Robin van Persie, có ai nhìn thấy anh?

bởi Hoang Bao Vo ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Ngày 29/10/2011, Chelsea và Arsenal đụng độ nhau trong một trận cầu trên sân Stamford Bridge. Khi mà voi rừng Didier Drogba liên tục là nỗi ác mộng của các cổ động viên Arsenal trong những lần hai đội gặp mặt gần nhất, cùng với đó là cuộc chia tay đầy cay đắng với đội trưởng Cesc Fabregas, người Arsenal đặt tất cả niềm tin vào đứa con cưng của họ, người đội trưởng mới của họ – Robin van Persie.

Robin van Persie

Ảnh: Daily Mail

Xứng đáng đến từng đồng xu lẻ mà người hâm mộ hai đội đã bỏ ra để đến sân, Chelsea-không-phải-của-Mourinho và Arsenal đã cống hiến một cuộc rượt đuổi nghẹt thở không thua kém gì cảnh Brian O’Connor rượt đuổi Domini Toretto trong cái serie mà ai-cũng-biết-là-phim-gì-đấy.

Còn Robin thì sao? Phút 90+2, nhận bóng từ Arteta bên phía cánh trái, Robin khống chế một nhịp rồi tung cú sút như búa bổ bằng lòng trong chân trái vào góc gần.

Tất cả những gì mà Petr Cech làm được là một pha bay người chạm được tay vào bóng để tô điểm thêm cho bàn thắng mang đậm thương hiệu Robin van Persie. Hat-trick cho “Percy”, còn người Arsenal gào thét trong sung sướng khi Pháo thủ đả bại Chelsea tại chính sào huyệt với tỉ số 5-3.

chelsea_arsenal_29_10_2011_robin_van_persie_hat_trick

Ảnh: Daily Mail

Đó là một mùa giải thăng hoa của Persie, và danh hiệu vua phá lưới Premier League là phần thưởng xứng đáng cho anh. Người Arsenal rên rỉ trong nỗi đê mê. Họ gọi tên anh, treo băng rôn khắp nơi gào thét khẳng định cả ngàn lần là tụi này cần quái gì một thằng đeo mặt nạ tên là Batman khi tụi này đã có Robin, siêu Robin chỉ thuộc về riêng họ.

Và như thường lệ, sau khi đã yên vị ở căn hộ số 4 ấm áp thân quen, người Arsenal lại bắt đầu mơ mộng về một mùa giải mới, một mùa giải mà Super Robin của họ sẽ dẫn dắt các Pháo thủ bắn nát mọi kẻ cản đường, giải tỏa cơn đói khát danh hiệu đeo bám câu lạc bộ bao nhiêu năm nay.

Và vẫn như thường lệ, ngôi sao sáng nhất của họ ra đi. Tiếng thở dài não nề của người hâm mộ Arsenal vang lên, cũng giống như lần trước đó chia tay với những Thierry Henry, Ashley Cole, Samir Nasri, Alexander Hleb, Cesc Fabregas…

Đi rồi à?

Ừ, đã đi rồi. Đi hết rồi.

Mọi người đến rồi đi, biết sao được. Mà đi đâu?

Manchester United.

Ừ, Manchester United à, cũng tốt. Hả, khoan. Cái gì? Vừa nói gì?

Nghe đúng rồi đấy, Manchester United đấy!

Như những phản ứng hết sức tự nhiên của những con người giàu cảm xúc, người Arsenal đau xót, phẫn nộ, thất vọng, cảm thấy bị phản bội. Họ nguyền rủa, chửi bới, đốt áo đấu. Họ giống như một nam thanh niên ngồi xóa mấy trăm tấm ảnh trên Facebook sau khi bị người yêu đá để chạy sang yêu thằng bạn thân.

Van Persie - Manchester United - Arsenal

Ảnh: Pinterest

Tất nhiên là Man Utd không phải là bạn thân của Arsenal rồi. Man Utd, kẻ thù không đội trời chung, kẻ đã kết thúc chuỗi trận bất bại huyền thoại của họ với cú đúp của Wayne Rooney, kẻ mà họ chỉ có thể nói chuyện bằng máu mỗi khi gặp mặt. Và giờ cái kẻ thù không đội trời chung đó đã cướp đi mối tình 8 năm của họ, cướp đi linh hồn họ, người đội trưởng của họ, niềm hi vọng của họ. Kể cả trong tất cả những giấc mơ hoang đường nhất thì người hâm mộ Pháo thủ cũng sẽ không bao giờ ngờ đến một ngày mà đội trưởng của họ sẽ thi đấu cho Man Utd.

