AFC Bournemouth: Vươn lên từ đống tro tàn

bởi Felix ·

Có quá nhiều điểm tương đồng giữa Swansea và Bournemouth. Cùng gặp khó khăn về mặt tài chính trong quá khứ, từng phải chơi ở những hạng đấu thấp nhất trong hệ thống Football League, từng là những cái tên mà 99% các cổ động viên bóng đá khi được hỏi sẽ nói họ chưa bao giờ nghe tới nhưng giờ họ đã ở đây, sẵn sàng để tạo nên trận derby giữa những đội bóng vùng biển với lối chơi đẹp mắt, những đội bóng đã bỏ lại quá khứ đầy khó khăn phía sau để bước chân lên chơi tại hạng đấu cao nhất nước Anh: Premier League.

Vâng, trận derby đó gần như chắc chắn sẽ diễn ra vào mùa giải Premier League 2015/16 sau chiến thắng lịch sử vào ngày thứ 2 rồi của AFC Bournemouth trước Bolton Wanderers. Như lời ngài chủ tịch Jeff Mostyn của Bournemouth, đây là “câu chuyện cổ tích tuyệt vời nhất kể từ khi Hans Christian Andersen viết câu chuyện cuối cùng của ông ấy”.

Từ League Two đến Premier League: chặng đường 6 năm

Eddie Howe (trái) thời còn thi đấu cho AFC Bournemouth

Eddie Howe (trái) thời còn thi đấu cho AFC Bournemouth (Ảnh: AFCB.co.uk)

Tháng 2/2008, AFC Bournemouth, lúc đó đang chơi tại League One, vùi mình trong đống nợ lên tới 4 triệu bảng, phải tuyên bố phá sản và bị ban tổ chức Football League trừ 10 điểm. Cuối mùa giải đó, họ phải xuống chơi tại League Two nhưng tình trạng nợ nần vẫn chưa được giải quyết. Đội bóng có biệt danh “The Cherries” bắt đầu mùa giải 2008/09 với số điểm âm 17.

Nửa mùa giải trôi qua, Bournemouth sau 25 vòng đấu đứng ở vị trí áp chót bảng xếp hạng, có 7 điểm trong tay, chỉ đứng trên Luton Town, đội bóng bị trừ 30 điểm ở mùa giải đó và cách vị trí an toàn của Grimsby Town 10 điểm. Chia tay huấn luyện viên Jimmy Quinn trong dịp lễ Giáng Sinh, Bournemouth đã làm tất cả bất ngờ khi kết thúc cuộc tìm kiếm người thuyền trưởng mới ngồi vào chiếc ghế nóng với câu trả lời đầy bất ngờ: Eddie Howe – người đã giữ vai trò huấn luyện viên tạm quyền trong nửa tháng trước đó. Chính thức trở thành huấn luyện viên trưởng với bản hợp đồng dài hạn tại Bournemouth ngày 19/1/2009, Howe trở thành thuyền trưởng trẻ nhất trong hệ thống Football League lúc ấy khi mới 31 tuổi.

Đáp lại sự kì vọng từ ban lãnh đạo Bournemouth, cựu cầu thủ của chính “The Cherries” đã giúp đội bóng có một cuộc thoát hiểm ngoạn mục trong nửa sau của mùa giải. Giành được 30 điểm trong 18 vòng đấu sau đó, Bournemouth vươn lên vị trí thứ 21, hơn đội bóng đứng thứ 23 – Chester City đúng 1 điểm. 2 trong 3 trận đấu cuối cùng của mùa giải cho Howe và các học trò chính là hai cuộc chiến 6 điểm với các đối thủ đứng ngay dưới là Grimsby Town và Chester City.

Vượt qua mọi áp lực, Bournemouth giành chiến thắng cả 2 trận đấu đó và chuyến làm khách ở vòng đấu cuối trước đội bóng giữa bảng xếp hạng Morecambe. Howe và các học trò ghi tổng cộng 8 bàn và chỉ để thủng lưới 1 bàn trong 3 vòng đấu cuối để kết thúc mùa giải với 46 điểm, qua đó tránh khỏi việc bị loại khỏi hệ thống Football League – cơn ác mộng đeo đuổi họ trong suốt cả mùa giải.

