Chelsea và câu chuyện về những người chị em

bởi Việt Hùng ·
Mục bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

Bài viết được lược dịch từ bài viết gốc trên trang Outside of the Boot của Wasi Manazir.

Từ Chelsea tới New York City FC. Phải chăng có một lỗ hổng trong bóng đá, và lỗ hổng ấy có ý nghĩa gì đối với tương lai của môn thể thao tuyệt vời này?

Xe mới, trứng cá hồi, khách sạn 4 sao

Chắc tôi sẽ mua thêm một đội bóng đá vậy.

Một điệp khúc được giới hâm mộ nhai đi nhai lại trong mấy năm vừa qua là việc câu lạc bộ đang chơi ở Eredivisie của Hà Lan Vitesse là Chelsea “B”, và cái gì thì cũng có lý do của nó. Kể từ mùa hè năm 2010 khi câu lạc bộ được mua bởi cựu tuyển thủ Georgia Merab Jordania và sau đó là bạn thân của Abramovic, đại gia dầu khí người Nga Alexander Chigirinsky, Chelsea đã gửi không dưới 14 cầu thủ trẻ tới câu lạc bộ vùng Arnhem.

Đội hình hiện tại của Vitesse có 3 cầu thủ : Wallace, Bertrand Traore và Josh McEachran dưới dạng cho mượn từ đội chủ sân Stamford Bridge. Ngược về quá khứ, Chelsea cũng từng gửi rất nhiều các tài năng sáng giá của họ tới đội bóng chủ sân GelreDome như Nemanja Matic, Tomas Kalas, Christian Atsu, Lucas Piazon và Gael Kakuta….

Nemanja Matic cũng từng đến Vitesse trong thỏa thuận hợp tác giữa hai CLB (Ảnh: futbolgrad.com)

Nemanja Matic cũng từng đến Vitesse trong thỏa thuận hợp tác giữa hai CLB (Ảnh: futbolgrad.com)

Sự hợp tác của Chelsea với câu lạc bộ Hà Lan không chỉ giới hạn ở bóng đá. Đầu mùa giải này Vitesse đã ký một hợp đồng tài trợ áo đấu mới với công ti dịch vụ điện thoại viễn thông Truphone. Roman Abramovich đã đầu tư 70 triệu bảng để nắm giữ 23,3% cổ phần công ty này, từ đó có được một số đặc quyền về tài chính.

Với việc Vitesse chưa có một bản hợp đồng tài trợ áo đấu nào trước đó, và với cổ phần của ông chủ Chelsea trong công ty tài trợ, sẽ là điều dễ hiểu nếu kết luận rằng bản hợp đồng được kí kết với mục đích tạo nên cơ sở tài chính vững chắc cho đội bóng để đáp ứng các yêu cầu của FFP.

Bertrand Traoré - Một trong rất nhiều cầu thủ trẻ của Chelsea đến Vitesse để thi đấu và cọ xát thêm (Ảnh: Dailymail.co.uk)

Bertrand Traoré – Cầu thủ trẻ của Chelsea đến Vitesse trong mùa giải này (Ảnh: Dailymail.co.uk)

Vitesse không phải là một đội bóng nổi tiếng với khả năng mài giũa các viên ngọc thô để Chelsea có thể gửi gắm các tài năng trẻ của họ. Hành động của The Blues chỉ đơn giản là để chắc chắn các cầu thủ trẻ chưa thể chen chân vào đội hình chính sẽ được cọ xát trong môi trường của một trong những giải đấu hàng đầu châu Âu.

Sau khi Luật Công bằng Tài chính (FFP) có hiệu lực, các đại gia mới nổi ngày càng gặp nhiều khó khăn trong việc vung tiền như họ từng làm. Cần phải tìm ra một phương thức mới để có thể duy trì được sức mạnh, với Chelsea, đó là thần chú “mua về các cầu thủ trẻ” và sau đó cho các câu lạc bộ “chị em” mượn cho tới khi giá trị của các cầu thủ này tăng cao hoặc họ đủ tốt để chơi cho đội hình chính.

Chelsea là đội thực hiện tốt nhất hình thức này. Họ đang có thừa mứa các cầu thủ trẻ với tiềm năng lớn trải khắp châu Âu dưới dạng cho mượn.

