Khi nào chúng ta chán những trò đùa?!

bởi Du Đãng ·

Có những trò đùa dành cho cả nhân loại, thế hệ này qua thế hệ khác, không bao giờ chán. Ví dụ như trò “trùm chăn đánh rắm”. Hoặc bạn là chủ mưu, hoặc bạn là nạn nhân, bằng cách nào thì bạn cũng một lần tham gia. Yên tâm, bố của bạn đã từng chơi, anh của bạn, người yêu của bạn, cả thế giới này chơi trò đó. Không có gì bẩn thỉu hay đáng xấu hổ cả, những trò đùa làm thế giới vui nhộn hơn.

Nhưng cũng có những trò đùa chỉ diễn ra trong khoảng thời gian nào đó, từ khi nó xuất hiện đến lúc ai cũng chơi và cuối cùng chán ngán. Hồi bé, chúng tôi chơi trò ú tim vào những buổi tối mùa hè, thằng nào oẳn tù xì thua sẽ phải nhắm mắt đếm từ 5 đến 100, đó là thời gian để những thắng khác đi trốn, thằng bị tìm ra sẽ là thằng phải đi tìm trong lần tiếp theo. Ván chơi cuối cùng sẽ được xác định khi những thằng đi trốn nhất trí với nhau là sẽ cùng bỏ về và để mặc thằng kia ở lại, chẳng ai biết nó sẽ làm gì sau đó, tìm kiếm và khi nào nó nhận ra chẳng còn ai để tìm kiếm.

Hanoi Kids Ảnh Tropical Island

Ấu thơ chúng ta đều có những trò đùa trẻ con… – Ảnh: Tropical Island

Hay trong những đêm đi xem phim về, đường làng rất bé, rất tối, hai bên là bụi rậm, không đứa nào tỏ ra run sợ nhưng bọn tôi đi rất sát nhau, rất sát. Bất chợt có một đứa trong đám co vòi chạy như ma đuổi, rồi một đứa nữa chạy theo… thế là không ai bảo ai cả đám cùng vắt giò lên cổ chạy trối chết, đứa bị bỏ lại sau cùng chắc chắn sẽ khóc, không chỉ khóc nó còn đái cả quần. Trò này luôn hiệu nghiệm kể cả khi bạn đã lớn, thay vì để chơi khăm đứa đáng ghét như trò ở trên thì nó được dùng để trêu chọc những đứa chậm chạp và yếu bóng vía.

Ngày đó, gái không phải là mục tiêu để ngắm nhìn, tán tỉnh và cưng nựng, gái là kẻ thù, bọn chúng nháo nhác như vịt giời và cực kỳ rách việc. Những đêm cuối tuần gái mới đổ ra đường, lũ chúng tôi bắt đom đóm bỏ vào một cái hũ trong suốt, cột cái hũ vào một sợi dây, chúng tôi ngồi nấp bên này vệ đường còn cái hũ nằm phía bên kia. Bọn gái đang vui vẻ đi trên đường thì thấy một vật sáng lòa vụt ngang qua, thế là chúng nó cong đít chạy, gái chạy trông rất vui mắt, bọn tôi cưới khoái trá.

Ở trường cũng đầy ắp những trò đùa, chà quả ngứa lên ghế, dán “I am a bitch” sau lưng đứa nào đấy, kéo dây áo ngực của lớp phó văn thể mỹ hay để bã kẹo cao su lên ghế khi “học sinh giỏi” đang đứng lên phát biểu… Hồi cấp hai chúng tôi chơi một trò khá bạo lực, tôi nhìn thằng bạn, nó nhìn tôi, tay tôi làm thành ký hiệu “OK” và nó nhìn thấy, điều đó có nghĩa là nó sẽ bị cốc đầu một cái. Trò này rất đơn giản, rất đau và rất dễ trả thù, nó nhanh chóng lan truyền từ nhóm của tôi ra cả lớp rồi cả trường, bạn nhìn thấy biểu tượng “OK”, bạn bị cốc đầu.