Bảng xếp hạng cuối cùng của League Two mùa giải 2008/09 (Nguồn: Wikipedia)

Bảng xếp hạng cuối cùng của League Two mùa giải 2008/09 (Ảnh: Wikipedia)

6 năm sau cuộc thoát hiểm ngoạn mục ấy, Bournemouth đã trải qua một bước tiến dài. Ngày 27/4/2015, họ đối mặt với Bolton trong trận đấu mang tính quyết định cho việc đội bóng có giành một suất chính thức lên chơi tại Premier League mùa sau hay không.

Trên băng ghế huấn luyện của đội chủ sân Goldsands vẫn là gương mặt trẻ trung của Howe, người đã có một mùa giải kì diệu cùng Bournemouth với sự kết hợp đồng đều giữa những cái tên giàu kinh nghiệm như Artur Boruc, Marc Pugh, Simon Francis hay Yann Kenmorgant với sức trẻ của Matt Ritchie, Steve Cook và Callum Wilson.

Đứng trước ngưỡng cửa thiên đường, “The Cherries” đã giành chiến thắng nhẹ nhàng 3-0 để gần như chắc chắn giành suất chắc chắn còn lại lên chơi tại giải Ngoại hạng Anh 2015/16 cùng Watford. Chỉ có điều kì diệu mới có thể ngăn họ có được chiếc vé đó, và điều kì diệu đó cụ thể là thất bại của Bournemouth với tỉ số rất đậm khi làm khách trước Charlton vào thứ 7 tới, cộng thêm một chiến thắng của Middlesbrough trước Brighton & Hove Albion trong trận đấu cùng giờ để có thể san bằng khoảng cách 19 bàn trong hiệu số bàn thắng của hai đội. Kỉ lục về một chiến thắng cách biệt trong lịch sử bóng dá Anh hiện thuộc về Newcastle United và Stockport County với các chiến thắng 13-0 trước lần lượt Newport County và Halifax Town.

Đó là một hành trình ngoạn mục. Câu lạc bộ này đã rơi vào tình thế cùng cực cách đây 6 năm. Chúng tôi đã không có bất kì thứ gì. Một nhóm cổ động viên đã bỏ tiền túi ra để cứu sống câu lạc bộ và họ đang nhận lại những thành quả xứng đáng. Đây là câu lạc bộ mà tôi đã theo dõi từ khi còn là một cậu bé, là câu lạc bộ đã cho tôi cơ hội được sống trong thế giới bóng đá với tư cách là một cầu thủ và giờ là một huấn luyện viên. Bournemouth là một đại gia đình và câu lạc bộ xứng đáng có những khoảnh khắc chói sáng như hiện tại.

Eddie Howe phát biểu với BBC Radio 5 Live sau chiến thắng 3-0 trước Bolton

Đã có những màn ăn mừng không tưởng sau trận đấu. Các cổ động viên tràn xuống mặt sân Goldsands ăn mừng chiến tích của câu lạc bộ ngay sau khi tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên. Chỉ trong vòng 6 năm, những người hâm mộ của Bournemouth đã có cơ hội ăn mừng tới 3 lần lên hạng, và thật thú vị khi người thuyền trưởng trong cả 3 chiến tích ấy đều là Eddie Howe, dù chiến lược gia người Anh đã có một mùa giải ngắt quãng sang dẫn dắt Burnley trước khi trở lại tiếp tục công việc chưa hoàn tất cùng Bournemouth. Phòng thay đồ của sân Goldsands như nổ tung với người vui mừng nhất, không ai khác, là ngài chủ tich Jeff Mostyn, một trong những người đã bỏ tiền túi để cứu câu lạc bộ cách đây 6 năm. Ông không thể giấu được sự tự hào của mình về Howe và các học trò:

Chúng tôi đã đạt được điều không tưởng. Đó là một giấc mơ trở thành sự thật. Từ League Two lên đến Premier League, những chàng trai này quả thật đáng kinh ngạc. Eddie đã tạo ra một bầu không khí tràn đầy sự quyết tâm và những con người này đã đưa Bournemouth vươn lên tới 4 hạng đấu, vượt qua mọi sự kì vọng. Chúng tôi sẽ làm Premier League tự hào với những con người tuyệt vời này.

Bournemouth cứu Howe, Howe cứu Bournemouth

Họ không phải là người cần cảm ơn tôi, mà tôi mới chính là người nên có lời cảm ơn đối với họ.

