nhận mức 150,000 bảng/tuần, còn Joe Cole hay thậm chí là Fernando Torres hồi khoác áo Liverpool cũng chỉ nhận mức dưới 100,000 bảng/tuần.

Premier League của ngày hôm nay là vậy, đằng sau những hương thơm quyến rũ và lãng mạn như Hội chợ Scarborough là sự xấu xí của một Hội chợ phù hoa đang đầu độc và bóp chết cả một nền bóng đá. Đành rằng đó là quy luật khó tránh của bóng đá hiện đại, nhưng nếu không có chính sách cải tạo thì sẽ có ngày Premier League không còn là của người Anh nữa, bởi chỉ một Southampton, hay chỉ một Sassuolo ở Serie A là không đủ để vực dậy một nền bóng đá đang vùng vẫy trong cái bẫy xa hoa của một con quái vật sống bằng tiền có tên gọi là “công nghiệp hóa bóng đá”.

Bạn đã bao giờ đến Hội chợ phù hoa?

Nơi sặc mùi tiền bạc, lừa dối, danh vọng và xa hoa

Gửi giúp lời tôi đến một người nơi đó,

Người mà tôi đã từng say đắm yêu thương…

*Hội chợ phù hoa (Vanity Fair) – tiểu thuyết kinh điển của William M. Thackeray, lên án cuộc sống phù phiếm của giới thượng và trung lưu Anh thế kỷ 19.

** “Trường hợp kỳ lạ của Benjamin Button” – truyện ngắn của đại văn hào F. Scott Fitzgerald nói về cuộc đời của Benjamin Button – sinh ra trong hình dạng một ông già và chết trong hình hài trẻ sơ sinh. Truyện ngắn này được chuyển thể thành phim với sự tham gia diễn xuất của nam tài tử Brad Pitt (năm 2008).

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Thành Đỗ
48 bài viết
“Quá khứ thường không như ta mong đợi, tương lai thì mơ hồ, vì vậy hãy sống hết mình cho hiện tại.”
Phát bóng lên ^