Bergkamp, Inter và tôn giáo bóng đá của người Ý

bởi Lực Trần ·

*Lược dịch từ bài viết của tác giả Emmet Gates, trên IBWM*

Nhớ đến Dennis Bergkamp, là hoàn mỹ, là thiên tài, là nghệ sĩ thực thụ. Tên anh ấy xuất hiện, bạn nhớ đến bàn thắng thách-thức-nguyên-tắc-vật-lý trước Newcastle, ba chạm kinh điển trước Argentina tại France 98, pha kiến thiết thiên tài cho Freddie Ljungberg hạ Juventus, cho tới vô số những đường chuyền xé tan phòng tuyến đối phương cho Ian Wright, Nicholas Anelka và Thierry Henry. Dennis Bergkamp là cầu thủ của mọi cầu thủ, là người luôn phục vụ cho đồng đội cũng như cống hiến cho tất cả người hâm mộ.

Lẽ đó, “con lừa”, là một từ không chút liên hệ khi nói về Bergkamp. Ấy thế mà, trong hai năm thảm họa của anh tại Inter Milan, có lúc tờ La Repubblica chuyển tên giải thưởng “Con lừa của tuần” – dành cho cầu thủ tệ nhất tuần – trở thành ‘Bergkamp della settimana’ (Bergkamp của tuần). Làm thế nào một cầu thủ ở đẳng cấp của Bergkamp lại trở thành một trò cười trên đất Italy như thế?

bergkamp inter

Ảnh: forzaitalianfootball.com

Năm 1986, Bergkamp được đôn lên từ đội trẻ bởi Johan Cruyff. Bảy năm sau, ở tuổi 24, Bergkamp nói với BLĐ Ajax rằng, đã đến lúc anh sẵn sàng cho một thử thách mới, khắc nghiệt hơn giải VĐQG Hà Lan.

Cruyff, biết rõ sự khác biệt quá lớn trong triết lý giữa hai nền bóng đá, khuyên anh không nên đến Italy. Thay vào đó, là Tây Ban Nha. Cụ thể hơn, Barcelona, nơi ‘Dream Team’ của chính Cruyff đang ở thời kì huy hoàng nhất.

Lời khuyên từ người thầy không có tác dụng. Trong mắt Bergkamp, chỉ có Serie A – giải đấu vốn luôn khắc nghiệt nhất cho những cầu thủ tấn công. Anh học tiếng Ý một năm trước vụ chuyển nhượng.

Từ rất lâu, rất lâu, trái tim tôi đã ở Italy rồi. Đó là nơi tuyệt nhất để chơi bóng vào thời điểm ấy. Italy, Italy, Italy,… trong đầu tôi chỉ có vậy.

Trong cuốn tự truyện “Stillness and Speed” của mình, Bergkamp khẳng định dù có nhiều lựa chọn, cuối cùng hai ứng viên nghiêm túc nhất là Juventus và Inter. Bergkamp không chọn Milan, bởi anh muốn đi một con đường riêng, không theo con đường của bộ ba Van Basten, Gullit và Rijkaard.

Lúc ấy tôi nghĩ, sự lựa chọn dễ dàng sẽ là Milan hoặc Barcelona. Hoặc là, tôi sẽ khởi đầu cuộc phiêu lưu của riêng mình.

Sau cùng, Bergkamp chọn Inter.

Bergkamp không biết rằng, anh chuẩn bị bước chân vào một đất nước mà như Tommasso Pellizzari của tờ Corriere Della Sella gọi, đang ở trong “cuộc chiến về tôn giáo bóng đá”.

Đội quân hùng bá Milan của Arrigo Sacchi vào lúc bấy giờ, đã làm cả Italy, bao gồm cả những chuyên gia phê bình và phóng viên thể thao khét tiếng nhất, suy nghĩ lại về triết lý bóng đá của họ. Bốn năm tại Milan, Sacchi chứng minh cho những HLV tại Italy- những người luôn đặt sự thực dụng lên trên duy mĩ, rằng chơi đẹp và chiến thắng là điều hoàn toàn khả thi.

Câu hỏi là, những đội bóng Italy nên đi theo lối đi của Sacchi và Milan, hay tiếp tục trung thành với triết lý của họ – không hấp dẫn, nhưng luôn đem đến kết quả và những danh hiệu?

Năm 1990, Juventus ký hợp đồng với Luigi Maifredi, người nổi tiếng khi dẫn dắt Bologna trước đó bằng thứ bóng đá như “một loại champagne của calcio”. Maifredi, cùng với Roberto Baggio, được kì vọng sẽ đem đến thứ bóng đá quyến rũ cho Bà đầm già.

Ảnh: wikipedia.

Ảnh: Wikipedia

Cuối mùa, Juve xếp thứ 7, không dự cúp Châu Âu lần đầu sau 28 năm. Maifredi xách cặp ra đi. Người thay thế? Ông chủ của bóng đá thực dụng, Giovanni Trapattoni. Cuộc thử nghiệm bóng đá đẹp của Juve kết thúc sau một năm.

Ở nơi khác, các nhà bình luận mê mẩn Foggia của Zdnek Zeman. 4-3-3 và bóng đá tấn công liều mạng, ông chút nữa đưa đội bóng nhỏ bé ấy đến UEFA Cup.

Tuy vậy, ở Italy, hầu hết các HLV vẫn tin vào sự thực dụng. Tại sao phải thay đổi thứ đã đem đến bao chiến tích, và gắn chặt với suy nghĩ của cả đất nước? Kết quả là trên hết.