Robin van Persie về với Nhà hát của những giấc mơ. Lại một mùa giải thăng hoa nữa của anh. Danh hiệu vua phá lưới Premier League lần thứ hai liên tiếp sau một cuộc đua dài hơi căng thẳng với “ma cà rồng” Luis Suarez đến phút chót và con ma cà rồng chỉ chịu thất bại khi bị cấm thi đấu sáu trận cuối mùa. Và sau cả những lời xỉ vả về một kẻ đạo đức giả vờ vịt không ăn mình sau khi ghi bàn vào lưới đội bóng cũ ở cả hai lượt trận, anh vẫn đứng vững.

Đội bóng mới của anh lên ngôi sau một mùa giải trước đó thành Manchester bị phủ xanh dưới bóng của những người hàng xóm. Danh hiệu Premier League đầu tiên của Robin kể từ khi anh chuyển đến Arsenal vào năm 2004 từ Feyenoord với bản hợp đồng vẻn vẹn 2.75 triệu bảng Anh. Người Manchester United hát vang tên anh, thề thốt khẳng định về một huyền thoại mới tại sân Old Trafford.

Robin van Persie

Ảnh: Pinterest

Và bạn của tôi ơi, nếu các bạn đang mơ về một cái kết có hậu Robin của chúng ta thì tôi khuyên các bạn nên tỉnh lại.

Ngày vui thì qua nhanh, ngày buồn thì lâu tàn

Sir Alex Ferguson về hưu sau một vài lần nhập viên cấp cứu vì đau tim. Một sự hụt hẫng đến ngỡ ngàng cho Robin van Persie. Premier League là chưa đủ, còn lâu mới đủ. Anh nóng lòng chờ đợi một cuộc phục thù lấy máu rửa hận sau sự kiện được mô tả là “bị người yêu bỏ không đau bằng thẻ đỏ Nani”. Thành Manchester sục sôi chiến ý, không khí đè nén chờ ngày rửa hận dâng tràn. Alex về hưu, một gáo nước lạnh dập tắt hết.

Ảnh: Matthew Peters

Ảnh: Matthew Peters

Những ngày tháng sau đó thì không cần phải nói nhiều nữa. David Moyes đến và chết ngộp giữa những áp lực và kỳ vọng. Robin không còn những đối tác ăn ý quen thuộc như Patrice Evra hay Rafael nữa. Evra ra đi, Rafael chấn thương gần như suốt mùa. Bản thân Robin, anh cũng phải chịu khá nhiều chấn thương, kèm theo đó là những ngày tháng tuyệt vọng với lối đá vật vờ của Man Utd.

Moyes đi, Louis van Gaal đến. Ông tin dùng anh trong những tháng ngày mà 3-5-2 trở những con số ám ảnh người hâm mộ Man Utd trong kinh hoàng. Robin không thể hiện được nhiều trong những chuỗi ngày mà người ta phải lập ra một bộ môn khoa học để dự đoán xem Van Gaal sẽ cho đội ra sân với đội hình như thế nào.

Hiển nhiên là 3-5-2 không có lỗi, và Robin cũng không có lỗi. Anh cần một Man Utd ngày xưa, một Man Utd nhanh, mạnh, trực diện, những pha lên bóng tốc độ, những pha chồng cánh nhịp nhàng, những đường căng ngang cắt mặt vào phía trong hoặc những pha mở biên phản công tốc độ cao ngay khi đối thủ mất bóng. Hàng tiền vệ Man Utd không đáp ứng đươc. Chuyền về, chuyền về và chuyền về. Robin phải lùi sâu tìm kiếm bóng, chơi vơi giữa vòng vây của những cầu thủ đối phương. Robin là con người, anh không phải những thể loại đánh mất đĩa bay như Lionel Messi hay Cristiano Ronaldo.