Eddie Howe phát biểu sau trận đấu với Bolton

Cái duyên của trung vệ Eddie Howe với đội bóng áo sọc đỏ – đen Bournemouth bắt đầu từ những năm 90 của thế kỉ trước khi ông gia nhập học viện của “The Cherries” trước khi có màn ra mắt đội một vào tháng 12/1995 trước Hull City và giành danh hiệu “Cầu thủ xuất sắc nhất trận” ngay trong ngày hôm ấy. Howe nhanh chóng chiếm giữ vị trí ở trung tâm hàng hậu vệ của Bournemouth trong những năm tiếp theo, được bầu chọn là cầu thủ xuất sắc nhất năm của Bournemouth năm 1998 và còn có 2 lần ra sân cho tuyển U21 Anh. Tuy vậy, tháng 3/2002, Howe được bán sang Portsmouth với mức giá khoảng 500 000 bảng, theo chân cựu huấn luyện viên của “The Cherries”, Harry Redknapp.

Sau 237 lần ra sân trong gần 10 năm tại Bournemouth, Howe chỉ có 2 lần ra sân trong 2 năm tại Fratton Park khi liên tục dính những chấn thương dai dẳng. Tháng 8/2004, anh trở lại Goldsands theo dạng cho mượn và bắt đầu hành trình cứu vãn sự nghiệp của mình cũng bằng một trận đấu trước Hull City. Tình cũ được nối lại, Howe muốn quay về câu lạc bộ cũ theo một bản hợp đồng dài hạn, các cổ động viên vẫn dành tình yêu lớn cho Howe như họ đã từng thể hiện trong những năm trước, nhưng Bournemouth lúc đó lại đang gặp khủng hoảng tài chính.

Để hiện thực hóa ước mơ của cả Howe, Bournemouth và các cổ động viên, một quỹ mang tên “Eddieshare” đã được những người hâm mộ của “The Cherries” lập ra và nhanh chóng thu về số tiền 21 000 bảng giúp câu lạc bộ mua đứt lại Howe. Số tiền đó chỉ bằng chưa tới 5% giá trị chuyển nhượng mà Portsmouth đã trả để đưa về Howe trước đó 2 năm. Như cá gặp nước, Howe nhanh chóng tìm lại phong độ của mình và có 50 lần ra sân cho Bournemouth trong 3 năm tiếp theo trước khi buộc phải giải nghệ năm 2007, cũng do chấn thương.

2 tuần sau thất bại 0-1 trước Blyth Spartans (hiện đang chơi tại giải hạng 7 Anh) tại vòng 2 FA Cup năm 2009 , Howe được chính thức bổ nhiệm vào vị trí huấn luyện viên trưởng của đội bóng chủ sân Goldsands. Đặt chân lên vị trí thuyền trưởng của Bournemouth vào thời điểm ấy, không ai mong đợi Howe, người đàn ông lúc đó mới chỉ 31 tuổi sẽ gặt hái được nhiều thành công với vốn kinh nghiệm ít ỏi. 6 năm sau ngày ấy, Bournemouth đã đặt chân lên Premier League.

Huấn luyện viên Eddie Howe đã rất thành công sau khi trở lại với Bournemouth từ Burnley (Ảnh: Getty Images)

Huấn luyện viên Eddie Howe đã rất thành công sau khi trở lại với Bournemouth từ Burnley (Ảnh: Getty Images)

Xen giữa 2 lần huấn luyện Bournemouth là 19 tháng dành cho Eddie Howe tại Burnley. Howe đã có khoảng thời gian tương đối thành công ở Turf Moor, đưa đội bóng đến các vị trí thứ 8 và 13 Championship trong 2 mùa giải 2010/11 và 2011/12. Tuy vậy, bi kịch đã xảy đến với Howe vào tháng 3/2012 khi mẹ của ông, bà Anne qua đời chỉ sau một thời gian lâm bệnh.

Trong sự đau khổ ấy, Bournemouth lại một lần nữa là chiếc phao cứu sinh cho cuộc đời và sự nghiệp của Howe. Khi Howe lên nắm quyền tại Bournemouth tháng 1/2009 và kí hợp đồng với người em trai cùng mẹ khác cha Steve Lovell sau đó 18 tháng, Anne là bà mẹ tự hào nhất tại Goldsands. Trở lại với đội bóng áo sọc đỏ – đen vào tháng 10/2012, Howe không ngại ngần nói rằng sự ra đi của người mẹ đóng vai trò không nhỏ trong quyết định lần này của ông:

Đó là một điều rất khó để vượt qua và đến giờ vẫn vậy. Khi bạn đột ngột mất đi một người bạn yêu thương, điều đó thực sự vô cùng khó khăn để chấp nhận. Việc trở lại với mảnh đất này, với câu lạc bộ này khiến tôi cảm thấy thoải mái hơn. Quyết định trở về Bournemouth giúp tôi được ở gần mẹ mình hơn, nó tạo nên một ảnh hưởng lớn lên đời sống cá nhân của tôi và giúp tôi có thể hạnh phúc hơn bên ngoài sân bóng. Sau khi mẹ tôi ra đi, tôi đã tự hứa rằng mình sẽ làm mọi thứ có thể để mẹ có thể thấy tôi thành công. Bà đã hi sinh quá nhiều cho tôi và Steve [Lovell] và tôi muốn điều đó được nhớ tới bằng cách đạt được những thành công lớn trong sự nghiệp.

Eddie Howe, tháng 3/2015

Thành công đến từ sự tỉ mỉ

Thành công của Bournemouth không đến chỉ trong một đêm, và cũng không phải vì may mắn mà Eddie Howe mới đây đã được bầu chọn là huấn luyện viên xuất sắc nhất trong thập niên qua của Football League, khi mới chỉ 36 tuổi, và có 6 năm trong nghiệp huấn luyện.

Ngày 21/11/2014, Howe đã kỉ niệm trận đấu thứ 300 trong sự nghiệp huấn luyện của mình. Trong nửa sau năm 2014, người được Gary Lineker đặt biệt danh “Người đặc biệt của nước Anh” đã dẫn dắt Bournemouth tới vị trí cao nhất họ từng có được khi kết thúc một mùa giải trong khuôn khổ Football League – vị trí thứ 10 tại Championship, giành trận thắng kỉ lục của câu lạc bộ: 8-0 trước nạn nhân Birmingham City, cùng với đó còn có chiến tích lọt tới tứ kết Capital One Cup 2014/15.

Cá nhân Howe từng cho rằng thời gian ngồi ngoài do chấn thương tại Portsmouth đã giúp ông quan sát được nhiều điều có ích cho nghiệp huấn luyện hiện tại, và việc động viên tinh thần cho các cầu thủ là một trong những yếu tố Howe coi trọng nhất.

Trong phòng tập thể lực của đội là câu nói được in chạy dọc theo tường: “Bạn nghĩ điều gì, bạn đang hướng cuộc đời mình theo hướng ấy” của huyền thoại làng boxing thế giới, Muhammad Ali. Trong căn tin và phòng họp mặt của các cầu thủ, những câu nói của Abraham Lincoln, Michael Jordan, Eric Cantona và Colin Powell có mặt khắp mọi ngóc ngách, sẵn sàng truyền động lực tinh thần cho các thế hệ cầu thủ của Bournemouth. Trên một bức tường khác là bức ảnh lớn chụp lại cảnh ăn mừng của các cầu thủ khi họ có màn thoát hiểm ngoạn mục ở mùa giải 2008/09 cùng với chính Eddie Howe.

Eddie Howe - "người truyền lửa" của Bournemouth (Ảnh: Jay Williams)

Eddie Howe – “người truyền lửa” của Bournemouth (Ảnh: Jay Williams)

Tỉ mỉ trong mọi vấn đề liên quan đến công việc tại Bournemouth, Eddie Howe đã xây dựng nên lối chơi đầy phóng khoáng và nhuần nhuyễn từ những ngày tháng mà “The Cherries” còn chơi tại League Two. Phía sau những trận đấu đẹp mắt, việc đứng đầu về tỉ lệ kiểm soát bóng (58,37%), số cú sút trúng đích (253) và hiệu số +50 của đội bóng vùng biển tại Championship hiện tại là từng ngày khổ luyện trên sân tập.