Sự hợp tác của Chelsea với Vitesse có lợi cho cả 2 bên. Về phía đội bóng Hà Lan, với sức mạnh từ các cầu thủ trẻ Chelsea, Vitesse thường xuyên kết thúc mùa giải ở trên vị trí thứ 6; với một đội bóng phải rất chật vật mới giữ được vị trí ở nửa trên bảng xếp hạng trước thời đại của vị chủ tịch người Nga, đó đã là một thành công lớn. Trên thực tế ở mùa giải 12/13 họ thậm chí còn tranh chấp ngôi vô địch cho tới tận mùa đông để rồi sa sút và cán đích ở vị trí thứ 4, sau Ajax, PSV, và Feyenoord, những ông lớn của bóng đá Hà Lan.

Với Chelsea, hai thành quả tiêu biểu của chính sách này, dù cho kết cục hoàn toàn khác nhau, là trường hợp của hai người Bỉ Thibaut Courtois và Romelu Lukaku.

Là đồng đội ở ĐT Bỉ, cùng đến Chelsea năm 2011 nhưng Courtois và Lukaku giờ đã chia ly (Ảnh: fourfourtwo.com)

Là đồng đội ở ĐT Bỉ, cùng đến Chelsea năm 2011 nhưng Courtois và Lukaku giờ đã hai người hai lối đi riêng (Ảnh: fourfourtwo.com)

Thủ thành Courtois tới Chelsea từ đội bóng Bỉ Genk khi mới chỉ 19 tuổi vào năm 2011 và ngay lập tức được cho mượn tại Atletico Madrid nhằm thay thế vị trí của David de Gea. Sau khi có 3 mùa giải cực kì thành công trong khung gỗ của đương kim vô địch Liga, Jose Mourinho đã trao vị trí chính thức tại Stamford Brigde cho chàng thủ môn cao 1m99 này thay vì một Petr Cech giàu kinh nghiệm và mới chỉ 32 tuổi, độ tuổi chín nhất của một thủ môn. Nhưng màn trình diễn của Courtois trong 3 năm ở thành Madrid thực sự khiến cho BLĐ cũng như Mourinho không thể làm ngơ thêm nữa. Khung gỗ của Chelsea có lẽ sẽ được người khổng lồ nước Bỉ bảo vệ trong ít nhất một thập kỉ nữa.

Trường hợp của Romelu Lukaku lại khác. Anh tới London từ Anderlecht cùng năm với Courtois. Sau hai mùa giải cho mượn rất thành công với West Brom và Everton, anh trở thành người thừa tại Stamford Bridge và gia nhập nửa xanh thành Merseyside với cái giá 28 triệu bảng (các báo cáo mới nhất cho thấy Lukaku được mang về Chelsea với giá 10 triệu bảng). Không sai khi nói rằng Chelsea đã thu về rất nhiều từ 2 bản hợp đồng trên.

Tương lai của những cầu thủ trẻ khác sẽ ra sao, chỉ có thời gian mới có thể trả lời. Nhưng việc đầu cơ các tài năng trẻ với tiềm lực tài chính hùng hậu không phải là chuyện mới. Chelsea không phải là đội bóng duy nhất chơi chiêu bài này, chỉ khác là họ thực hiện nó quá thành công và nhận được nhiều sự chú ý.

Khó có thể khẳng định những cầu thủ trẻ như Lucas Piazon sẽ có chỗ đứng trong đội hình Chelsea, tuy nhiên chắc chắn họ sẽ bán được anh với giá cao hơn giá mua rất nhiều (Ảnh: london24h)

Khó có thể khẳng định những cầu thủ trẻ như Lucas Piazon sẽ có chỗ đứng trong đội hình Chelsea, tuy nhiên chắc chắn họ sẽ bán được anh với giá cao hơn giá mua rất nhiều (Ảnh: london24h)

Một trường hợp đáng lưu ý khác về các câu lạc bộ “chị em” là đế chế của Giampaolo Pozzo gồm 4 câu lạc bộ : Udinese của Ý, Watford của Anh, Granada ở Tây Ban Nha và Rapid Bucharest ở Romania. Việc sở hữu các CLB này khiến cho việc luân chuyển cầu thủ dễ dàng hơn.

Chính sách này đã gây ra khá nhiều lùm xùm ở Watford mùa giải 12/13 khi họ có tới 14 cầu thủ trong biên chế dưới dạng cho mượn, trong đó 10 cầu thủ tới từ Udinese. Một trong những cái tên tới từ Friuli, Matej Vydra, đã trở thành vua phá lưới Championship năm đó với 22 bàn thắng.

