Jose Mourinho: Anti-Barcelona và một mình chống cả thế giới

bởi Tường Minh ·

Cũng như những Pep Guardiola hay Julen Lopetegui, Jose Mourinho là một phần của tập thể Barcelona những năm 1990. Chỉ có điều, ông là một “chúa tể bóng đêm” đối lập hẳn với những người còn lại.

Sẽ không quá lời khi nói rằng, bóng đá hiện đại được sản sinh ra từ Barcelona của những năm 1990. Nhìn lại các đội vào tứ kết Champions League mùa này, có bốn CLB được dẫn dắt bởi những cầu thủ từng chơi cho Barcelona vào năm 1996 gồm: Pep Guardiola, Luis Enrique, Julen Lopetegui và Laurent Blanc.

Ảnh: The Guardian

Ảnh: Getty

Trong vài năm sau đó, Barcelona hùng mạnh còn có hai sự bổ sung là Frank de Boer và Phillip Cocu, đồng thời được dẫn dắt bởi HLV Louis Val Gaal và trợ lý Ronald Koeman. Cả tám con người này đều thấm nhuần triết lý bóng đá của Barcelona, hay chính xác hơn là triết lý bóng đá của Ajax, tạm gọi là Barcajax. Tuy nhiên, trong số này bỗng xuất hiện một gã lúc đầu là phiên dịch viên, sau chuyển sang làm công tác huấn luyện. Đó chính là “thiên thần sa ngã” trong kỷ nguyên bóng đá hiện đại mang phong cách Barcajax ngày nay – Jose Mourinho.

Thật vậy, nếu nhìn lại thế giới bóng đá đỉnh cao thời gian qua, bạn sẽ thấy Jose Mourinho hoàn toàn đứng biệt lập. Cũng được công nhận là một trong những HLV xuất sắc nhất thế giới, tuy nhiên chiến lược gia người Bồ Đào Nha có lẽ không tiếp thu cùng bài học như những đồng môn khác tại ngôi trường Barcajax. Điều mà tám cái tên kể trên học được và áp dụng vào bóng đá hiện đại ngày nay là triết lý kiểm soát bóng được vun trồng bởi Vic Buckingham, phát triển bởi Rinus Michels và nâng tầm bởi Johan Cruyff. Nhưng với Mourinho thì không.

HLV của Chelsea tin vào thứ bóng đá thực dụng. Ông là một kẻ ngoại đạo mang dáng dấp của một chúa tể bóng đêm. Trận đấu với Man United hôm thứ Bảy vừa qua là minh chứng rõ ràng nhất cho điều này. Đối với những đội bóng khác, được chơi trên sân nhà trong một trận đấu mà nếu thắng thì bạn sẽ tiến gần sát đến chức vô địch, thì rõ ràng ai cũng sẽ chơi tấn công. Nhưng Mourinho để trung vệ trẻ Kurt Zouma đá tiền vệ phòng ngự, lùi sâu cùng Matic càn quét khu vực giữa sân và giành chiến thắng với tỷ lệ kiểm soát bóng chỉ 28%.

Ảnh: Facebook Chelsea

Ảnh: Facebook Chelsea

Trận thắng đó cũng giống như khi Chelsea thắng Liverpool ở cuối mùa giải năm ngoái vậy, nó quyết định số phận cả mùa giải và khẳng định rõ ràng những tôn chỉ của Mourinho:

  1. Đội giành chiến thắng là đội ít mắc sai lầm hơn.
  2. Bóng đá chỉ trọng những kẻ ít mắc sai lầm hơn đối thủ.
  3. Đá sân khách, đừng cố gắng lấn lướt đối thủ, hãy cố không mắc sai lầm.
  4. Càng kiểm soát bóng nhiều càng dễ mắc sai lầm.
  5. Không cố kiểm soát bóng thì sẽ không mắc sai lầm.
  6. Kẻ cầm bóng luôn luôn lo sợ.
  7. Kẻ không cầm bóng sẽ mạnh mẽ hơn.

Đầu mùa giải năm nay, Chelsea bùng nổ với sự thăng hoa của những Diego Costa, Cesc Fabregas và Nemanja Matic. Họ thắng như chẻ tre và ghi bàn không ít. Thế nhưng khi những cá nhân này sa sút thì phong độ của đội chủ sân Stamford Bridge cũng chững lại và đó là lúc Mourinho phải điều chỉnh. Kể từ sau trận thua Tottenham 5-3, Chelsea chỉ để lọt lưới 7 bàn và đánh rơi 6 điểm sau 12 trận.

Từng có những lo ngại rằng cựu HLV Real Madrid đã hết phép khi họ liên tiếp để những đối thủ như Man City (sân nhà và sân khách), Man United (sân khách), Southampton (sân khách) và PSG (sân nhà và sân khách) cầm hòa sau khi đã dẫn trước. Thậm chí trận lượt về với Man United cũng có thể kết thúc tương tự nếu Falcao may mắn hơn trong pha bóng dứt điểm trúng cột dọc. Tuy nhiên, dù thế nào thì Mourinho cũng không bao giờ thay đổi triết lý bóng đá của mình.

Nói một cách dễ hiểu: Mourinho cho đội bóng chơi theo cách mà ông muốn. Đó có thể được coi là phong cách anti-Barcelona. Những trận đấu là những màn trình diễn khả năng phòng ngự, chiến thắng bằng cách kiểm soát bóng rất ít, tất cả đều chống lại triết lý của Barcelona.

Trong sự nghiệp của mình, có lẽ không chiến thắng nào với Mourinho lại ngọt ngào bằng trận bán kết lượt về Champions League tại Camp Nou năm 2010. Khi đó, Inter Milan của ông phải chơi với 10 người trong phần lớn thời gian, kiểm soát bóng 19%, để thua 1-0 nhưng thắng chung cuộc 3-2. Sau đó họ tiến vào chung kết và vô địch sau khi đánh bại Bayern Munich của Van Gaal. Kiểm soát bóng để làm gì?

Mourinho cũng không phải kiểu HLV hay ứng biến như Fabio Capello. Chiến lược gia người Italia sẽ thay đổi phong cách tấn công hoặc phòng ngự cho toàn đội tùy theo tình hình nhân sự mà ông có. Nhưng Mourinho thì khác, luôn là phong cách thực dụng và đề cao tính cơ động. Đó cũng là lí do vì sao Juan Mata bị bán, bởi cho dù anh có là cầu thủ xuất sắc nhất Chelsea hai mùa liên tiếp thì cũng không có chỗ trong đội hình của Mourinho.

Ảnh: The Guardian

Ảnh: Getty/Jasper Juinen

Việc triết lý của Mourinho đối nghịch với triết lý của Barcelona chỉ chứng minh một điều rằng thế giới bóng đá rất đa dạng. Nó không chỉ gồm hai loại là Barcajax và không-phải-Barcajax. Trên thực tế, Barcajax chỉ là một phần trong vô số những triết lý khác nhau mà các đại diện ưu tú nhất của mỗi loại là Jurgen Klopp, Diego Simeone hay Carlo Ancelotti.

Và trong thời đại mà bóng đá thế giới mang đậm ảnh hưởng từ phong cách Barcelona, thì Jose Mourinho đích thực là một kẻ nổi loạn. Ông nổi loạn chống lại chính Barcelona.

Bài viết được lược dịch từ bài gốc của tác giả Jonathan Wilson tại The Guardian.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Tường Minh
27 bài viết
“4231, Báo Thể Thao & Văn Hóa và Kênh 14/ [email protected]
Phát bóng lên ^