Một trong những vật bất ly thân với người đàn ông 37 tuổi Howe chính là chiếc máy tính xách tay. Bournemouth, giống như nhiều câu lạc bộ khác, có đội ngũ quay phim lại các buổi tập của họ nhưng điểm đặc biệt tại “The Cherries” chính là việc không ai khác ngoài Eddie Howe sẽ là nhiệm vụ cắt ghép các đoạn băng lại để cho từng thành viên trong đội xem và có những cải thiện cần thiết. Ông chia sẻ:

Tôi luôn cho rằng việc đưa ra nhận xét cho từng cầu thủ là điều rất quan trọng. Đó là điều trước kia tôi không có được. Bạn chỉ chơi hết trận này tới trận khác, hi vọng mình làm tốt, nhưng không bao giờ được nghe lời nhận xét nào. Tôi luôn đưa ra nhận xét với từng cá nhân cầu thủ. Tôi không nghĩ việc đưa ra nhận xét với tập thể sẽ có hiệu quả vì bạn không thể nói hết những suy nghĩ của mình một cách thoải mái nhất. Tôi không cho rằng như vậy là tiêu cực. Tôi chỉ đang cố gắng biến điều này trở nên có tác dụng hơn trong việc giúp các cầu thủ cải thiện bản thân. Cơ bản tôi chỉ nói: ‘Tôi thích điều này, nhưng tôi không thích điều kia lắm.’ Việc này khiến tôi mất nhiều thời gian nhất, nhưng tôi đánh giá nó là một trong những khía cạnh quan trọng nhất.

Trên bàn làm việc của Howe tại trung tâm tập luyện của Bournemouth là một quyển số kẹp những tờ giấy A4 ghi lại chi tiết từng buổi tập của đội. Những thông tin được chia phần, đánh số và tô màu kĩ càng và sạch sẽ, và Howe gọi đó là cuốn ‘nhật ký’ của mình: “Những trang nhật ký rất quan trọng với tôi. Tim tôi sẽ như vỡ ra nếu tôi đánh mất chúng, vì tôi đã ghi lại chi tiết từng buổi tập kể từ khi bắt đầu nghiệp huấn luyện. Nhìn lại quá khứ cũng có tầm quan trọng không kém việc hướng đến tương lai, vì vậy tôi luôn nhìn vào những trang giấy ấy để tìm thấy cảm hứng, để nhớ lại những gì chúng tôi đã làm được.” Để nói thêm về việc Howe xem trọng quá khứ thế nào, minh chứng nằm ngay ở cổ tay ông: hình xăm chữ “R” để ghi lại kí ức đẹp về chú chó đầu tiên mà Howe nuôi – Rodney.

Trong phòng ăn của các cầu thủ tại sân Goldsands có sự xuất hiện của 4 tấm bảng, và đó lại là một đề xuất nữa của huấn luyện viên Eddie Howe: “Kỉ lục của đội”, “kỉ lục cá nhân”, “kỉ lục trong mùa giải” và “trận đấu gần nhất”, kèm theo mỗi tấm bảng là một dãy những thông số ấn tượng. Không khó để bất kì ai nhận ra đã có 12 kỉ lục của Bournemouth được phá trong kỉ nguyên thứ 2 của Howe tại câu lạc bộ. Sẽ sớm có một dấu mốc nữa được viết lên tấm bảng đen: “Lần đầu tiên tham dự Premier League: mùa giải 2015/16”.

Về việc đặt những tấm bảng này trong phòng ăn của đội, Howe nói: “Tôi muốn có những tấm bảng này làm động lực cho các cầu thủ và chính cá nhân tôi: ‘Ồ, mình muốn tên của mình được viết trên đó’, dù cho đó là một thành tích cá nhân hay của toàn đội. Đó là ý nghĩa phía sau chúng.”

Những tấm bảng ghi lại các thành tích và kỷ lục của Bournemouth (Ảnh: Jay Williams)

Những tấm bảng ghi lại các thành tích và kỷ lục của Bournemouth (Ảnh: Jay Williams)

Chủ người Nga? Chủ người Nga thì sao?

Có một sự thật ít người biết tới: trong hệ thống các câu lạc bộ từ League Two đến Premier League hiện tại có 2 ông chủ người Nga, chứ không phải một. 99% các bạn hẳn biết tới một trong hai người, là ông chủ Roman Abramovich của Chelsea. Vậy người thứ hai là ai? Vâng, đó chính là Maxin Demin, người trở thành chủ sở hữu chính thức của Bournemouth vào năm 2013.

Được giới thiệu về Bournemouth bởi chủ sở hữu cũ của câu lạc bộ, Eddie Mitchell, Maxim Demin trở thành đồng chủ sở hữu câu lạc bộ vào năm 2011 (cùng với chính Mitchell) khi bỏ ra 850 000 bảng mua lại 50% cổ phần Bournemouth. Tuy vậy, nếu hỏi một người dân sống ở Bournemouth về Maxim Demin, họ có thể sẽ biết tới ông với tư cách chủ ngôi biệt thự xa hoa trị giá 5 triệu bảng tại bán đảo Sandbanks hơn là với vai trò ông chủ của “The Cherries”. Kín tiếng với báo giới, âm thầm đóng góp công sức và tiền của cho Bournemouth trong 4 năm qua, Maxin là một hình mẫu ông chủ người Nga khác hơn nhiều so với Roman Abramovich.