Khi chán trò đó, chúng tôi lại chuyển qua trò khác giàu tính nhân văn hơn, nạn nhân là bất kỳ ai. Có một đứa nào đó sẽ xướng tên nạn nhân lên, những đứa khác sẽ nói mỗi đứa một từ sao cho ghép lại thành một câu hoàn chỉnh. Ưu điểm của trò này là nạn nhân sẽ chẳng thể bắt lỗi ai, và hệ quả là lũ bạn của tôi có khá nhiều biệt danh từ đó. “Phước Một Bi”, “Hoài Dâm Tiện”… có cả cái tên dài như “Nhung Nhờn Nhờn Nhơ Nhớp Nháp”. Những trò đùa không tên không tuổi, nhưng khi lục lại các vùng ký ức, thứ bạn nhớ nhất lại chính là những trò đùa. Cuộc đời là vậy.

Tôi nghĩ rằng những trò đùa đã làm nên một nửa thế giới này, khi đối mặt với kẻ địch bạn luôn có hai phương thức để chiến thắng, sức mạnh hoặc mưu mẹo hay còn gọi là những trò đùa. Trong bóng đá, để khuất phục đối phương một phần chiến thuật là để tạo nên sức mạnh của đối bóng, phần còn lại là những cú lừa ngoạn mục. Dĩ nhiên nó không phải là kiểu đùa cợt của David Luiz, Sergio Busquets, hay Ashley Young vẫn thường làm.

David Luiz smile - Ảnh Sky Sports

Bóng đá cũng nhiều trò đùa mà? – Ảnh: Sky Sports

Manchester United đang được xây dựng dựa trên nền tảng một hàng tiền vệ thông minh, ít cơ bắp nhưng lại vô cùng sinh động, đặc biệt mỗi một tiền vệ đều có thể tự mình trở thành một mũi nhọn tấn công bất kỳ lúc nào. Trên nền tảng đó, cho phép United thực hiện những trò đùa, tấn công bên này những lại ghi bàn ở bên kia, sử dụng bài tấn công này nhưng lại kết liễu bởi đòn chí mạng khác, trận này Rooney làm mũi nhọn tấn công, nhưng trận sau, đó thậm chí có thể là De Gea. Không ai đoán được United sẽ ghi bàn từ hướng nào, bài vở gì và ai là người kết thúc.

Với những cú lừa đó, United đã vượt qua Tottenham, Liverpool, Aston Villa, nhưng để đón tiếp gã hàng xóm ồn ào Manchester City, họ đã chuẩn bị một trò chơi lớn hơn…

Khi nào chúng ta chán những trò đùa?

Thứ nhất là khi những nạn nhân trở nên cảnh giác hơn, bạn kề bút bi vào gần má đứa ngồi bàn trên rồi gọi nó quay lại, bạn mong đợi một đường vẽ nguệch ngoạc trên má nó, mà lỗi lại tại nó vì tự nhiên đưa má vào bút của bạn chứ không phải tại bạn. Nhưng Tú Linh đã không quay lại, Tú Linh dính chấu 2 lần rồi và Tú Linh là gái rách việc chứ không phải gái ngu. Khi các nạn nhân cảnh giác, xác suất sập bẫy thấp hơn, cảm giác thỏa mãn của bạn ít đi, bạn bắt đầu chán nản, bắt đầu đi tìm một trò khác.

Thứ hai là khi nạn nhân dửng dưng với hậu quả, bạn canh me mãi mới lựa đúng lúc thằng bạn đứng ở lan can mắt nhìn xa xăm, bạn nhẹ nhàng đi phía sau lưng nó, chụm hai tay lại và chọc mạnh vào đít nó. Bạn nghĩ rằng nó sẽ thốn đến tận rốn, tay bụm đít, chân nhảy cà tưng còn mặt thì vừa nhăn nhó vừa tái xanh. Oh không, nó tỉnh bơ và quay lại nói với bạn: “Tối nay mang dầu ăn qua nhà tớ nhé!”. Còn hứng thú gì nữa?

Manchester City đã không phản ứng như vậy, chính vì thế trò đùa vẫn tiếp diễn. Trước trận đấu, Louis Van Gaal nói rằng: “Tôi sợ Villa nhiều hơn City. Villa chỉ tập trung phòng ngự, hi vọng City sẽ không chơi như thế”. Dĩ nhiên, City không vì câu khích tướng đó mà sấn sổ đôi công và United cũng không nghĩ rằng câu nói đó thực sự có tác dụng, nó chỉ báo hiệu một trò đùa.