Matej "Hydra" - chủ công giúp Watford lên hạng với 22 bàn tính đến thời điểm này (Ảnh: express.co.uk)

Matej “Hydra” – Vua phá lưới Championship với 22 bàn thắng (Ảnh: express.co.uk)

Các bản hợp đồng cho mượn giúp Watford giành vé đá Playoff thăng hạng với Crystal Palace, nhưng họ thua và phải ở lại Championship. Dù vậy, màn trình diễn của các lính đánh thuê đã phần nào hé mở cho chúng ta thấy khả năng tăng cường sức mạnh và củng cố vị trí trên bảng xếp hạng với các cầu thủ cho mượn của đội bóng vùng Hertfordshire.

Ngay sau đó, việc mượn cầu thủ vô tội vạ của Watford đi đến hồi kết khi Premiership họp toàn bộ 72 đội bóng, bao gồm cả Watford, để bỏ phiếu thông qua một đạo luật về các cầu thủ cho mượn từ nước ngoài trong đó nêu rõ chỉ có 5 cầu thủ được cho mượn từ các đội bóng ngoài biên giới Anh được ra sân với chỉ 4 từ cùng 1 câu lạc bộ, và một mức trần 8 cầu thủ được phép mượn 1 mùa được đề xuất. Vấn đề kim tiền lại là vấn đề chính, vì với khả năng tài chính không được gọi là “có điều kiện” cho lắm của nhà Pozzo thì ảnh hưởng của họ lên các đội bóng hàng đầu sẽ bị hạn chế.

Gã khổng lồ Manchester City thì không gặp khó khăn về tài chính như thế, vì họ được sở hữu bởi gia đình hoàng gia của Abu Dhabi. Đội bóng thuộc quyền quản lý của Tập đoàn Abu Dhabi về Đầu tư và Phát triển (ADUG), một công ty tư nhân của Sheik Mansour bin Zayed Al Nahyan của dòng họ hoàng gia Abu Dhabi, nơi mà các tham vọng luôn được đáp ứng với cái túi sâu không đáy.

Tập đoàn này đã có những bước đi đầu tiên trong việc thiết lập các chi nhánh và dấn sâu vào môn thể thao vua. Cùng với Manchester City, họ đã mua New York City F.C, Melbourne City F.C và có cổ phần tại Yokohama F.Marinos để củng cố “Đế chế City”.

Không cần mất quá nhiều thời gian để cấu trúc các câu lạc bộ “chị em” trên đánh lừa được hệ thống. Frank Lampard, huyền thoại của Chelsea với hơn 13 mùa giải chơi cho đội chủ sân Stamford Bridge và là cầu thủ ghi được nhiều bàn thắng nhất, chuyển sang New York City F.C. Với việc MLS phải tới tận tháng 3 mới bắt đầu, Lampard đã được cho mượn ở Manchester City một cách rất “danh chính ngôn thuận”.

Frank Lampard đã khiến các CĐV Chelsea đau đớn khi khoác lên mình màu áo Man City (Ảnh: independent.co.uk)

Frank Lampard đã khiến các CĐV Chelsea đau đớn khi khoác lên mình màu áo Man City (Ảnh: independent.co.uk)

 

Thương vụ chuyển nhượng này đã bị Arsene Wenger đặt giấu hỏi khi ông cho rằng đó là một cách để né Luật Công bằng Tài chính. Mặc dù thương vụ này có lẽ không cần thiết vì Man City đã quá mạnh ở hàng tiền vệ, không có gì lạ nếu kết luận rằng trong tương lai nhiều bản hợp đồng quan trọng hơn sẽ được đưa về theo cách này.

Hình thức mới của doping tài chính này sẽ đưa bóng đá đến đâu ? Chỉ có thời gian mới trả lời. Nhưng chắc chắn một điều rằng các dấu hiệu đang là không tốt lành chút nào. Việc này sẽ làm trầm trọng thêm khoảng cách giữa các đội bóng giàu có và các đội bóng truyền thống. Nó sẽ khiến cho các đội bóng nhỏ không thể giữ được các sản phảm từ lò đào tạo của mình khi các câu lạc bộ lớn xuất hiện, đề nghị họ một bản hợp đồng hấp dẫn và số lượng thời gian chơi gian hợp lý, mặc dù chỉ dưới hình thức cho mượn tới các câu lạc bộ “chị em”.

Bạn đọc viết: Những bài viết được chính bạn đọc của 4231 gửi về. Nội dung hoàn toàn không có sự can thiệp của 4231, đảm bảo việc tự do thể hiện quan điểm của bạn đọc.

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Việt Hùng
9 bài viết
“A match finishes in 90 minutes, but life goes on.”
Phát bóng lên ^