Ông chủ Maxim Demin của Bournemouth (Ảnh: Bournemouth Echo)

Ông chủ Maxim Demin của Bournemouth (Ảnh: Bournemouth Echo)

Nếu có một điều làm cho Eddie Howe cảm thấy khó chịu trong thời gian qua tại Bournemouth, đó chỉ có thể là việc rất nhiều người đánh giá thành công của câu lạc bộ chỉ hoàn toàn dựa vào việc bơm tiền của Maxim Demin.

Howe cho biết: “Tôi rất khó chịu khi mọi người chỉ liên hệ thành công của chúng tôi với sự giàu có của ông chủ, cứ như là chúng tôi đã dùng tiền để mua lấy thành công và bỏ qua mọi điều kiện quan trọng khác mà một đội bóng thành công cần có: tinh thần toàn đội tốt, hoàn thành tốt những công việc phía sau hậu trường, sở hữu những cá nhân tài năng và một tập thể gắn kết.”

Sự tin tưởng mà Maxim Demin dành cho Howe trong suốt những năm qua và mối quan hệ tốt giữa hai người cũng có thể xem là một lý do giúp Bournemouth gặt hái được quả ngọt: “Ông ấy đã luôn tỏ ra điềm tĩnh. Ông ấy không làm quá lên mọi chuyện khi đội có một chuỗi trận không tốt, và ngược lại. Trái tim tôi muốn đem đến thành công cho ông ấy, và vì ông ấy. Chúng tôi đã, đang và sẽ luôn nỗ lực để đạt được những thành công.”

Việc có được nguồn tài chính dồi dào từ Maxim Demin chắc chắn là một trong những yếu tố quan trọng giúp Bournemouth đạt được thành công như ngày hôm nay. Khi mới nhậm chức năm 2011, số tiền đầu tiên Demin chi cho Bournemouth được nhắm tới cho việc nâng cấp các cơ sở hạ tầng bao gồm sân tập, khán đài tại Goldsands và cả cửa hàng lưu niệm của câu lạc bộ.

Về mặt chuyển nhượng, sẽ là sai khi nói Bournemouth đã “phá két” để vươn tới “miền đất hứa” Premier League. Sự cân bằng trong chi tiêu chuyển nhượng luôn được đề cao ở đội bóng áo sọc đỏ – đen, điển hình là khi họ đưa về bản hợp đồng kỉ lục Callum Wilson với giá 3 triệu bảng từ Coventry City mùa hè rồi chỉ sau khi bán Lewis Grabban tới Norwich City với mức giá tương đương.

Đội hình hiện tại của Bournemouth chỉ tốn của Eddie Howe 9 triệu bảng. Họ sẽ có 63 triệu bảng dù cho có xếp cuối mùa tới tại Premier League – số tiền bản quyền truyền hình mà Sky Sports chi trả. Sự hiệu quả trong chuyển nhượng của Bournemouth thật đáng nể: 3 triệu bảng cho Callum Wilson mang về cho họ 20 bàn thắng và 13 pha kiến tạo tại Championship 14/15, rồi còn đó 500 000 bảng cho Yann Kenmorgant: 15 bàn thắng và 10 pha kiến tạo, 400 000 bảng cho Matt Ritchie để đổi lấy 13 bàn thắng và 17 kiến tạo, và cũng sẽ là một thiếu sót nếu không nhắc đến bản hợp đồng mượn Artur Boruc từ Southampton, người đã có 36 lần ra sân tại Championship 14/15 cho “The Cherries”, giữ sạch lưới 15 lần và chỉ thủng lưới 33 bàn.