Manchester City Ảnh ESPN

Man City tránh được một trò đùa, nhưng vẫn còn trò đùa khác… – Ảnh: ESPN

City sẽ chơi thận trọng, họ xác định vậy, nhưng họ làm gì khi ngay từ đầu United cố tình nhường thế trận? City tấn công. Đó là cái bẫy và City đi vào đó mà không một chút cảnh giác, quên cả những thận trọng mà họ dặn lòng ngay trước trận, họ nghĩ “Thì ra Mờ U vô đối cũng chỉ có thế”. City có bàn thắng ngay từ rất sớm, họ tiếp tục hào hứng dâng lên, những con mồi luôn ngây thơ như vậy, United đâm thật nhanh hai cú. Kết thúc trò đùa lớn.

Quay lại với những trò đùa nhỏ, ngay trước trận đấu tôi đã dự đoán Young sẽ là người ghi bàn, là mũi nhọn tấn công, bởi một điều đơn giản ở những trận trước nhiệm vụ đó được giao cho người khác rồi. Young nhiều lần xâm nhập vòng cấm điều mà anh không làm trước đó, nếu không vì thiếu may mắn anh đã có một cú đúp, chứ không chỉ là một bàn quân bình tỷ số.

Đối mặt với một hàng tiền vệ cơ bắp nhưng cũng đầy chất nghệ sỹ của City, không khó để biết Fellani sẽ làm gì trong trận đấu này, anh được di chuyển tự do để phá lối chơi của đối phương và trở thành điểm đến của bóng bổng trong các tình huống tấn công. Một trong những tình huống bóng bổng đã thành bàn.

Nhưng cũng vì thế mà khiến cho người City nghĩ rằng “cứ bóng bổng thì điểm đến là Fellani”, họ rơi vào cái bẫy khác, cái bẫy đó làm nên bàn thua thứ tư, hậu vệ của City bị hút theo gã cao kều tóc xù và “Linh Nhỏ” – một gã cao kều khác nhưng không có tóc – chỉ chờ có thế. Là đội Xanh quá nghiêm túc hay vì đội Đỏ quá vui tính?

Rooney Young Mata 2015 Manchester United - Ảnh Dagbladet.no

Thoát sao khỏi trò đùa của United? – Ảnh: Dagbladet.no

Nhiều người bảo rằng “đội tận dụng cơ hội tốt hơn đã thắng”, nhưng tôi nghĩ, đội Xanh đã thua vì không đủ vui vẻ vì họ tham gia trò đùa với những hận thù, chứ không phải như những người bạn luôn tìm cách châm chọc nhau, vì hận thù họ không nhận ra được những trò đùa với đúng nghĩa của nó, họ bị dẫn dắt, bị cuốn theo, từ đầu đến cuối. Khoảng cách bây giờ là bốn điểm, người City đã trở về với đúng vị trí của họ, bất kỳ đâu đó phía dưới United, họ sẽ đau đớn còn United thì thích như vậy.

Dũng LêTử Minh nói với tôi rằng mọi thứ chỉ là nhất thời, tôi đồng ý rằng một ngày nào đó United sẽ chán những trò đùa này, nhưng có lẽ chưa phải bây giờ, vì những nạn nhân kế tiếp vẫn còn chưa hiểu hết những gì họ sẽ đối diện. Và có thể người ta đang rơi vào một trò đùa lớn hơn “gặp United mà chơi tấn công là chết” chẳng hạn, bạn đang nghĩ vậy, chắc chắn.

Để chiến thắng bạn có thể dùng sức mạnh để áp chế, lấn lướt và kết liễu, nhưng ngay khi có thể hãy dùng những trò đùa, dù đối thủ của bạn mạnh hay yếu. Nó sẽ làm bạn bớt mệt mà cuộc chơi lại trở nên vui nhộn hơn nhiều. Cuộc sống cũng vậy. Tôi không hiểu vì sao người ta phải định nghĩa mọi thứ, A phải thế này, B phải thế kia, C không được thế nọ, fan Mờ U thì không nên hô Vô Đối, liệu có quá căng thẳng và nghiêm túc không? Hãy cứ vui vẻ đi, khi chán trò này ta lại nghĩ ra trò khác.

Yên tâm, Điều đó không làm Mờ U hết vô đối được đâu.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Du Đãng
43 bài viết
“Thế giới này không đứng yên như ta muốn, nó luôn đổi thay như lẽ vốn dĩ, điều quan trọng là chúng ta có còn giữ được sự hồ hởi nguyên sơ hay trở nên chai lỳ sỏi đá.”
Phát bóng lên ^