Với người Italy, nếu bạn muốn giải trí, hãy đến rạp hát.

Ernesto Pellegrini, chủ tịch Inter thời điểm ấy, là người hiếm hoi muốn đi theo con đường của Sacchi và Berlusconi. Ông đưa về Corrado Orrico, người gây ấn tượng mạnh bằng thứ bóng đá sexy với đội bóng tí hon Lucchese tại Serie B.

Tuy vậy, Orrico thất bại thảm hại khi cố áp dụng hệ thống phòng ngự khu vực vào Inter. Những cầu thủ lâu năm như Guiseppe Bergomi và Riccardo Ferri, lớn lên với hệ thống man-marking, không thể thích ứng. Bergomi phát biểu:

Chúng tôi thậm chí không thắng nổi những đội Serie C ở giao hữu đầu mùa giải.

Giữa mùa 1991-92, Orrico bị sa thải. Người thay thế là Osvaldo Bagnoli.

Đó là bóng đá Italy thời điểm Bergkamp chuẩn bị bước vào.

Lý do Bergkamp chọn Inter, là bởi lời hứa của chủ tịch Pellegrini. Sẽ là một Inter mới, tấn công và pressing. Thậm chí trước khi Bergkamp chưa đá phút nào, Pellegrini đã nói:

Đó là số 10 hay nhất của bóng đá thế giới.

Tuy vậy, Osvaldo Bagnoli là người nổi tiếng trung thành với triết lý của calcio, phòng ngự lùi sâu và phản công chớp nhoáng. Ông ta đặc biệt thích tốc độ của Ruben Sosa, người ghi 20 bàn cho Inter mùa 1992-93.

Những dấu hiệu về một mùa bóng 1993-94 thảm họa cho cả Inter và Bergkamp xuất hiện rất sớm. Bagnoli nói rằng, không có yêu cầu nào từ Pellegrini là thay đổi lối chơi. Vẫn là sự thực dụng tàn nhẫn từ mùa bóng trước.

Lập tức, Bergkamp cảm thấy bị cô lập trên sân, gần như không có sự hỗ trợ từ những tiền vệ.

Mỗi tôi và Sosa đứng trên đó. trước mặt là năm hậu vệ đối phương. Đôi lần, có thêm hai người dâng lên. Còn lại, tất cả vẫn ở phần sân của mình. Là một khoảng trống mênh mông ở giữa sân. Lối chơi đó kết liễu tôi, kết liễu cả Inter.

Ngoài sân, Bergkamp cũng gặp rắc rối. Là người hướng nội, Bergkamp cảm thấy khó khăn khi hòa nhập. Riccardo Ferri nhớ lại:

Cả đội đều thử bắt chuyện, nhưng anh ta lạnh như băng.

Người đá cặp tiền đạo với anh, Ruben Sosa thì còn tệ hơn:

Lạ lùng, cô độc. Anh ta không nói, cũng chẳng cười. làm sao tôi có thể chơi với người như vậy chứ?

Bagnoli sau đó bị sa thải. Người dẫn dắt Bergkamp mùa thứ hai tại Inter là Ottavio Bianchi- người cứ một tiếng phải nhắc tới vài lần:

Tôi là người từng dẫn dắt Diego Maradona.

Mọi chuyện sau đó thậm chí còn khó khăn hơn cho cầu thủ người Hà Lan. Bị cản trở bởi những chấn thương và kiệt sức sau World Cup 1994, Bergkamp chơi một mùa tồi tệ, ghi 4 bàn trên tất cả các mặt trận. Mối quan hệ với Bianchi thì tồi tệ khủng khiếp. Truyền thông Italy đổ thêm dầu vào lửa, nói rằng Bergkamp đang chịu những áp lực về tinh thần nặng nề, lý do dẫn đến “chứng rụng tóc”.

Tháng 6 năm 1995, Bergkamp cùng người đại diện có một cuộc trò chuyện với chủ sở hữu mới của Inter, Massimo Moratti. Quan điểm của Bergkamp là rất rõ ràng: hoặc Inter sa thải Bianchi, đem về những cầu thủ mới, hoặc là anh ra đi. Moratti sau cùng bị thuyết phục bởi vị trí thứ 6 của Bianchi mùa trước đó.

Vài tuần sau đó, Dennis Bergkamp gia nhập Arsenal.

Rốt cuộc, Bergkamp đã biết anh vẫn mang triết lý và phong cách của một cầu thủ Hà Lan điển hình nhất, sẽ không thể nào thành công tại Serie A. Ở đó, đang có một cuộc chiến về tôn giáo bóng đá.

Franco Baresi, Paolo Maldini và những đồng đội ở Milan hưởng lợi từ cuộc cách mạng bóng đá tấn công của Arrigo Sacchi. Tại Inter, những cầu thủ như Bergomi, Battistini và Ferri không chấp nhận những thay đổi.

Không may cho Bergkamp, khi anh mắc kẹt giữa cuộc chiến đó. Giữa những người truyền thống, bảo thủ trước những đổi thay. Và những người đổi mới, tiên phong cho cuộc cách mạng.

Sau cùng, mất mát của Serie A là thắng lợi của Premier League. Ở đó, Bergkamp, cùng với Arsene Wenger, đã thay đổi không chỉ một câu lạc bộ, mà là cả một giải đấu.

Ảnh: football.co.uk

Ảnh: football.co.uk

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
13 bài viết
“Sheva, Milan, Italy...”
Phát bóng lên ^