Huấn luyện viên Eddie Howe và tiền đạo Callum Wilson của Bournemouth (Ảnh: Sky Sports)

Huấn luyện viên Eddie Howe và tiền đạo Callum Wilson của Bournemouth (Ảnh: Sky Sports)

Sự nhiệt huyết của Demin không chỉ được thể hiện ở ông, mà còn ở cả người vợ. Bà Irena Demin đã được nhắc tới nhiều trong giới truyền thông Anh vào năm 2012 khi tự mình nói chuyện với các cầu thủ trong đội vào giờ nghỉ giải lao giữa hiệp trong trận đấu với MK Dons tại sân nhà vào tháng 2/2012. Nói về việc này, cựu chủ tịch Eddie Mitchell của Bournemouth cho biết:

Bà ấy không phải là một người quá am hiểu về bóng đá, nhưng bà ấy đã rất muốn dành những lời chúc tốt đẹp nhất tới các cầu thủ. Ông Maxim và bà Irene đã dành rất nhiều công sức, thời gian và nỗ lực để đưa Bournemouth đến vị trí hiện tại. Họ được quyền nói chuyện trực tiếp với những cầu thủ mà chính họ trả lương. Chúng tôi là một gia đình, chúng tôi tin rằng mình cần thể hiện lòng biết ơn với bất kì ai đã chi dù chỉ một đồng bảng cho câu lạc bộ này.

Nếu có một điều mà ông chủ người Nga Demin cần cải thiện, đó là việc ông cần đến sân Goldsands nhiều hơn để theo dõi đội bóng con cưng của mình thi đấu. Một số tin đồn cho rằng ông quá mê tín và cho rằng sự có mặt của mình tại sân sẽ khiến cho đội bóng gặp vận rủi. Mạnh mẽ lên, Demin.

Hướng đến tương lai

Đội trưởng Tommy Elphick của Bournemouth ăn mừng cùng các cổ động viên sau chiến thắng trước Bolton (Ảnh: Getty Images)

Đội trưởng Tommy Elphick ăn mừng cùng các cổ động viên sau chiến thắng trước Bolton (Ảnh: Getty Images)

Sau thứ 7 này, đại tiệc sẽ được tổ chức tại Dorset khi lần đầu tiên có một đội bóng của vùng lên chơi tại Premier League. Trước khi bước chân vào cổng thiên đường và mở ra một chương mới trong lịch sử của câu lạc bộ, các cổ động viên nên dành một phút nhớ lại những gì đã diễn ra trong quá khứ để càng thêm trân trọng thành công trong thực tại.

Đó là những chiếc thùng quyên góp tiền vào năm 1997 khi đội bóng không còn xu nào trong ngân quỹ, đó là những ngày tháng khó khăn của năm 2007, 2008 khi bị trừ 10 điểm, rồi 17 điểm khi rơi vào tình trạng phá sản và chỉ còn cách 5 phút nữa là bị tuyên bố giải thể trước khi chủ tịch hiện tại của câu lạc bộ, Jeff Mostyn trở thành vị anh hùng cứu rỗi, đó là bàn thắng của huyền thoại Steve Fletcher – người giờ đây có một khán đài ở Goldsands mang tên anh, ghi được trước Grimsby Town trong trận đấu cuối cùng của sân nhà vào mùa giải 2008/09 xác nhận việc Bournemouth đã vượt qua tình thế “ngàn cân treo sợi tóc” để trụ hạng và ở lại với hệ thống Football League.

Những khán đài trống tại Goldsands vào năm 2008 giờ đây đã được lấp đầy, mà đáng chú ý là sự xuất hiện của các cổ động viên nhí. Các em đã không chọn những Arsenal, Man United, Liverpool, Chelsea hay Manchester City làm câu lạc bộ trong trái tim mình, mà chọn Bournemouth. Sân vận động có sức chứa chỉ 11700 chỗ ngồi ấy sẽ tổ chức những trận đấu Premier League ở mùa giải năm sau, với những chiếc khăn quàng sọc đỏ – đen được tự hào bay cao trên các khán đài.

Bournemouth. To the future, and beyond! (Ảnh: Sky Sports)

Bournemouth. To the future, and beyond! (Ảnh: Sky Sports)

Câu chuyện cổ tích của Bournemouth còn đẹp hơn những câu chuyện mà Hans Christian Andersen đã viết nên, vì những “que diêm” mà Eddie Howe, Maxim Denim, Eddie Mitchell và toàn bộ những thành viên “The Cherries” đã đốt lên ngay cả khi họ rơi vào đêm tối giờ đã biến ước mơ của họ trở thành sự thực.

Hẹn gặp lại tại Premier League 2015/16, Bournemouth!

BÌNH LUẬN

TÁC GIẢ
Felix
20 bài viết
“Work hard in silence: let success make the noise. Dream big, believe you can.”
Phát bóng lên ^