Lẽ dĩ nhiên, anh không thể hiện được nhiều. Người ta la ó, người ta đòi tống cổ anh đi, người ta quên hết tất cả những tháng ngày Man Utd phải sống trên đôi chân của anh. Họ quên hẳn đi những ngày họ thẳng thừng tuyên bố Man Utd không cần đến Rooney khi đã có Van Persie. Họ quên hết những cố gắng của anh, những cống hiến của anh. 58 bàn thắng sau 87 lần ra sân cho Manchester United trên tất cả các đấu trường trong vòng 3 năm, và họ nhổ toẹt vào công sức của anh chỉ sau vài trận đấu thất vọng.

robin van persie

Ảnh: Twitter

Ngày 19/4/2015, đội bóng của Robin lại có mặt tại sân Stamford Bridge. Didier Drogba vẫn xuất hiện trên hàng công của Chelsea. Lẽ dĩ nhiên là Drogba cũng là một mối đe dọa rất lớn với Man Utd, đặc biệt là sau pha nựng yêu vào mặt Rooney vào năm 2008 mà Man Utd bây giờ thì lại có rất nhiều những cầu thủ với khuôn mặt bụ bẫm ưa nhìn trong đội hình.

Trong bối cảnh Michael Carrick chấn thương, Rooney phải đá như một tiền vệ tổ chức lùi sâu thì tất cả những ánh mắt đều trông chờ vào sự tái xuất của Robin Van Persie. Nhưng, Robin của tôi đâu? Không thấy, chỉ thấy Radamel Falcao. Đành vậy, đặt hi vọng vào Falcao vậy.

Phút thứ 61, Luke Shaw có một pha dốc bóng khủng khiếp làm người ta nhớ tới chiếc Ferrari màu đen đỏ Evra ngày nào, kèm theo đó là đường căng ngang ngược trở lại cho Juan Mata dứt điểm đập chân Gary Cahill. Tôi chỉ ước giá như có Robin trên sân, anh sẽ thực hiện một pha di chuyển khôn ngoan cắt mặt cặp trung vệ, một cú đệm lòng gọn ghẽ vào góc gần. Tất nhiên đó chỉ là mơ thôi, và Mata cũng đã làm tất cả những gì tốt nhất có thể trong tình huống đó rồi.

Phút 77, người chuyền bóng vẫn là Shaw, một đường chọc khe đầy nhãn quan chiến thuật bên cánh trái. Người nhận bóng là Falcao, anh thoát xuống và tung cú dứt điểm bẳng chân trái. Bóng đập cột dọc. Đó là tất cả những gì Falcao làm được trong trận đấu này, là tất cả những gì anh có thể đáp lại cho người hâm mộ nhà.

Nếu là Robin, có lẽ Thibaut Courtois sẽ phải vào lưới nhặt bóng. Tôi tin chắc như vậy, không thể nào có kết quả khác. Cũng với một tình huống tương tự như vậy cách đây 4 năm, Robin đã buộc một thủ môn huyền thoại khác là Petr Cech phải vào lưới nhặt bóng và chính thức kết liễu Chelsea. 4 năm sau, mọi chuyện đã khác rồi. Giữa những ngày tháng Man Utd thăng hoa, lòng tôi chợt chìm hẳn xuống khi góc máy quay lia qua khuôn mặt trầm buồn của Robin ở một góc sân. Anh lạc lõng giữa nơi này, thậm chí giữa những ngày vui.

Robin van Persie

Ảnh: ITV

Bạn của tôi ơi, cuộc đời là vậy. Đi qua lòng người ấm lạnh, mấy ai không từng một lần cảm thấy lạc lõng như Robin. Man Utd đã có một trận đấu không tồi, thậm chí là tốt. Người Manchester nhìn thấy hình bóng của một Evra hôm qua trong một Shaw hôm nay. Tôi thì có cảm giác nhìn thấy một Rio Ferdinand trong hình bóng cậu trai Paddy McNair, tự tin và đầy táo bạo. Chỉ riêng mình anh thôi. Robin, có ai nhìn thấy anh như tôi đã thấy?

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Hoang Bao Vo
2 bài viết
“”
BÀI VIẾT CÙNG TÁC GIẢ
Phát bóng lên ^